watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7713 Lượt

nhỏ, tổng cộng sáu mươi đồng, xin hỏi còn dùng gì không?”

“Không cần nữa…….” Tôi lấy tiền ra khỏi ví một cách khó khăn, cầm hai ly cà phê trở về chỗ, chỉ cảm thấy tim mình đang nhỏ giọt. Sớm biết vậy thì không giả vờ thanh cao rồi.

(7)

Mộ Thừa Hòa hỏi tôi: “Tìm việc làm ra sao rồi?”

“Thật ra…..” Thật ra sáng nay tôi chỉ mượn cớ này để hẹn anh ấy ra thôi, nhưng tôi đã chuẩn bị xong lời thoại rồi, “Thật ra em rất do dự cho công việc sau này.”

“Không biết phải lựa chọn như thế nào?”

“Phải đó. Chẳng phải tháng 11 này trường chúng ta có một buổi tuyển dụng sao, em cũng muốn đi thử lắm. Nhưng mà hôm bữa, giáo viên phụ đạo nói với em trong khoa định tiến cử em ở lại trong trường.”

Mộ Thừa Hòa trầm ngâm một lúc, “Có thương lượng với người nhà chưa?”

“Mẹ em đi công tác ở nơi khác rồi, em có nhắc chuyện này với mẹ qua điện thoại, mẹ nói em muốn chọn thế nào cũng được.”

“Vậy bản thân em nghĩ sao?” Anh ấy hỏi.

“Không biết nữa…..” Tôi nói một cách rầu rĩ.

Dường như anh ấy đã sớm đoán biết trước câu trả lời của tôi, do đó không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ phân tích rằng: “Có định làm thông dịch viên không?”

“Lúc nằm mơ có nghĩ qua. Tiếc là với cái trình độ ngoại ngữ ít ỏi đó của em, làm thông dịch viên chuyên nghiệp còn kém quá.” Trước đây không chịu ngoan ngoãn học tập, hối hận rồi.

“Có muốn vào làm trong công ty nước ngoài không?”

“Chuyên ngành của người ta em không biết, chuyên ngành của em thì người ta đều biết, em tới đó thì làm được gì chứ, chỉ có thể làm một nhân viên văn phòng, đánh máy, photo. Bạch Lâm nói nếu muốn giỏi thì đi làm sales, nhưng em lại dốt đến thế, làm không được.”

“Vậy hay là ở lại trường?”

“Làm giáo viên?”

“Sao? Lại có ý kiến?” Mộ Thừa Hòa lắc đầu cười.

“Nói thật?”

“……” Hắn hông trả lời, chắc là cảm thấy câu hỏi này của tôi hơi thừa thải.

Tôi đành thành thật nói: “Em cảm thấy làm giáo viên chán lắm, năm nào cũng nhìn quyển sách đó, giảng những bài đó, lặp đi lặp lại. Cuối cùng biến thành người lôi thôi như Đường Tăng, nói chuyện cũng lớn tiếng hơn.”

Hắn cười rồi.

“Em không có nói thầy nha.” Tôi vội giải thích.

Lát sau, tôi lại không kìm được lòng hỏi: “Thầy Mộ, sao thầy lại làm giáo viên vậy?”

“Ngoài Vật lý ra thì tôi không còn biết gì nữa hết, không còn cách nào khác, chỉ có thể làm giáo viên thôi.” Anh ấy nói.

“Thầy nói dối, theo lời đồn từ học sinh của thầy, là thầy sắp làm viện sĩ viện hàn lâm rồi.”

“Học sinh nào mà thích quảng cáo tôi thế này?”

Tôi le lưỡi, không dám bán đứng sư huynh Lý, vội giả vờ như uống cà phê, tôi hút một hơi, quả đúng thật là ngọt muốn xiêu vẹo, hối hận thật. Nhưng nghĩ lại, dù gì cũng 30 đồng một ly, còn hơn uống vào mà đắng muốn xỉu.

Hắn chợt nói: “Cá nhân tôi cảm thấy em khá thích hợp làm giáo viên.”

“Tại sao?” Tôi nghiêng đầu hỏi.

“Hòa đồng, dễ gần, từ sáng đến chiều đều vui vẻ, không có nhiều tâm tư, môi trường lớp học rất thích hợp với em. Nhưng…..”

“Nhưng gì ạ?”

“Nếu em muốn ở lại trường, cử nhân thôi thì trụ không được đâu, trước sau cũng phải thi tiếp nghiên cứu sinh, đấy cũng là điều mà em cần phải đắn đo.”

Sau đó, Mộ Thừa Hòa lại phân tích điều lợi và điều hại.

Tôi nhìn gương mặt của hắn, trong đầu xuất hiện rất nhiều ý nghĩ. Lúc trước từng thấy trong sách nói, tình yêu không phải chỉ là một lúc rung động, mà là bạn phải cảm thấy, bạn và người ngồi đối diện với bạn, có thể sống bên nhau năm mươi năm, bất kể đắng cay ngọt bùi, bất kể ốm đau bệnh tật, cũng đều có thể chăm sóc bảo vệ nhau.

Tôi chưa từng nghĩ qua, nếu như tôi thật sự kết hợp với Mộ Thừa Hòa, sau đó cùng sống với nhau, sinh con, cùng già, thậm chí cùng đối mặt với tử vong sẽ là như thế nào. Tôi chưa từng nghĩ qua.

Tôi chỉ nghĩ, nếu như anh ấy tốt với tôi, nếu như anh ấy mãi quan tâm tôi như thế, nếu như anh ấy nói anh ấy thích tôi, nếu như anh ấy có thể ôm tôi vào lòng. Tôi nhất định sẽ vui sướng và kích động hơn bao giờ hết. Những gì tôi muốn chỉ đều là nhận lấy, cũng giống như tôi nhận lấy từ ba của tôi vậy. Mỗi lần gặp phải khó khăn, người đầu tiên tôi tìm đến sự giúp đỡ đều là Mộ Thừa Hòa. Khi lạc lõng, người đầu tiên tôi nghĩ tới cũng là Mộ Thừa Hòa. Bởi vì anh ấy an ủi tôi, khích lệ tôi, quan tâm tôi.

Lần đó các giáo viên nói chuyện với nhau trong văn phòng: “Chỉ ở những tình huống đặc biệt, mới có một tình cảm sùng bái đặc biệt đối với một người đặc biệt.”

Lúc này đây, tôi bất giác bật cười. Dẫu rằng đắng đấy, nhưng tôi vẫn đã cười.

Anh ấy hỏi: “Tôi nói sai sao?”

Tôi mỉm cười nói: “Dạ không.”

Anh ấy khựng lại một lúc, “Suy nghĩ kỹ chưa?”

Tôi gật đầu, “Nghĩ kỹ rồi.”

Nếu như đó vẫn chưa phải tình yêu, mà chỉ mới là thích. Nếu như cái thích này không nhận được sự hồi đáp của anh ấy, vậy thì hãy thừa lúc nó chưa quấy nhiễu đến anh ấy, đóng băng nó lại, cất giữ nó vào ký ức của mình.

Sau đó, chúng tôi lại nói thêm một lúc nữa về những chuyện khác.

Mặt trời đã gần lặn, tôi còn phải về nhà lấy đồ nên xin phép về trước. Anh ấy nói mình không vội, dù sao giờ này đường phố cũng kẹt xe, nên ngồi thêm lát nữa.

Ra khỏi Starbucks, tôi đi tới trạm đón xe buýt, đứng một lúc vẫn chưa thấy có xe. Nhìn những chiếc xe di chuyển từ từ trên đường, tôi không kìm được lòng, quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn lướt qua từ xa.

Anh ấy vẫn ngồi ở đó, hơi nghiêng người đối lưng với tôi. Vì khoảng cách quá xa, tôi không nhìn rõ được gương mặt ấy, chỉ biết anh ấy đang cầm ly, tiếp tục nhâm nhi ly mocha. Tay cầm cà phê là bàn tay trái, đó là bàn tay đã từng mang đến cho tôi rất nhiều hơi ấm và ảo tưởng. Tôi ngừng lại một lúc, tiếp đó vội vã chạy trở về, đẩy cửa kính ra.

Chiếc chuông cửa vang lên vài tiếng leng keng.

Một nhân viên đang dọn dẹp bàn ở gần cửa nhất nhìn thấy tôi vào, liền rất lịch sự mà nói: “Hoan nghênh quý khách.”

Mộ Thừa Hòa nghe thấy tiếng, khẽ quay đầu sang nhìn. Sau đó, ánh mắt của chúng tôi bắt gặp nhau. Tôi đi từ từ về phía đó, anh ấy đứng lên.

“Lúc nãy em quên nói,” Tôi nói rất thành tâm, “Thầy Mộ, cám ơn thầy. Thầy là một thầy giáo tốt, có thể làm học sinh của thầy, là điều may mắn nhất của em trong bốn năm đại học.”

Đôi mắt trong vắt sáng sủa Mộ Thừa Hòa nhìn lấy tôi, không nói được lời nào.

Cuối cùng, tôi nói: “Tạm biệt thầy.”

Anh ấy đáp lại: “Tạm biệt.”

Chính trong giây phút tôi quay lưng rời khỏi, Mộ Thừa Hòa đột nhiên kéo lấy tôi. Đang là đầu thu, tôi mặc áo tay dài mỏng, năm ngón tay của anh ấy khóa chặt cổ tay của tôi, cách nhau một lớp vải mềm, hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay ấy. Anh ấy không dùng lực, nhưng đã rất nhanh chóng và dễ dàng ngăn cản bước chân rời khỏi của tôi.

Tôi kinh ngạc quay đầu lại.

Anh ấy hơi ngưng lại một chút, sau đó bình tĩnh nói: “Giờ này không dễ lên xe, tôi tiễn em.”

“Không sao, nhà em gần đây lắm, đi hai trạm là tới, em đi bộ về đó cũng nhanh lắm.”

Anh ấy gật đầu, buông tay, “Vậy em nhớ cẩn thận, đừng về trường muộn quá.”

Tôi trở về con phố tấp nập, cứ mãi đi thẳng, băng qua đèn giao thông, tiếp tục tiến thẳng, không dám quay đầu lại.
Ký Ức Độc Quyền – Chương 07
Vách ngăn lòng

(1)

“Vậy thì trùng hợp thật, quê cậu xa như vậy mà cũng có thể gặp lai được, đúng là duyên phận.” Tôi cảm thán.

Nhưng không ngờ, Tống Kỳ Kỳ lại bình tĩnh mà nói: “Không phải duyên phận. Mình vì anh ấy mà không ngại đường xa thi vào trường này.”

“Hả?”

“Năm mình học lớp 11, bỗng dưng có một thầy giáo rất trẻ trung vào trường, rất được lòng học sinh, thầy ấy chính là Tiêu Chính. Lúc ấy, anh ấy vừa mới tốt nghiệp Đại học Sư Phạm ở tỉnh thành, được phân đến trường mình dạy môn văn học, nhưng không đắc chí. Một năm sau, anh ấy thi làm viên chức công vụ, và đã đến thành phố A, mình cũng vì thế mà điền nguyện vọng lên đây.”

Tôi cố gắng khống chế sự kinh ngạc, mặc cho trước đây có đoán thế nào, tôi cũng không thể ngờ rằng Tống Kỳ Kỳ thi vào Đại học A là vì nguyên nhân này. Vì tình yêu. Ngày thường nhìn Kỳ Kỳ e thẹn lại hướng nội như vậy, ngờ đâu lại có dũng khí đến thế.

Tôi nói: “Cuối cùng thì cậu cũng chờ được rồi. Chuyện này… mình có thể nói cho Bạch Lâm và Hiểu Đường nghe không?” Con người của tôi không giữ được bí mật, nhưng lại không biết Kỳ Kỳ có muốn cho người thứ ba biết hay không.

“Không sao, chị em tốt mà. Cậu cứ nói đi, mình không hề gì.” Tống Kỳ Kỳ nói.

Và sau đó thì nó không nói thêm gì nữa, tôi cũng đành giữ im lặng.

“Ngày 10 tháng 4, trời trong xanh.

Hôm nay, tôi trông thấy Tống Kỳ Kỳ và Tiêu Chính ngồi đối diện với nhau, mỗi người một câu, trông rất hài hòa và hạnh phúc, thật khiến người ta ghanh tỵ.

Vậy… đối với Mộ Thừa Hòa mà nói, Tiết Đồng lại là gì?”

Tháng 5 là thời kỳ thực tập, mọi người đều mạnh ai nấy đi cả rồi. Tôi thì đã sắp xếp từ học kỳ trước, ở lại trường thực tập. Trong những ngày làm việc thực tiễn, phát hiện nhiệm vụ của mình hóa ra chính là tiếp tục ngồi trước máy vi

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT