watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5240 Lượt

tiểu thê tử đang xấu hổmặt đỏ bừng, hắn mới sửa lại. ‘Tôi không chọn, ăn cái gì cũng được.’

‘Trừ cà tím ra sao?’ Tĩnh Vân chớpmắt hỏi.

Hắn sửng sốt một chút.

‘ Làm sao em biết?’

‘ Lần trước em có nấu nhưng anhkhông đụng tới một miếng nào’. nàng chu cái miệng oán giận, buông mặt hắnra, giơ tay phải lên bắt đầu từng bước từng bước tính cho hắn nghe. ‘Trừ càtím, còn có mướp đắng, cà rốt, ớt xanh, ngô, chân gà. Có lẽ cái gì người takhông ăn, anh mới ăn mất! Xem nè, nói bừa ra thôi mà đã phải dùng tớisáu ngón tay rồi.’ Mặc dù mới cưới không lâu nhưng đối với thức ăn ưathích hay ghét của hắn, nàng đã sớm nhớ rành mạch.

Giang Chấn nhìn nàng, một lúc lâusau vẫn không nói gì, con ngươi đen sâu trong ở chỗ nào đó tựa hồ cóchút gợn sóng. Hắn mau chóng vòng tay qua cái eo nhỏ, nhanh nhưng nhẹnhàng.

‘Tôi chưa hề nói không ăn ngô haychân gà cả.’ hắn chậm rãi mở miệng.

‘ Rõ ràng là anh không ăn mà!’

Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhíumày lẩm bẩm.

‘Chẳng qua là không có thời gianăn thôi, mấy cái loại này phải cắn, gặm từ từ, quá lãng phí thời gian.Bình thường thì tôi vẫn ăn.’

‘Thế còn cà tím, mướp đắng, cà rốtvà ớt xanh thì sao?’ thấy hắn ít khi nói được một chuỗi dài như vậy, nàngthực sự nghi ngờ câu trả lời của hắn, Tĩnh Vân không khỏi tiến lạigần, tò mò tiếp tục truy vấn.

‘ Tôi không thích vị của chúng.’

‘ Ừhm, vậy anh thích ăn gì?’

‘Tôi không để ý lắm.’ (Cam: Thiên a, anh này điên mất rồi, huhu mẹ ơi!)

Nàng ngây người ngẩn ngơ, thốt ra.‘Lại có khả năng như thế –’ vẻ mặt của Giang Chấn làm cho nàng không thểnói thêm gì nữa.

Hắn nói thật. Người đàn ông nàythật sự chưa từng để ý qua mình thích ăn cái gì.

Hắn ở một mình lại bề bộn nhiềuviệc, đối với hắn mà nói, đồ ăn chỉ là thứ lấp đầy bụng, cung cấp dinhdưỡng đầy đủ thôi sao?

Lòng của nàng có chút đau.

‘Không sao, em sẽ giúp anh tìm ramón mà anh thích.’ nàng nhịn không được vòng tay siết chặt thắt lưnghắn, gắt gao ôm hắn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của mình chôn vào lòng hắn.

‘Ừ.’

Tiếng nói trầm thấp của hắn,truyền qua vòm ngực làm rung động màng tai của nàng. Đáp án này, tuy rằnggiống với thói quen hắn vẫn hay trả lời nhưng lần này, nàng rõ ràng cảmgiác được, trong giọng nói của hắn có quan tâm.

Nàng ỉ ôi ở trong lòng GiangChấn, nhẹ giọng hỏi: ‘Nếu vậy, hôm nay em nấu cá hấp cho anh ăn, đượckhông?’

‘Được.’

Tĩnh Vân ngẩng đầu lên, ngọt ngàomỉm cười, rồi vui vẻ nhảy khỏi đùi hắn, nhanh chóng vào bếp nấu cáhấp, bỏ ý định ra ngoài mua một con chuột lớn.

Bóng dáng nhảy nhót biến mấtngoài tầm mắt, phòng khách lại trở về với yên lặng, Giang Chấn lại cúiđầu, tiếp tục đọc báo.

Nhưng ngay cả chính hắn cũng khôngphát hiện ra, đôi môi mình đang khẽ cong lên, và trong mắt hắn còn ý cười,thủy chung chưa từng nhạt đi.

Kiều thê của tôi- Chương 6 part 2
A, trời đã sáng.

Tĩnh Vân lười biếng trở mình, phát hiện ra Giang Chấn cũng vừa mới rời giường, còn chưa đi làm. Nàng lên tinh thần, vội vàng rời giường đánh răng rửa mặt, xong xuôi mới xuống dưới lầu vào phòng bếp.

Trình trạng mang thai sơ kì cuối cùng cũng dần dần giảm xuống, mấy ngày hôm nay, nàng không hề nôn hay choáng váng, cũng không tham luyến giường, thậm chí còn có thể sáng sớm rời giường.

Trong phòng bếp, nàng ba chân bốn cẳng pha sữa, làm bánh kẹp, để giúp hắn có thể ăn trước khi ra khỏi nhà.

Mau mau mau, trước khi Giang Chấn đi làm, nàng phải chuẩn bị tốt bữa sáng.

Từ hồi kết hôn tới giờ, do nàng mang thai nên toàn ngủ dậy muộn hơn so với hắn, cứ mỗi lần nàng mở mắt ra thì bên ngoài mặt trời đã lên cao, nàng chưa bao giờ tiễn hắn đi làm!

Giúp trượng phu làm bữa sáng dinh dưỡng, còn nữa … trượng phu đi làm thì hai vợ chồng có thể hôn ở cửa chào ngày mới, đây là vẫn là giấc mộng của con gái từ trước tới nay.

Hôm nay, nàng vất vả sáng dậy sớm, trong lòng đã hạ quyết tâm, tuyệt đối phải dựa theo giấc mộng trong lòng là một thê tử chuẩn mực, tự tay làm bữa sáng, rồi mới đứng ở trước cửa tiễn hắn đi làm, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chờ nụ hôn triền miên của hắn –

Giọng của Giang Chấn đột nhiên từ phía sau truyền tới.

‘Sao hôm nay em dậy sớm vậy?’ 0

Mặt nàng đỏ lên, ảo tưởng trong đầu vụt biến mất, nàng tắt bếp, đem hai con trứng mềm, đặt lên bàn.

‘ Em ngủ no rồi mà.’ nàng cong môi cười yếu ớt. ‘Vừa đúng lúc anh chưa đi làm, em đã đi xuống bếp, làm bữa sáng cho anh rồi này.’ nàng bỏ bánh mì nướng mềm ra, cho sa lát, tương và trứng vào, rồi hạt tiêu, gia vị làm thành hai phần bánh kẹp với một cốc sữa nóng, đưa đến trước mặt hắn.

Giang Chấn đặt tờ báo xuống, ngồi bên cạnh bàn, dưới ánh nhìn chăm chú của tiểu thê tử ăn sạch hai phần bánh kẹp ngon lành, rồi uống hết cốc sữa nóng.

Nàng âm thầm kêu may mắn khi đã giúp hắn ‘làm nội trợ’: Ở với nhau lâu như vậy, nàng sớm đã biết sức ăn của hắn. Vậy nên nàng mới làm hai phần bánh kẹp lớn để hắn có thể ăn no.

‘Ăn ngon không?’ nàng hỏi.

Giang Chấn gật đầu.

Ánh nắng rơi ngoài cửa sổ, nàng theo Giang Chấn đi qua phòng khách, thẳng đường ra tới cửa. Rồi khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên, đôi mắt trong veo chớp chớp, chờ mong hắn hôn tạm biệt nàng để hoàn thành giấc mộng bao năm của nàng.

Nhưng mà Giang Chấn lại chỉ đi tới lấy cặp tài liệu, mặc áo khoác vào rồi không ngừng bước thẳng ra cửa.

‘ Chờ một chút!’ nàng vội vàng gọi hắn.

‘Làm sao vậy?’ hắn quay đầu, nhìn nàng một cái.

Tĩnh Vân cắn cắn môi, đi đến bên người hắn, rồi nàng ngẩng đầu, nhắm mắt lại, chu cái miệng nhỏ ra, mặt đỏ ửng, ám chỉ thấy rõ.

Chính là, đợi một lát rồi mà Giang Chấn vẫn thủy chung không có phản ứng. Nàng vụng trộm mở mắt ra, chỉ nhìn thấy hắn đang nhìn nàng, căn bản không có ý định hôn.

Vì mục tiêu muốn hoàn thành giấc mộng, nàng chỉ có thể cố lấy dũng khí, kiễng mũi chân, dâng lên môi thơm. Chỉ tiếc rằng, so với Giang Chấn cao to cường tráng, nàng chỉ là một thân hình nhỏ bé thấp lùn, cho dù đã kiễng mũi chân, nàng mới chỉ có thể hôn tới cổ hắn, không chạm được tới môi.

Nàng

thẹn thùng, vừa mới khẽ chạm vào cổ hắn đã ngay lập tức lui trở về.

Giấc mộng này, này này này này, này chẳng dễ làm tí nào, chẳng những không ngọt ngào giống như ảo tưởng của nàng, mà còn làm cho tâm tình nàng loạn hết cả lên.

Nàng giữ ngực, thấy hắn vẫn đang nhìn nàng, ánh mắt sáng rỡ khác thường. Nàng xấu hổ, mặt càng đỏ, vội vàng nói sang chuyện khác.

‘Hôm nay anh có về không?’ nàng hỏi.

Giang Chấn gật đầu.

‘ Thế …… mấy giờ về?’

‘Tầm bảy giờ gì đó.’

‘ Được, vậy em sẽ làm một ít đồ ăn, chờ anh về ăn cùng.’

Giang Chấn gật đầu, cất bước đi ra ngoài, đảo mắt đã ra tới cửa.

Nàng đứng ở chỗ cũ, trong lòng không biết thế nào, đột nhiên cảm thấy có chút mất mát. Từ lúc tỉnh ngủ đến giờ, nàng làm hết đông việc tây, tuy đã giúp hắn ăn no, ngon miệng, đã giúp hắn thuận lợi đi làm, nhưng mà tâm tình nàng giảm xuống không ít so với lúc dậy.

Công việc nàng làm hình như không được hắn đáp lại. Thái độ của hắn đối với nàng, tuy có dịu hơn một chút so với lúc trước, nhưng vẫn có cảm giác xa cách.

Nếu hôn nhân là một sân khấu, nàng muốn nhập vai diễn trên đó thì hắn hình như chỉ muốn đùa bỡn ở bên ngoài.

Ôm ấp thất vọng, nàng xoay người đi vào trong phòng, cầm hai con búp bê vải bên cạnh tivi lên, rồi ngồi xuống ghế sô pha.

Hai con búp bê vải này, có thể cho là sản phẩm đắc ý nhất của nàng, bất luận là ngũ quan hay tay chân, hay lễ phục kết hôn trên người chúng, tất cả đều được nàng tỉ mỉ châm từng đường, cẩn thận khâu. Hai con búp bê vải, một con giống nàng, một con giống Giang Chấn.

Nàng nhịn không được đánh một cái, miệng không ngừng lẩm bẩm.

‘Trước khi anh đi làm, sao lại quên hôn em?’ nàng cầm hai con gấu bông ghé vào nhau, miệng bọn chúng cũng chạm theo, rồi nàng thận trọng nhắc nhở. ‘Ngươi phải nhớ hôn nàng nha!’

Gấu bông nam vô tội bị nàng đùa nghịch, cúi đầu giải thích với gấu bông nữ, thân thủ còn ôm lấy gấu bông nữ. Tĩnh Vân tiếp tục nói.

‘Ngươi phải đối xử tốt với nàng một chút nha!’

‘ Ngươi phải thường thường cười với nàng này, hoặc là thân mật ôm nàng một cái, hay cổ vũ nàng nhiều một chút, các ngươi mới cưới đấy nha! Ở trên tivi đều diễn như vậy mà!’ (Cam: Chị ngây thơ thế, “ti vi đều diễn như vậy mà” =))

‘ Hôm qua em nấu nấm, sao anh không ăn? Ngay cả nấm anh cũng không ăn được sao?’ nàng lấy gấu bông nữ, tới gần gấu bông nam, ngón tay chỉ lên, bức gấu bông nam cúi đầu sám hối. ‘Nấm làm rất khó đấy, nếu ngươi không muốn ăn, phải nói cho nàng trước nha!’ (Loạn hết rồi!! Không hiểu chị ấy đang nói với người hay gấu nữa!!)

Gấu bông nữ từng bước tới gần, gấu bông nam bị bắt quỳ xuống đất giải thích.

Tĩnh Vân còn nói chưa đủ nghiền.

‘Còn nữa, bánh kẹp ăn không ngon sao? Nàng phải rời giường, làm cho ngươi nha!’ nàng lấy gấu bông nữ giẫm lên người gấu bông nam. ‘Nếu ăn ngon, thì ngươi nói ngon! Không phải gật đầu –’

Tiếng bước chân vững vàng bỗng dưng vang lên, nàng dừng động tác trên búp bê lại, nhanh chóng ngẩng đầu lên, ngạc nhiên

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT