watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5518 Lượt

tâm tới sở thích của cô, đây là lần đầu tiên anh chú ý tới xem cô thích những gì và còn mua cho cô nữa.

“Anh tới gần đây, em nói cho nghe 1 bí mật này nè.” Nghe Kyo nói thế Bi liền đi tới gần và nghiêng đầu về phía Kyo. Còn Kyo thì kiễng chân lên, liếc nhìn xung quanh biết là kô có ai, cô vội vàng đặt 1 nụ hôn lên má Bi. Xong rồi cô mắc cỡ quay đi chỗ khác.
Bi thì khỏi cần nói cũng biết là anh vui tới mức độ nào, anh tham lam hỏi Kyo.
“2 bộ đồ mà chỉ đổi lại 1 nụ hôn thôi àh, sao ít quá vậy, kô được em phải hôn thêm má bên kia nữa mới đồng đều.”
Đúng lúc đó “Bắt quả tang 2 ngừi đang làm gì ở trong tiệm ngừi ta vậy?” Thật là xui xẻo lại bị Joseph và Ariel tình cờ cũng ghé vào tiệm quần áo này. Trên tay Joseph cầm tới mười mấy cái túi, nhỏ có lớn có, nào là giầy dép quần áo, đồ trang điểm mà Ariel đã mua.

“Anh họ àh, anh thật là hạnh phúc chỉ cầm có 1 túi đồ thôi, nếu vậy thì hãy cầm bớt cho em đi, em sắp xách hết nổi rồi nè.”
Bi cằn nhằn “2 cái đứa này sớm kô tới muộn kô tới, lại tới ngay cái khúc quan trọng của anh là thế nào vậy hả.”
Ariel le lưỡi “Là lỗi của em, kô nên tới vào cái lúc này.Vậy để 2 đứa em đi ra vậy. Coi như tụi em kô thấy gì hết.”
Kyo kéo tay Ariel lại “Đi đâu chứ, đã gặp rồi thì chúng ta đi chung đi, hơn nữa cũng sắp tới giờ hẹn rồi, chỉ còn thiếu cặp của Joe mà thôi. Hai ngừi đó chắc là đang tung tăng rồi.” Kyo quay sang Bi khều nhẹ “Bữa khác sẽ đền lại cho anh vậy.”

Bi nghinh mặt đáp “Phải gấp đôi đó nha.”
“Ý, kô phải là chị 2 với anh Matt hay sao?” Ariel nhìn về hướng của Joe. “Anh họ àh, anh thật là phải giúp anh Matt rồi, đồ đạc mà ảnh xách còn nhiều hơn em gấp mấy lần đó, chị 2 thiệt là lợi hại.”
Matt và Joe vừa nhập bọn với Bi, thì Bi đã choàng vai Matt nói “Cho em biết khổ là thế nào, cũng may là Kyo lựa đồ lâu cho nên nãy giờ anh chỉ có 1 cái túi nhỏ xíu này mà thôi.”
“Joe àh, chắc là tất cả tiệm lớn nhỏ đều bị em mua hết rồi phải kô? Ở đây có tới mấy chục bịch chứ kô phải chơi đâu, có thể đem đi mở cửa tiệm được rồi đó.” Kyo vừa nói vừa chỉ vào mấy cái túi mà Matt xách.
“Kô khoe khoang vậy chứ chị họ, đâu có nhiều lắm đâu, em chỉ đi sơ sơ gần hết cả cái khu shopping này thôi, đáng lý em còn định đi tiếp nhưng thấy gần tới giờ hẹn với mọi ngừi nên thôi vậy. Để dành tới lần sau.”
“Em coi anh là bạn trai của em hay là ngừi xách đồ đây hả?” Matt giận dỗi nói.

“Đương nhiên coi anh là bạn trai rồi, vì bạn trai của em mới được cái vinh hạnh xách hết những túi đồ này cho em đó, nếu kô thì em rủ anh đi làm gì.” Joe nói.
Joseph khều tay Matt “Anh 2 àh, kô phải chỉ có mình anh đâu, em cũng cùng chung số phận đây nè, 2 cô gái này đúng là chị em ruột mà, mua đồ gì mà nhiều kinh khủng. Lần sau rút kinh nghiệm họ mà hẹn đi shopping nữa thì phải giả bịnh mới được.”
Matt gật gù tán thành “Nếu biết như vậy thà là ở nhà còn sướng hơn, lúc nãy anh đã cà hết mấy cái thẻ rồi, tháng này tha hồ mà trả tiền shopping.”

Thấy nét mặt đau khổ của Matt và Joseph, Bi cười khoái chí “Cũng may là Kyo kô có thời gian để đi mua đồ.”
Vừa dứt lời thì anh nghe Kyo lên tiếng “2 đứa mua nhiều đồ vậy mà chị vẫn chưa có cái gì, thôi kô được chỉ phải đi hết cả cái khu quần áo này, chúng ta hẹn gặp ở nhà nhé.”
Bi hoảng hốt kéo Kyo lại “Em kô nói thật chứ, lại đi mua nữa àh.”
“Đương nhiên là em nói thật rồi. Chúng ta đi thôi.” Kyo vội vàng kéo Bi đi.
Ariel và Joe thấy vậy thì nói “Chị 2 àh, chúng ta kô thể thua cho chị họ được, bây giờ chị em mình đi shopping tiếp nhé.”
“Ý kiến hay lắm, chị cũng còn thiếu 1 vài thứ.” Joe mỉm cười.
Matt, Bi, và Joseph cùng nhìn lên trời kêu lớn “Cứu tôi với.”

Sau khi chia tay với Kyo, Bi trở về nhà, vừa bước vào anh đã nghe ông Lương, ba Matt nói
“Cháu về đúng lúc lắm, chú vừa nhận được điện thoại của ba cháu từ bên HQ, có chuyện kô may rồi.”
Bi đứng bất động khi nghe ông Lương báo tin như vậy, anh hoang mang kô biết gia đình anh đã xảy ra chuyện gì.
“Ba của cháu gọi qua cho biết là công ty ông ấy làm ăn thất bại, và đang nợ của ngừi ta 1 món nợ khá lớn, ông ấy đã bán đi căn nhà bên HQ, còn cái công ty cũng cầm cho ngừi ta để trả nợ nữa.” Ông Lương nhìn Bi thở dài.
Bi vô cùng hoang mang khi nghe tin ba anh đã bán công ty “Tại sao ba cháu kô cho cháu biết mà lại tự ý làm như vậy. Kô được, ngày mai cháu phải lập tức bay về HQ để coi tình hình như thế nào đã.”
Tối hôm đó Bi cứ trằn trọc thao thức suốt cả đêm, anh kô tài nào chợp mắt được. Anh đã đặt vé máy bay đi HQ vào lúc 8 giờ sáng, anh rất nôn nóng muốn gặp lại ngừi nhà để hiểu rõ thêm về câu chuyện.

“Chị họ àh, hôm nay sao kô thấy anh Bi đâu hết vậy? Bây giờ đã trễ giờ đi làm rồi, bình thường ảnh đâu có như vậy chứ?” Ariel thắc mắc nhìn Kyo dò hỏi.

“Chị cũng kô biết nữa, từ sáng tới giờ gọi cho ảnh hoài mà ảnh kô bắt phone. Thiệt làm cho ngừi ta lo lắng.” Kyo trả lời với giọng thiểu não.
Bỗng cô thấy Matt và Joseph hối hả chạy vào công ty. Kyo ngạc nhiên hỏi
“Hai ngừi đi đâu mà sáng sớm lại gấp gáp như vậy, sợ trễ giờ làm àh.”

Joseph thở gấp trả lời “Chúng ta phải tới bệnh viện ngay, anh họ xảy ra chuyện rồi.”
Vừa nghe tới đó, Kyo đánh rơi xấp hồ sơ trên tay. Cô cùng Ariel và Joe vội vã đi theo Matt với Joseph.

Tại bệnh viện, bác sĩ đang kiểm tra vết thương cho Bi.
“Bác sĩ, anh họ của tôi thế nào rồi?” Matt hỏi.
“Àh, chỉ là bị thương ngoài da thôi, lần sau phải cẩn thận 1 chút, cũng may là lần này kô có sao, chỉ cần thoa thuốc là vết thương sẽ lành.”
Ariel nói “Cám ơn bác sĩ nhiều lắm.”
Bi nhìn thấy mọi ngừi đều đến đây để thăm mình thì vô cùng cảm động, anh nhìn thấy gương mặt lo lắng của Kyo mà xót xa trong lòng, vội lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng.
“Chà, sáng sớm mà kô đi làm sao? Tới đây đông đủ như vậy. Tôi kô có sao, mọi ngừi kô cần lo đâu. Chỉ là bị trầy sơ mà thôi, các ngừi cũng nghe bác sĩ nói rồi đó.”

Kyo biết chắc là Bi có chuyện giấu cô, vì trông nét mặt của anh bơ phờ, và mệt mỏi nhất định là tối qua anh kô được ngủ 1 giấc ngon rồi. “Sao em gọi cho anh cả buổi sáng mà anh lại kô nghe điện thoại vậy, còn nữa tại sao lại bị thương.”

Bi biết là kô thể dấu được mọi ngừi nên đành khai thật “Gia đình của anh xảy ra chút chuyện, nên anh đã mua vé máy bay về HQ vào sáng sớm. Lúc đang băng qua đường do kô cẩn thận nên mém bị 1 chiếc xe *****ng trúng cũng may là ông tài xế thắng lại kịp thời, anh bị té xuống đường và bị xây xác chút thôi, kô có gì đâu.” “Xảy ra chuyện lớn vậy mà anh kô nói cho tụi em hay, có phải là anh em kô?” Matt hỏi.
“Đương nhiên là anh em rồi, kô lẽ lại đi làm chị em với 2 đứa hay sao, thiệt tình.” Bi cười lớn.
Joe chen vào “Coi ảnh kìa, đã biết chọc ngừi khác rồi thì nhất định là kô có sao, trí óc vẫn còn bình thường lắm. Chị họ àh, kô cần lo đâu.”
Nãy giờ Kyo vẫn im lặng, cô mải mê suy nghĩ kô để ý tới lời của mọi ngừi nói. Thấy Kyo thẩn thờ như ngừi mất hồn Ariel liền đẩy nhẹ
“Chị họ, chị kô sao chứ?”
Kyo giật mình, ấp úng nói “Chị.. chị kô sao.” Cô nói với Bi “Anh cứ ở đây nghỉ ngơi, em ra hỏi bác sĩ chừng nào thì anh có thể xuất viện được.”
Bi vừa định giữ Kyo lại nhưng kô kịp, cô đã nhanh chân bước ra ngoài rồi.
“Anh họ àh, kỳ này anh tiêu rồi, làm cho chị họ tương lai giận như vậy.”
Joseph lắc đầu “Đúng là kô hiểu nổi lòng dạ đàn bà, rốt cuộc là Kyo giận cái gì đây?”

Sau khi từ bệnh viện trở về, Kyo trở nên ít nói, cô đi vào phòng leo lên giường nằm thẩn thờ suy nghĩ 1 mình.
“Có phải là tại mình đã mang những điều kô may tới cho Bi hay kô? Ngừi ta cầu hôn mình 99 lần nhưng kô có lần nào thành công, chẳng lẽ mình đúng là 1 cô gái xui xẻo, chỉ mang tai họa đến cho ngừi khác thôi.”

Vì tình trạng sức khỏe của Bi kô có gì đặc biệt, và vết thương của anh cũng kô nặng cho nên anh đã được xuất viện vào ngày hôm sau.
Cả 4 ngừi đều viện cớ là kô rảnh cho nên kô thể tới đón Bi xuất viện được, chỉ để cho mình Kyo đi mà thôi, họ muốn tạo cơ hội cho 2 ngừi đó có thời gian đi riêng với nhau.
Bi bước ra khỏi bệnh viện với trạng thái khỏe khoắn, anh cằn nhằn “4ngừi đó thiệt mất đạo nghĩa, anh xuất viện mà lại kô có ai tới đón anh.” Anh nhìn sang Kyo thấy cô vẫn im lặng, kô nói gì cả nên anh vẫn típ tục nói “Vậy thì càng tốt, 2 chúng ta sẽ có thời gian đi riêng với nhau. Kyo àh, chúng ta đi công viên dạo đi.”
“Hả? Đi công viên?” Bi kô trả lời mà nắm tay Kyo cất bước đi, 2 ngừi đi tới 1 công viên gần đó và tìm 1 băng ghế trống ngồi xuống.
“Em đợi anh ở đây nha, anh đi 1 lát sẽ quay về.” Kyo còn ngạc nhiên kô biết là Bi muốn đi đâu, thì 5 phút sau anh đã trở về với 2 ly nước ở trên tay. Anh đã mua nước dâu loại mà Kyo thích uống nhất, anh đưa cho cô và ngồi xuống bên cạnh.

Bi nhìn Kyo với ánh mắt lo lắng khi anh thấy từ sáng tới giờ cô kô hề cười nói gì như lúc trước 2 ngừi đi riêng với nhau. “Kyo àh?” Bi hỏi.
“Có chuyện gì?”
“Em có sao kô? Tại sao từ sáng tới giờ ở bên cạnh anh mà em kô nói năng gì hết vậy. Bình thường em là 1 cô gái thích nói lắm mà, thậm chí còn dành nói với anh nữa, nhưng tại

sao hôm nay lại yên tịnh đến kỳ lạ. Có phải anh đã làm chuyện gì để em giận hay kô? Nếu có thì

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT