|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
bạn nữ ko ưa cô gì mấy nhưng khi nghe những gì cô thể hiện họ ko những ko còn ghét cô nữa mà giờ họ như muốn xích lại gần với cô thêm nữa ,vì cô đã đang đến cho họ những giai điệu có nước mắt và lẫn niềm vui
-Thôi tất cả chúng ta về lớp học thôi ,ko thì trễ giờ là cô phạt cả lớp đấy ,,,,Minh Anh vội cắt nganmg những dòng suy niệm của mọi người để đưa mọi người về vớicuộc sống Mất bao lâu để em đến bên anh – Phần 3
Hôm nay cả trường đều nhốn nhào hẳn lên ,vì 1 năm chỉ có thể một lần và chỉ duy nhất để những sinh viên theo ngành kinh tế thể hiện mình và nếu như ai may mắn thì sẽ được chấm ngay từ bậy giờ và có thể sẽ được nhận vào 1 trong 4 tập đoàn của 4 công ty lớn nhất nhì ttrong nước ,thường thì mỗi năm chỉ toàn là đại diện của các tập đoàn đến để xem xét ,nhưng ko biết tại sao năm nay lại có tin càng làm cho mọi người đều nhốn nháo thẳng lên ko giờ chỉ có sinh viên cuối cấp ,mà ngay đến cả thầy cô và thầy hiệu trưởng cũng lo sốt vé luôn
Các khóa thì vẫn cứ trong khuôn khổ khuôn viên đã được sắp đặt ,những bạn duoc975 danh dự đứng ra thay các khóa thể hiện phần hỏi đáp của mình thì đều được xếp ngồi ngay bên trên hàng đầu đối diện với những chủ tọa thương trường
Ko biết trời xuôi đất khiếm hay sao mà hôm nay Huy và Vy vẫn được thầy chủ nhiệm xếp ngồi cạnh nhau ,nhưng cô cũng chẳng thèm đá động gì tới hắn mà chỉ lo thảo luận với mấy đứa con gái ngồi cạnh
Quang và Tiến thì ngồi sau chỗ của Huy ,3 ngồi họ cũng chụm đầu vào nhau to nhỏ chuyện
-Sao tự nhiên năm nay mấy bô lão lại có hứng tới đây vậy ,,,,,,Tiến hỏi với giọng khó chịu
-Ai mà biết ,về nhà tao có nghe ông bà nói gì đá động tới đâu ,,,mà khổ nỗi ông thầy chơi ác lại chọn tao đưa ra đề câu hỏi nữa chứ ,thế nào ông già tao cũng bò lăng ra đất mà chết đứng quá
Huy nói mà như rủa cho thân phận của mình với 2 thằng bạn
-May mắn tụi tao ko dính trấu ,nhưng làm thế thì ông già nghĩ sao ha ta ,,,thấy cũng hơi mất mặt ,,,,
Quang lấy tay ,gõ gõ cái đầu cưng của mình ,nhưng mắt của cậu thì luôn nhìn về phía hàng đầu chỗ có Minh Anh ,vì dù sao cậu giờ cũng được cô chấp nhận qua lại như bạn bè ,như thế cậu mới có cơ hội làm lại từđầu nữa
-Mà mày gọi hỏi ông già mày về vụ này chưa ,,Tiến nhìn Huy hỏi nhỏ
-KO THÔNG ,,,,,,trả lời ngắn cụt
-Sao ko thông được ko phải bố cậu luôn sài đt riêng để liên lạc với gđ sau
-Đã biết rồi còn hỏi chi cho nhiều ,nói tóm lại là ,ông già muốn chơi tao và tụi mày đấy hiểu chưa ,ko phải tụi mày cũng vậy sao
-Ừa hèn gì ,,,,Tiến ngớ người suy nghĩ ,dù IQ của cậu ko tồi xoa với Huy và Quang nhưng tính cậu vẫn còn trẻ con hơn 2 người họ
*****
-Hôm nay trường chúng ta nhiệt liệt chào mừng những vị doanh nhân hàng đầu của đất nước nói chung và thế giới trên khắp năm châu nói riêng ,đây cũng là 1 vinh hạnh cho toàn trường của chúng ta ,họ ko chỉ là những doanh nhân thành đạt mà họ còn là những nhà tài trợ chính cho trường Thành Ký của chúng ta
Và sau đây Xin mời toàn thảy giáo viên và toàn thể sinh viên của trường Thành ký đứng lên nhiệt liệt chào mừng những vị quan khách của trường Thành Ký của chúng ta
-BỐP,,,,bốp ,,,bốp….bốp …
Tiếng vỗ tay vang lên làm sao động cả một khoảng không gian của bầu trời
-Chủ Tịch tập đoàn D&P ÔNG Doanh Chánh Phong
-Chủ Tịch tập đoàn Quang Long Ông Trịnh Đình khiêm
-Chủ Tịch Tập đoàn Chu Gia Ông Chu Quốc HẠO
-Và cuối cùng là vị Chủ Tịch được coi là 1 người khá dày dạng trong thương trường và cũng là người sáng lập ra ngôi trường Thành Ký
-Ông Lý Mã Hoàng Lai
SAu phần phát biểu và phần giới thiệu của ông thầy đại diện thì giờ đây ko chỉ có cô (Vy ) chết dứng tại chỗ mà trong khi đó con bạn sandy cũng đang há mồn trợn mắt lóng tai coi có phải mình bị nhầm lẫm ko ,vì đối với cô khi biết địa vị ông mình cô ko ngạc nhiên nhưng đều ngạc nhiên đây là trường mà ông cô sáng lập
Còn Sandy cũng ko khỏi ngớ người nghĩ mình nhìn lầm nên đã mở miệng kêu cô cùng 1 lúc
-Jolin …. jolin ……người …
Như hiểu ý nó cô vôi quay người qua chỗ sandy đang ngồi ám hiệu im lặng
Hiểu ý nó nên sandy cũng ko hề nói tiếng nào ,còn người để ý nó thì tất nhiên là đều băt trọn vào mắt nhìn rồi còn đâu
Sau đó nó vôi vàng lấy đt của mình mở lại nguồn vì mọi sinh viên đều bị bắt buộc tất nguồn khi vào trong giờ thảo luận
Khi đt bắt được nguồn cô liền mở phần hộp thư của mình vội vàng nhắn tin rồi gửi vào 1 số trong mật mà đã được cô giải trước khi nhắn tin ,chỉ chờ ko dầy ko quá 2` thì đt của cô nhận được tin nhắn
-Xin lỗi cô chủ ,việc này Chủ Tịch dặn tôi ko được báo lại với cô ,xin cô thông cảm
Cầm đt vội vàng tắt nguồn cô nắm chặt nó trong tay như thể đt của cô muốn vỡ vụ ra từng miếng
Sau khi lời chào hỏi của những vị chủ tịch đã thể hiện xong thì lúc này là tới phần đặt những câu hỏi cho những vị đặt khách ngồi trên kia ,nhưng hôm nay việc trả lời những câu hỏi sẽ được 1 trong 4 người đại diện dứng ra trả lời từng lớp dành cho khóa quản trị kinh doanh i của các sinh viên năm cuối Và lớp đầu tiên thuộc về lớp nó ,và người được đại diện sẽ là ông Chủ Tịch dày dạng kinh nghiệm ,Lý Mã Hoàng LAI
-Xin ông cho toàn thể sinh viên chúng tôi cần những điều chủ yếu nào cho bản thân để ko phải mất sai lầm khi bước vào thị trường kinh tế
Vy cô là người được sắp xếp đưa ra câu hỏi đầu tiên
-Nếu nói những cần thiết thì có lẽ có rất nhiều nhưng cái chính vẫn là sự tự tin trong mỗi người khi bước ra dể mà tìm tương lai cho mình ,vì lòng tự tin luôn tỏ cho ta vẻ tin tưởng nơi bản thân ,và sự nhạy bén nó sẽ giúp cho ta trở nên những con người tinh tế trong thương trường ,tôi nghĩ chỉ cần các bạn tự tin với chính bản thân mình ,và sự nhạy bén của bộ ốc thông minh thì tôi nghĩ mỗi bạn đều sẽ thành công ko chỉ về lĩnh vực kinh tế
Dứt câu trả lời 1 tràng vỗ tay vang lên thay lời cám ơn
Còn ông nhìn cô là biết cô đang nghĩ gì trong đầu ,ông nở nụ cười với cô đầy vẻ yêu thương
-Mời em tiếp theo
-Vậy xin ngài đây cho biết hiện giờ nước ta có thể nói là đã phát triển tốt đẹp hay chưa
Lần này là Huy đặt ra câu hỏi
-Nói phát triển thì cũng ko hẳn là tới đỉnh ,mỗi nước đều giống nhau về mặt phát triển mà thôi ,nhưng nói về kinh tế thì có lẽ nước ta vẫn còn chưa so sánh kịp với các nước châu âu ,nhưng tôi tin rằng với những gì đất nước mình đang và có hiện nay dù đã và đang khám phá thì tôi nghĩ thế hệ nay mai của đất nước chúng ta sẽ phát triển mạnh và đưa đất nước chúng ta ra để mà so sánh với các cường quốc năm châu
1tràng pháo tay nữa lại vang lên ,,cứ thế mà thay phiên nhau trong cái lập trình đã được sắp xếp và giờ đây là đến phần biểu diễn những tài năng sau những công việc học của sinh viên ,lần lượt các lớp lên trình bài những tiết mục của lớp đã chọn ,có lớp thì hát hội đồng ,có lớp thì hát đơn có lớp thì diễn hài ,,,,V,,,V,,,tới lượt lớp cô sau khi ông thầy giới thiệu phần trình bài của lớp cô thì ông cô có vẻ ngạc nhiên vô cùng ,từ ngày người cô yêu vì cô mà mất ,cô đã từ bỏ với việc đánh đàn rồi còn gì ,nhưng sao hôm nay cô lại muốn lướt trên những phiến đàn kia chứ
Nhưng dù sao ông ngạc nhiên nhưng ông biết cô đã chịu trở về với cuộc sống trở về với Hoàng VY ngày nào khi cô bước lên phía ttren6 những vị quan khách đang ngồi thì cô thấy ông cô và người ngồi kế bên cứ nhìn chầm chầm vào mình mà cười nói như có điều gì đó làm cô khó chịu
Cúi đầu chào họ và mọi người ,cô ngồi xuống chiếc ghế ,để đối diện với những phiến đàn đen trắng ,lúc này ông cô vẫn nhìn cô ko rời mắt ,cô lại bị chìm vào khoảng ko gian của quá khứ ,đôi tay thon dài của cô ,chợt run nhẹ khi nhớ lại những lần anh nắm tay cô nấn nót từng phiến
-Em có thể bắt đầu được rồi đấy
Ông thấy vội nhắc cô khi thấy coo6 ngồi trầm ngâm ko 1 biểu hiện ,ông cô và sandy có vẻ rất lo lắng ,mọi người trong lớp cô lại hồi hôp chờ đợi
Bị đánh thức ra khỏi những dòng suy nghĩ cô vội vàng đặt những ngòn tay của mình lên bàn phiến lướt đi nhẹ nhàng 1 cách hài hòa ,dịu dàng im ái với không gian sống động của buổi thảo luận ngày hôm nay .mọi người như bị những phiếm đàn của cô mê hoặc ,họ đều đa số nhắm mắt lại để hưởng tiếng nhạc vu dương hòa theo làng gió của bầu trời trong xanh Sau khi ngừng lại nốt nhạc cuối cùng cô vẫn ngồi trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu ,và cô bị đánh thức bởi những tràng vỗ tay của mọi người dành cho cô ,,đứng lên cuối đầu chào mọi người cô ko nhìn ông cô mà vội đi xuống theo con dường mình đã đi lên
-Cô chủ ……bác quản gia đứng chờ cô
-Bác ,,,,,
-Cô chủ ko sao chứ ….ông lo lắng hỏi thăm cô
-Cháu ko sao ,dù sao cũng phải bước đi thôi bác …cô nói những gì mà cô có thể nói khi nghĩ tới
-Chủ Tịch rất vui khi thấy cô đã trở lại
-Bác nói với ông giúp cháu là cháu sẽ về đó sau khi cháu đã chuẩn bị thật sự ,,cháu sẽ ko trốn tránh nữa để ông và bác ông phải lo cho cháu nữa
-Cô chủ nghĩ vậy thật sao ,cô chịu về rồi sao ,,,,chắc chủ tịch vui lắm đây ,vậy để tui đi báo với ông ấy
Cô cảm nhận được nổi vui mừng từ người bác quản gia
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




