watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3688 Lượt

bảo với 1 cậu con trai lớn nhất trong đám:

“Xem chừng chị này giùm anh, anh đi lấy xe…”

“Này…đi đâu vậy?” – Tôi hơi rướn người, thều thào hỏi. Di đẩy nhẹ cho tôi nằm xuống, nói giọng trấn an – “Chờ chút xíu thôi, tôi lấy xe đưa cô vào bệnh viện…”

“Không…” – Tôi lại cố gượng dậy. Bệnh viện ư?Đâu cần phải nghiêm trọng như vậy – “Tôi nằm 1 chút sẽ khỏi liền!”

Trước mặt tôi, Di với mái tóc lòa xòa và mồ hôi hơi rịn 2 bên thái dương, đang cố tìm kiếm điều gì đó trên gương mặt tôi bằng 1 ánh mắt nhiều cảm xúc.

“Chắc là ổn chứ?”

“Ừ. Mà anh bảo bọn trẻ cứ chơi đi, đừng bu quanh như thế…”

Có lẽ do cũng nghe thấy tôi nói, đám nhóc bắt đầu dạt ra, sau ít phút thì chúng lại tiếp tục đuổi bắt nhau cùng quả bóng trên sân. Trời râm mát nhờ 1 đám mây xám to che ngang mặt trời. Tôi nhắm mắt lại, uớc gì mình có thể ngủ 1 giấc, rồi thức dậy sẽ quên hết mọi thứ.

Di ngồi phía cuối ghế, quan sát tôi mà ko nói tiếng nào. Một lúc sau, hắn chậm rãi đưa tay gỡ đôi kính của tôi ra. Có thể vì nghĩ tôi đã ngủ, Di huýt sáo theo 1 điệu nhạc của bài hát nào đó rất quen mà tôi ko thể nhớ được. Chỉ biết nó nhẹ nhàng hư ko thế nào ấy.

Sau khoảng 10 phút nằm như vậy, tôi mở mắt, chống tay ngồi dậy. Trời vẫn mát dịu dù đã gần 10 giờ sáng.

“Sao rồi?” – Di hỏi ngay và định đỡ nhưng tôi đã dựa vào lưng ghế.

“Ko sao mà…Kính tôi đâu?”

Di rút cặp mắt kính từ túi áo và chìa cho tôi, kèm theo chiếc khăn mùi soa màu trắng kem.

“Khăn để làm gì?”

“Lau…mặt…”

55.

Tôi đưa tay sờ lên mặt mình. Lau mặt ư? Vệt nước khô từ khóe mắt dài xuống 2 má giúp tôi nhận ra ý của Di. Ko phải lau mặt, mà là nước mắt. Tôi khóc lúc nào ấy nhỉ? Chẳng biết nữa. Tôi ko hề bối rối như lẽ ra phải thế, chỉ từ chối cầm chiếc khăn của Di.

“Kệ đi. Khô rồi”

“Có phải….”

Di chỉ cất 1 tiếng hỏi, rồi lại ngưng, vò đầu 1 cách bức bối.

“Anh muốn hỏi gì?”

“Cô bảo tôi đừng hỏi nữa”

“Đã lỡ rồi thì cứ hỏi cho xong đi”

“Xong thì sao?”

“Thì thôi. Ko gặp nữa, sẽ ko phải như thế này…” – Tôi nén tiếng thở dài và lảng tránh nhìn Di, lồng ngực hơi quặn lại.

“Vậy thì thôi, chẳng cần hỏi nữa. Cứ xem như chưa gì xảy ra, để còn có thể gặp nhau…”

Giữa tiếng ồn ào í ới của đám nhóc xen lẫn với tiếng đập những quả bóng rổ từ phía sân bên cạnh, lời Di nói cứ thoang thoảng như 1 cơn gió, mà lại cực kỳ sắc nhọn, đâm xuyên qua trái tim tôi. Những giọt nước mắt tưởng chừng đã khô bỗng lại dâng lên sắp sửa ứa ra, và tôi phải gục đầu lên 2 gối để giấu chúng.

“Được rồi, hết hôm nay thì sẽ ko bao giờ gặp lại, như nàng muốn”

“Đừng gọi tôi là nàng!” – Tôi gào lên trong lúc mặt vẫn úp giữa 2 cánh tay khoanh trên gối.

“Vậy thì…” – Di nói, đồng thời đưa tay nâng mặt tôi lên, nhoẻn 1 nụ cười bông đùa quen thuộc – “Gọi em được chứ?”

