|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đã nhẹ nhàng hôn anh làm tim anh đập loạn lên. Cô bẽn lẽn quay gương mặt đỏ bừng của mình đi và cảm nhận những nhịp đập bất thường trong lồng ngực.
Từ xa, Tuyết Nhi nhìn thấy, cô buồn lòng và rơi nước mắt. Cô không khóc nấc lên nhưng chỉ lặng lẽ rơi nước mắt mà thôi. Quốc Anh biết thế nào Tuyết Nhi cũng thế này nên anh ôm cô vào lòng an ủi. Anh không biết phải làm thế nào cho cô không rơi nước mắt nữa. Nhìn cô thế này, anh thực rất đau lòng. Tuyết Nhi được Quốc Anh an ủi, cô cảm thấy bớt đau đi phần nào nhưng thay vào đó, trong đầu cô ngấm ngầm nghĩ kế hoạch *** hại Ngọc Linh.
KẾ HOẠCH VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT
“Tấn Phong, em…không hiểu sao lại thế này nữa. Tại sao Tuyết Nhi lại như thế hả anh. Em sợ lắm ! Em cần có anh bên cạnh nhưng…ngay cả anh cũng không gần bên em được. Em…em không biết mình có thể làm gì nếu không có anh bên cạnh nữa. Tấn Phong, em cần anh”
Trời nắng đẹp cho một ngày đầu tuần, Ngọc Linh vui vẻ đến trường và cô ung dung ngồi vào băng ghế đá quen thuộc. Ngồi chưa bao lâu thì Tấn Phong, Quốc Anh và Tuyết Nhi cũng đến. Cô tươi cười chào mọi người, hôm nay có lẽ là 1 ngày thật đẹp không có chuyện gì cả.
Dù vẫn như mọi hôm, Tấn Phong buông những câu nói đáng ghét cho Tuyết Nhi nhưng rồi sau đó cũng bị Ngọc Linh mắng cho vài câu, còn Quốc Anh ngồi cười nhìn 3 người vui vẻ.
Ra về, Tấn Phong và Quốc Anh được giáo viên gọi lên vì nhờ mang chồng tập của học sinh lên phòng giáo viên nên đã đi, trong lớp chỉ còn mỗi Tuyết Nhi và Ngọc Linh thôi. Xung quanh mọi người cũng đã về từ lâu rồi.
- Ngọc Linh này, Tấn Phong thích cậu có đúng không ?
Ngọc Linh ngơ ngác vì câu trả lời đó, cô không hiểu thật sự câu hỏi này có hàm ý gì. Mà nhắc về việc đấy thì Tấn Phong chắc thích cô như anh em hay bạn bè. Mà cái này thì có gì đâu. Bình thường thôi.
- Ừ, chắc là thế.
Ngọc Linh nói một câu không chắc chắn lắm nhưng miệng lại nở nụ cười tươi hồn nhiên vui vẻ. Tuyết Nhi trong lòng ngổn ngang trăm mối. Cô thừa biết câu trả lời rồi nhưng không ngờ khi nghe cảm giác lại đau đến không tưởng được. Cô không ngờ Ngọc Linh cũng biết Tấn Phong thích mình. Nhìn thái độ của Ngọc Linh chắc là cũng thế rồi nhưng cô vẫn muốn hỏi.
- Vậy cậu có thích Tấn Phong không ?
Câu hỏi này là cho Ngọc Linh giật mình và có phần hơi lúng túng. Cô không biết phải trả lời thế nào ? Cô thật sự có thích Tấn Phong không ? Sự thật có phải thế không nhỉ ? Nếu nói không thích thì cũng không đúng bởi mỗi khi không gặp Tấn Phong cô thấy buồn lắm, có gì đó hình như là hơi nhơ nhớ nếu không gặp anh nhưng nếu nói cô thích Tấn Phong thì cũng không phải bởi cô đôi khi rất ghét anh, anh thỉnh thoảng hay trêu chọc cô lắm. Ngọc Linh thầm tự hỏi mình rốt cuộc tình cảm này là gì.
Tuyết Nhi thấy Ngọc Linh nghĩ ngợi, cô không muốn phải chờ liền buông một câu với vẻ hối thúc.
- Cậu trả lời mình đi.
- À, ừ, mình thích cậu ấy.
Ngọc Linh chỉ nói đại một câu thế thôi nhưng cô nào đâu biết có chuyện sắp xảy đến
với mình.
Lén lút yêu em – Chương 15
Sau đó cả 2 nằm xuống và tắt đèn. Mọi thứ chìm dần trong bóng tối, tiếng đồng hồ cứ tích tắc vang lên trong không gian im lặng. Ngọc Linh và Tấn Phong trở mình, 2 người dần dần xoay mặt nhìn nhau, Ngọc Linh còn ôm một
cái gối.
Khi Ngọc Linh đã buồn ngủ đến không mở mắt được nữa, cô bắt đầu nhắm mắt ngủ. Trong thâm tâm cô sợ là mình tối nay vẫn gặp ác mộng nếu không nắm tay hay chạm vào vật gì đó tới Tấn Phong. Khi cô vừa chìm vào giấc ngủ, tay cô chuyện động sang nắm vạt áo Tấn Phong, cô mỉm cười và ngủ ngon.
Tấn Phong ngạc nhiên nhưng rồi sau đó nhìn cô mỉm cười và thì thầm chỉ đủ anh nghe thấy.
- Bé con, em phạm luật rồi !
Sau đó, Tấn Phong nhẹ nhàng kéo Ngọc Linh đến gần, ôm cô dịu dàng như bao bọc che chở cô khỏi ác mộng, cả hai chìm vào giấc ngủ ngon. Đêm ấy, ác mộng không hề đến với cả hai mà chỉ còn là nhưng cơn mơ đẹp mang màu sắc của cầu vồng hạnh phúc.
Ngày hôm sau, Ngọc Linh vui vẻ cùng Tấn Phong đến trường như chưa có chuyện gì xảy ra cả.
Ngay khi vừa bước vào cổng, ai nấy đã bàn tán cô xì xầm to nhỏ. Ngọc Linh sợ hãi đi sát bên Tấn Phong, anh nhận ra Ngọc Linh đang có gì đó không bình thương, cô cứ cúi gầm mặt. Anh thấy bất ổn nên nắm ngay bàn tay nhỏ nhắn của cô như truyền thêm niềm tin.
Sau đó Tấn Phong nắm tay Ngọc Linh vào lớp. Vừa đến lớp, mọi ánh mắt đã nhìn cô không thiện cảm, họ còn xì xầm to nhỏ những điều không hay về Ngọc Linh.
- Nhìn con bé đó thiệt là ác, dám đánh Tuyết Nhi
- Không ngờ nhìn hiền thế mà lại…
Ngọc Linh không biết phải làm thế nào trong trường hợp này nữa, cô bị bạn bè nói xấu, cô không biết rồi mọi chuyện sẽ thế nào nữa. Đôi mắt cô dần dần đỏ hoe.
Tấn Phong đau đớn nghe những lời nói không tốt của mọi người về bé con của anh. Anh kéo tay Ngọc Linh dẫn cô đi về phía Tuyết Nhi.
Anh bực mình ném tia nhìn hằn học cho Tuyết Nhi và nói chuyện với cô. Những hành động của anh làm mọi người xung quanh thật sự rất chú ý.
- Tuyết Nhi, hôm qua em làm gì ?
Tuyết Nhi ra vẻ tội nghiệp và làm cho Tấn Phong chú ý vết thương trên trán.
- Em…em có làm gì đâu. Anh…sao anh lại dẫn Ngọc Linh đến chỗ em. Cô ấy làm gì em nữa à ?
Tuyết Nhi sợ hãi nhìn Ngọc Linh, cô lùi vài bước và dựa vào Quốc Anh, nước mắt cô lăn thành từng giọt chảy nhẹ xuống đôi gò má.
Mọi người xì xầm bàn tán.
- Thấy chưa ? Con nhỏ ghê gớm thật.
- Tuyết Nhi đáng thương quá !
Những lời nói kia tưởng chỉ là lời nói bộc phát vì cảm thương cho Tuyết Nhi nhưng đâu ai ngờ nó đã là ngọn lửa châm ngòi thuốc nổ trong lòng Tấn Phong.
- Cô…cô là loại con gái gì vậy ? Tôi thiết nghĩ Ngọc Linh bé nhỏ hiền lành chẳng biết làm ai đau thì làm sao có khả năng làm cô đau cho được. Có phải cô giở trò.
Tuyết Nhi khóc càng lúc càng to như ấm ức lắm và khép nép vào lòng Quốc Anh rất tội nghiệp.
Trong lòng Tấn Phong lửa giận cao ngút trời, anh hận là không thể giết chết đứa con gái đang đứng trước mặt anh bây giờ. Anh tin rằng điều anh nghĩ là đúng, nhất định những chuyện này chỉ có thể là Tuyết Nhi làm thôi. Anh có thể mường tượng được đứa con gái xấu xa này đang thầm mỉm cười trên nỗi sợ hãi của người khác. Tấn Phong không kìm được đứng trước mặt Tuyết Nhi.
- Quốc Anh cậu đi ra đi.
Quốc Anh nãy giờ thấy người con gái anh yêu thương khóc sướt mướt, lòng anh quặn thắt từng cơn tưởng chừng trái tim anh có thể sẽ đau đến mức anh có thể chết ngay. Anh cũng có ý định sẽ bảo vệ Tuyết Nhi nhưng rồi thôi bởi vì Tuyết Nhi lần này làm sai, anh không thể chống trả Tấn Phong được, anh chỉ có thể bảo vệ Tuyết Nhi mà thôi.
- Không, cậu làm vậy quá đáng rồi.
Tấn Phong càng lúc càng không kìm chế được, anh đẩy Quốc Anh ra và nắm cổ áo Tuyết Nhi, anh gằn giọng, đôi mắt anh lúc này có thể thiêu đốt bất kì thứ gì.
- Cô…cô thật ghê tởm. Mau xin lỗi bé con của tôi ngay.
Tuyết Nhi giàn giụa nước mắt gật đầu. Tấn Phong liền buông tay, Tuyết Nhi nhẹ nhàng đến chỗ Ngọc Linh xin lỗi. Cô ôm Ngọc Linh trước sự ngạc nhiên của mọi người.
- Mình xin lỗi, mình xin lỗi.
Ai nấy đều thấy thương cho Tuyết Nhi. Trong mắt mọi người đều nói với nhau là Tuyết Nhi không nên xin lỗi Ngọc Linh, Ngọc Linh làm thì phải để cô xin lỗi Tuyết Nhi mới phải.
Nhìn mọi người đã dần dần căm ghét Ngọc Linh, Tuyết Nhi cười thầm trong lòng.
Ngọc Linh hiện tại thì quá sợ hãi bởi thái độ của Tuyết Nhi. Cô không biết Tuyết Nhi sẽ giở trò gì nữa.
Tuyết Nhi đứng vậy mà ôm Ngọc Linh, cô hoàn toàn có thể thấy cơ thể bé nhỏ của Ngọc Linh đang run lên đến phát tội, cô còn thì thầm vào tai cô những lời thật sự chẳng có gì là tốt lành.
- Thấy chưa, mọi người ghét cô rồi. Cô chưa xong đâu.
Tuyết Nhi không ôm Ngọc Linh nữa mà đến gần Quốc Anh, đỡ anh dậy rồi đứng trước mặt Tấn Phong.
- Vừa lòng anh chưa ?
Tuyết Nhi tất tưởi chạy đi, Quốc Anh chạy theo.
Ngọc Linh bây giờ đã nằm ngã trên nền đất vì câu nói của Tuyết
Nhi. Ngọc Linh bây giờ đã thật sự hoảng loạn và nằm ngất xỉu.
Tấn Phong vội bế cô trên tay và đưa cô vào phòng y tế. Anh vô cùng lo lắng chăm sóc cho cô. Cô y tế trực phòng thấy mình ở đây không tiện nên cũng đi ra khỏi phòng.
Trong tiềm thức, Ngọc Linh không ngừng gọi tên Tấn Phong, cô sợ hãi vô cùng, cô không ngừng đưa mắt nhìn anh trong bóng tối của giấc mơ. Nhưng cô không thấy anh. Trái lại, lại có Tuyết Nhi trong giấc mơ của cô. Tuyết Nhi cứ tiến đến gần cô, đe dọa cô rồi còn đánh cô nữa. Những nỗi đau cứ từng chút một ngấm vào tim và xương tủy cô làm cho cô đau đến nỗi không còn khả năng đau được nữa. Nước mắt cô lăn dài, đôi mắt trong sáng của cô bỗng chốc vô hồn đến đáng sợ, không còn ngây thơ như trước nữa.
Cô nhanh chóng lau nước mắt, khảng khái đứng dậy, Tuyết Nhi sững người không đánh Ngọc Linh nữa. Cô khẽ nhìn Ngọc Linh và phát hiện ra đây không còn là đứa con gái muốn ăn hiếp thế nào cũng được. Cô sợ hãi và chạy đi.
Ngay sau đó, Ngọc Linh tỉnh dậy, cô mở mắt và vô hồn nhìn lên trần nhà. Bao nhiêu sợ hãi đã được cô chôn dấu sâu trong tim rồi, giờ đây cô sẽ không như xưa, không trong sáng, ngây thơ và vui tươi nữa.
Tấn Phong thấy Ngọc Linh tỉnh dậy, anh mừng lắm và ôm cô vào lòng. Anh cứ tưởng sẽ như những lần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




