|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lời khen ngợi và ánh mắt ngưỡng mộ. Mặc dù trong lòng rất đắc ý nhưng bên ngoài, tôi vẫn tỏ ra bình thản: “Cũng thường thôi, mẹ cứ tưởng thẩm mỹ quan của người ta cũng chỉ như hai ông bà già nhà này hay sao?”
Bà mẹ kính yêu của tôi sững người lại hồi lâu mới kịp phản ứng lại, bà vỗ mạnh lên đầu tôi, mắng: “Cái thằng con bất hiếu này.” Mẹ bỗng nhiên hạ giọng xuống cực nhỏ, mắt không ngừng nhìn về phía cửa phòng bếp, hỏi tôi: “Cô bé này học cùng trường với con à?”
“Vâng.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Năm tới học năm thứ hai.”
“Học khoa gì? Hệ cao đẳng hay hệ Đại học?”
“Khoa tiếng Anh, đương nhiên là hệ Đại học chứ.” Tôi lơ đãng trả lời, mắt còn đang mải dán vào màn hình ti vi theo dõi mấy cô người mẫu đang uốn éo khoe dáng trên sân khấu.
“À… ” Mẹ tôi thu người lại, suy nghĩ gì đó một lát rồi lại sán lại cạnh tôi. “Bố mẹ cô bé đó làm nghề gì?”
“… ” Tâm trí tôi đã bị mấy cô người mẫu trong ti vi hút đi mất rồi.
“Mẹ đang hỏi con đấy!” Mẹ vỗ một cái vào người tôi, “Bố mẹ
cô bé làm nghề gì?”
“À! À!” Tôi giật mình một cái vì bị đánh mạnh, “Ôi giời, mẹ làm gì mà cứ như đặc vụ hỏi cung vậy? Bố mẹ cô ấy làm nghề gì, con làm sao mà biết được! Mà con cũng chẳng cần phải biết làm gì! Mẹ muốn biết
thì tự đi hỏi cô ấy xem!” Tôi bị mẹ làm phiền khiến cho cơn giận trong người bốc lên ngùn ngụt, lời nói mỗi lúc một to hơn.
“Thôi được rồi, thôi được rồi, không hỏi nữa. Ông tổ nhỏ của tôi ơi, ông be bé cái mồm một chút! Đúng là đồ ngốc nghếch! Đợi tí nữa để mẹ thử hỏi xem sao!” Mẹ vừa nói vừa đứng dậy đi về phía phòng bếp.
Tôi khó chịu lườm theo mẹ một cái thật dài.
Đúng mười hai giờ trưa, cả nhà bắt đầu dùng bữa.
Uyển Nghi chạy tới chạy lui phụ giúp việc thu dọn bàn ăn, bày bát đũa, khuôn mặt nhỏ xinh lộ rõ vẻ hồ hởi, phấn khởi. Thi thoảng lại quay về phía phòng khách, nhăn mặt lại trêu chọc tôi – người đang ngồi chăm chú xem ti vi. Trông cô ấy giống hệt như một cô con dâu chăm chỉ mới được gả vào nhà tôi vậy.
Nhân lúc ra phòng khách gọi tôi vào ăn cơm, Uyển Nghi tranh thủ ghé vào tai tôi thì thầm: “Không ngờ bố mẹ anh lại hiền hậu như vậy!”
“Sao vậy, còn chưa biểu diễn năng khiếu mà đã được bố mẹ chồng chấp thuận rồi hay sao?” Tôi lại bắt đầu châm chọc.
Mặt Uyển Nghi lại đỏ bừng lên, hếch hếch mũi, nũng nịu nói: “Người ta không thèm nói chuyện với anh nữa!” rồi bỏ chạy sang bên phòng ăn.
Lúc ăn cơm, Uyển Nghi luôn miệng nói, nhiều món ngon thế này mà một mình chú chuẩn bị chắc phải chuẩn bị từ rất sớm đây!
Mẹ đắc ý nói: “Ôi chao, bố của Hi Hi biết hai đứa sẽ về ăn cơm, mới sáu giờ sáng đã dậy đi chợ rồi về một mình chuẩn bị đấy!”
“Hả! Sáu giờ sáng, sớm vậy sao!” Uyển Nghi tròn xoe mắt tỏ vẻ ngưỡng mộ nhìn bố tôi: “Chú vất vả quá ạ!”
“Hai đứa về nhà ăn cơm, chút việc nhỏ đó có thấm tháp gì! Không vất vả, không vất vả!”
Hai người, một già một trẻ đối đáp thật nhịp nhàng, bố tôi nghe vậy cảm thấy vô cùng thoải mái nhưng cũng không đáp lại, nâng cốc rượu lên nhấp một ngụm, khuôn mặt hiện rõ vẻ tự hào.
Tôi không kiềm chế được, buột miệng nói: “Sáu giờ dậy thì có gì là vất vả đâu, Uyển Nghi của chúng ta còn dậy từ năm giờ sáng nữa kìa.”
Ngay sau đó, bàn chân đang để trên nền nhà của tôi đã bị bàn chân của Uyển Nghi dẫm đạp một cách không thương tiếc. Tôi còn ngạc nhiên không hiểu sao cô ấy vẫn giữ được nét mặt không hề thay đổi, nụ cười ngọt ngào phía trên bàn ăn, còn phía dưới bàn ăn, chân cô ấy vẫn không chịu buông tha cho cái chân tội nghiệp của tôi.
“Uyển Nghi hôm nay dậy từ năm giờ sáng cơ à? Dậy sớm thế để làm gì vậy?” Mẹ tôi ngạc nhiên hỏi.
Mặt Uyển Nghi nóng bừng lên, chân cô ấy vẫn đang giẫm mạnh lên chân tôi.
Tôi đành phải nói dối rằng Uyển Nghi dậy sớm để ôn thi Tiếng Anh cấp sáu, học sớm, thể dục sớm rồi đặt báo buổi sớm… Miêu tả Uyển Nghi trở thành một sinh viên học hành chăm chỉ, yêu thích vận động, luôn quan tâm tới các vấn đề xã hội và có một thói quen sinh hoạt lành mạnh.
Mẹ tôi nói muốn hỏi xem gia cảnh nhà Uyển Nghi như thế nào và quả nhiên, bà đã hỏi thật.
Dưới sự dẫn dắt của mẹ tôi, câu chuyện đã được chuyển sang chủ đề công việc của bố. Mẹ nói, mấy năm gần đây, nghề kỹ sư vô cùng vất vả, tiền lương chẳng đáng là bao mà suốt ngày nay đây mai đó, dầm mưa dãi nắng theo các công trình, rồi sau đó chuyển hướng một cách rất khéo léo: “Công việc của bố mẹ Uyển Nghi có thoải mái không? Chắc không đến nỗi vất vả như thế nhỉ?”
Uyển Nghi cười điềm đạm nói: “Mẹ cháu không có việc làm, chỉ ở nhà xem vô tuyến và chơi bài để giết thời gian. Rỗi rãi như vậy nên mẹ lúc nào cũng nhớ cháu lắm.”
Mặt mẹ tôi có vẻ tối sầm lại, dường như đang vướng mắc gì đó ở mấy từ “không có việc làm”. Bà khẽ hắng giọng một tiếng, cố gắng giữ vẻ mặt hiền hậu, cười nói: “Vậy chẳng phải bố cháu sẽ rất vất vả sao?”
“Bố cháu là một công chức nhà nước, cả đời sống trung thực, thẳng thắn. Ông cũng là người bình thường, chẳng có tài cán gì nổi trội, chỉ được tính nết hiền từ, quan hệ với mọi người cũng khá tốt thôi ạ. Từ nhỏ, cháu đã được bố dạy bảo tỉ mỉ cách đối nhân xử thế.” Nói xong, Uyển Nghi khẽ mỉm cười, cúi đầu xuống ăn một miếng thức ăn nhỏ.
Ánh mắt mẹ tôi đã sáng lên đôi chút, đưa tay gắp thêm vào bát Uyển Nghi một miếng cá, từ tốn hỏi tiếp: “Thế bố cháu làm việc ở cơ quan nào?”
Tôi thực sự không thể nghe tiếp được nữa, nhăn mặt lại nói: “Lão thái bà ơi, mẹ ăn cơm đi! Hỏi gì mà hỏi nhiều thế!”
Mẹ lườm tôi một cái, khẽ nói: “Lúc ăn cơm nói một chút chuyện gia đình thì có vấn đề gì đâu? Như thế lại càng giúp cho không khí gia đình thêm hòa thuận, con thì hiểu cái gì! Bố con giao thiệp rộng, không khéo hai gia đình còn quen biết nhau ấy chứ.”
Uyển Nghi vẫn giữ được phong thái ngoan hiền của con nhà gia giáo, nhẹ nhàng nói: “Vâng ạ, nói chuyện gia đình ấy mà, những chuyện đó vốn cũng không phải bí mật gì ghê gớm cả. Bố cháu làm việc ở tòa án ạ.”
Mẹ tôi “ồ” lên một tiếng, người bố ngồi yên lặng từ đầu tới giờ nay mới lên tiếng chen vào: “Chú cũng có vài người bạn cũ làm việc ở tòa án tối cao. Mấy năm trước, chú cùng mấy người bạn đó đi uống rượu, có cả mấy vị cảnh sát tư pháp cũng tham gia góp vui. Giữa bữa tiệc, ngài phó viện trưởng của tòa án nhân dân tối cao thành phố Trần Đồng cũng có mặt, ông còn tới bắt tay từng người nữa. Bây giờ ông ấy đã được cất nhắc lên làm viện trưởng rồi.” Bố tôi cũng già rồi, con người khi về già, lúc gần nghỉ hưu dường như trong đầu chỉ nhớ tới những chuyện oai hùng, có thể đem ra kể đi kể lại để lớp trẻ nhìn vào đó mà tự hào.
Nhưng không ngờ, Uyển Nghi vẫn giữ nét mặt bình thản nói: “Trần Đồng chính là bố cháu ạ.”
Chương 8
MỐI TÂM TÌNH THUỞ NHỎ
Thông tin đó khiến cả gia đình, trong đó có tôi đều cảm thấy bất ngờ. Uyển Nghi lại chính là con gái của Viện trưởng Tòa án nhân dân tối cao của thành phố! Ngay cả tôi hôm nay cũng mới được biết điều đó. Trước đây, qua cách ăn mặc, tiêu xài của Uyển Nghi, tôi chỉ đoán được rằng gia đình cô ấy chắc cũng khá giả. Bởi vì, thường ngày, tôi không hề nhìn thấy một thói hư tật xấu nào của những cô gái con nhà quyền thế từ con người của Uyển Nghi.
Người vui mừng nhất phải kể đến chính là bố mẹ tôi. Bố tôi cố gắng giấu niềm vui lại, lặng lẽ uống thêm một cốc rượu vào bụng, cố gắng không nói thêm điều gì. Mẹ tôi – một người phụ nữ của gia đình thì lại không thể che giấu được cảm xúc, nét mặt mẹ tươi cười rạng rỡ, gắp thêm một miếng đùi gà rất to vào bát của Uyển Nghi, giục cô ấy mau ăn đi, còn nói thêm rằng trông cháu gầy quá!
Tôi mặc dù không phải là người tham quyền hám lợi, nhưng khi bất ngờ phát hiện ra cô bạn gái hoa khôi của mình lại chính là con gái nhà quyền thế, cảm giác đó cũng thật tuyệt vời và vô cùng dễ chịu.
Thế là bữa cơm hôm đó như ngon hơn, ai nấy đều cảm thấy rất vui vẻ.
Mẹ tôi ngày càng tỏ ra thân thiện hơn với Uyển Nghi, một câu nói “người một nhà”, câu sau lại cũng là “người một nhà”, nói đến nỗi dường như việc Uyển Nghi ngày mai sinh con cho tôi là chuyện đương nhiên sẽ xảy ra vậy.
Uyển Nghi cũng thật khéo ăn khéo nói, cô ấy bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn mẹ tôi hồi lâu rồi quay sang hỏi tôi bằng một giọng trách mắng: “Công Trị Hi, sao anh lại có thể làm em hiểu sai như vậy!”
Mẹ tôi ngạc nhiên tròn xoe mắt lên nhìn, bà đang chưa hiểu có chuyện gì xảy ra.
Uyển Nghi điềm tĩnh nhìn tôi nói tiếp: “Trước đây, mỗi lần nghe anh nói chuyện với bố mẹ, chỉ gọi bố mẹ là ông già hoặc lão thái bà, em chưa được gặp bố mẹ anh lần nào, lại cứ nghĩ cô chú đây tuổi đã cao rồi, làm em lúc ấy cũng hùa theo anh, gọi cô chú là hai người già… ” Nói đến đây, cô ấy đưa tay che miệng cười hì hì. Mẹ tôi vẫn chưa hiểu có chuyện gì đang xảy ra. Uyển Nghi dừng lại một chút, quay sang nhìn bố mẹ tôi nói tiếp: “Hôm nay được gặp cô chú rồi, mới biết là đã bị anh làm cho hiểu sai. Cô chú tuổi đều còn trẻ như vậy, đặc biệt là cô, vừa thướt tha nền
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