Tôi ko đồng ý, nhưng cũng chẳng buồn phản kháng, chỉ cố quay mặt đi và quệt nước mắt. Lần này, Di cố nhét cái khăn vào tay tôi, và ko hỏi hay nói thêm bất cứ lời nào, cho đến khi tôi dừng khóc, lau mặt thật khô và đeo lại kính, đứng dậy đòi về.

Trên suốt đoạn đường, Di luôn chạy phía sau tôi, cách 1 khoảng chừng 2 met. Gần đến đoạn rẽ, tôi dừng lại và bảo hắn ko cần phải hộ tống tôi về nữa.

“Cứ chạy đi, tôi có theo đâu!”

Dẫu nói vậy, Di vẫn tiếp tục bám theo sau tôi như 1 cận vệ từ xa. Tôi ko muốn về nhà. Lúc này tôi cần gặp Bảo Anh, 1 ai đó để trút hết nỗi lòng mình.

“Này, tôi sang nhà bạn, đừng theo nữa!”

“Ko đi đâu cả, xương cốt cơ bắp đã ko ổn thì về nhà nằm giùm tôi!”

“Ko cần anh lo! Tôi chẳng sao hết!”

“OK!” – Di giận dữ – “Em muốn thế nào thì tùy em, sống chết mặc em, chẳng liên quan đến tôi. Goodbye, and never see you again!”

Đọc tiếp: Lãng tử gió -chương 56-60

Sau khi tuôn 1 tràng dài với giọng cáu gắt, Di rồ ga phóng đi thật nhanh, tốc độ và kiểu cách giống hệt 1 tay đua mô tô thứ thiệt. Còn lại 1 mình, giữa con đường rộng nhưng ít xe, tôi bỗng thấy cô đơn và nuối tiếc vô hạn.

Never see you again.

Cơn mưa kéo đến như 1 hệ quả tất yếu của bầu trời râm nhiều mây từ nãy giờ. Chỉ sau 5 phút, tôi ướt sũng từ đầu đến chân, nước mưa trôi liên miên trên mặt, cùng những giọt nước mắt nối đuôi nhau tuôn ra.

Trong phút giây này, tôi đã ước gì Di quay trở lại. Có thể tôi sẽ ko xua đuổi hay trốn tránh, và cũng sẽ ko lạnh lùng nữa. Tôi…thực sự cần 1 cái ôm làm sao…

Nhưng Di đã thực sự đi rất xa rồi.

…..

Bảo Anh mở cửa và nó sốc nặng khi nhìn thấy bộ dạng của tôi. Sau khi đưa quần áo và sắp chỗ sẵn trên giường với chăn, gối và 1 cốc sữa nóng cho tôi, nó mới dám mở miệng 1 cách rụt rè.

“Mày…có chuyện gì vậy…?”

Ko muốn trả lời, tôi rúc vào chăn và nhắm mắt vờ ngủ. Bảo Anh cũng leo lên giường nằm xuống bên cạnh, quàng tay vỗ về tôi như dỗ dành 1 cô em gái.

“Thôi, mày ngủ đi. Chuyện gì thì rồi cũng sẽ qua mà…”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy cảm động và biết ơn Bảo Anh sâu sắc. Nó tự dưng bỏ được tật nhiều chuyện và vô tư của mình đến độ khó tin. Có nên kể cho nó nghe ko nhỉ?

Chắc là ko… Một đứa như nó làm sao có thể đưa ra lời khuyên nào hữu ích? Ngay cả bản thân tôi vẫn hay tư vấn này nọ với người khác, nay gặp chuyện cũng đầu hàng chịu thua và vật vã thế này. Nhưng giữ trong lòng 1 mình, thật ra cũng ko dễ dàng chút nào.

57.

Vậy mà tôi cũng ngủ được 1 giấc dài, có lẽ ít nhất là 2 tiếng. Tỉnh dậy trên giường của Bảo Anh, tôi nhìn quanh tìm nhưng chẳng thấy nó đâu cả. Ngoài cửa sổ trời đã sập tối, nhưng phố cũng bắt đầu lên đèn với những màu vàng sáng rực. Sự vắng lặng của căn phòng và những luồng gió mát nhẹ lùa vào khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Xọt đôi đép đi trong nhà hình con thỏ vào, tôi mở cửa ra bếp định tìm thức ăn vì hơi đói bụng, chợt giật nảy người và tim như nhảy ra ngoài khi thấy bóng người đàn ông đang lui cui chỗ tủ lạnh. Nghe động, anh ta liền ngẩng lên trong khi tôi đứng như trời trồng ở cửa phòng ngủ.

“Anh….sao…anh….” – Tôi lắp bắp trong sự ngỡ ngàng tột độ.

“Em dậy rồi hả?? Ăn cam ko?”

Một tay tôi níu lấy nắm xoay cửa, tay còn lại đặt lên trán để xác minh mình có phải đang mê sảng. Anh mỉm cười, bắt đầu tiến lại với 1 quả cam vàng và con dao trên tay, dừng lại trước tôi 1 bước chân.

“Sao vậy? Em thấy ko khỏe?”

“Tại sao…anh….” – Giọng tôi vẫn rời rạc và ko rõ tiếng.

“Ừ, anh về hồi trưa. Ghé nhà thì mẹ bảo em đi đâu đó rồi. Đến xế chiều gọi hỏi thăm Bảo Anh thì cô nàng nói em đang ở đây…”

Khoa vừa giải thích, vừa kéo tôi ra chỗ chiếc sofa nhỏ, xong ngồi xuống bên cạnh bắt đầu gọt vỏ cam theo những vòng xoắn dài. Tôi thả người dựa vào lưng ghế nhìn anh. Hầu như chẳng có thay đổi gì trừ mái tóc hình như dài hơn trước.

“Em ko hỏi anh gì à?”

“Bảo Anh đâu rồi?”

“Haha, em chỉ quan tâm cô bạn của em thôi sao?”

“Chứ anh muốn em hỏi gì? Sao anh về đột ngột vậy? Anh ko khỏe? Hay có việc đột xuất…”

“Giọng em, và cả thái độ của em, chẳng có chút vui vẻ gì khi nhìn thấy anh”

“Em vui, nhưng…em hơi mệt”.

Dường như Khoa ko nghe câu giải thích có phần chống chế của tôi. Anh cũng đã gọt xong quả cam 1 cách hoàn hảo với những múi vàng mọng nước được bóc vỏ xếp trên chiếc đĩa sứ để sẵn trên bàn. Anh cầm 1 miếng và đưa cho tôi.

“Mệt thì ăn đi cho khỏe, và cười với anh 1 cái xem nào? Anh đã ngồi máy bay hơn chục ngàn cây số chẳng phải để thấy bộ dạng uể oải chán nản của em thế này đâu…”

Nén nỗi bứt rứt trong lòng, tôi đón múi cam của người yêu, ăn 1 cách thật ngon lành kèm theo nụ cười thật tươi. Rồi tôi bắt đầu hỏi anh những chuyện ở xứ người, kể anh nghe chuyện Bảo Anh và Đạt, chuyện công việc, và rôm rả cùng nhau chuẩn bị cho kế hoạch đón Tết…

Và, tất cả những vui vẻ nồng nhiệt ấy của tôi, đều là giả tạo.

58.

Cây thông Noel sau hơn 1 tháng nằm ở phòng khách và bám đầy bụi, đã được thay bằng chậu mai kiểng to hoành tráng của 1 trong những học trò lớp cao học cha dạy biếu tặng. Nghe đâu ông này là phó giám đốc 1 công ty liên doanh nào đó. Cứ mỗi độ Tết về là cha lại có rất nhiều quà cáp kiểu như thế này, nhưng ko phải ai cha cũng nhận, mà theo cha, ông chỉ nhận quà của những ai mà ông cho là “được”. Khoa là 1 trong số ít những người như vậy.

Tôi cuốn mình vào trong sự bận rộn để ko nghĩ đến những chuyện về Di, những chuyện mà có thể sẽ đẩy tôi vào 1 mớ rắc rối ko thể nào tháo gỡ được. Ngày nào làm về tôi cũng lôi đống đồ đạc ra sắp xếp dọn dẹp, lau tất cả cửa sổ và cửa đi trong nhà, thậm chí giặt cả rèm cửa và khăn trải bàn. Nhưng chẳng hiểu sao khi bạn cố tình vùi lấp đầu óc mình vào nhiều thứ để quên 1 thứ, thì cái thứ đó lại cứ mỗi lúc một bám rễ sâu hơn trong tâm trí bạn.

“Em nghĩ gì vậy?” – Khoa giật cái giẻ lau trên tay tôi. Hầu như hôm nào anh cũng đến vào giờ này, khi tôi chỉ ở nhà và chúi mũi vào việc lau dọn.

“Anh về bao lâu? Khi nào sang lại bên ấy?”

“Chẳng biết. Có thể anh sẽ ko sang lại…”

“Sao vậy??”

Ko cố ý nhưng giọng tôi hơi lớn. Khoa cười nửa miệng, đẩy cái giẻ qua lại trên mặt

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT