|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
gì? Kết hôn hai năm hơn còn chưa sinh con, chẳng lẽ các con định học mấy người ngoại quốc, chơi cái kiểu hôn nhân Bách kéo đồ4 (4Chắc là hôn nhân nhưng k để con, giống người Mỹ ấy) gì đó sao?”
“Mẹ, Bách kéo đồ chỉ là tình yêu, mà con và cô ấy mới kết hôn được hơn hai năm thôi mà.” Ngữ khí không thay đổi, thái độ không thay đổi, Quý Triết Nam cho dù là đối mặt với lão người mẹ đã thân sinh ra mình, cũng sẽ không tươi cười.
Quý mẫu nhịn không được nổi giận, vừa muốn phát hỏa quở trách con, cũng may Lương Tiếu Mạt cười nói làm nguôi lửa giận của bà. “Mẹ, chấp làm gì cái khối băng này, mẹ phải mất 10 tháng mới sinh được anh ấy ra, tính tình anh ấy như thế nào chẳng nhẽ mẹ không biết? Huống hồ thường xuyên tức giận chẳng những ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, còn có thể hại làn da trở nên xấu đi đó!”
Vừa nói mấy câu lấy lòng xong, cô liền chạy đến sau lưng Quý phu nhân đấm bóp cho bà, từ nhỏ cô đã vô cùng thân thiết với Quý phu nhân, khi đó cô thường xuyên cùng ba mẹ đến Quý gia, bởi vì miệng cô ngọt nên các vị trưởng bối đều rất vui lòng, Quý phu nhân mỗi lần nhìn thấy cô, đều tự tay làm đồ ăn hảo hạng cho cô.
Cho nên đối với việc trấn an bà, có thể nói Lương Tiếu Mạt đã tích lũy không ít kinh nghiệm từ hồi nhỏ, cũng chính bởi vậy, lúc trước Quý gia mới mặt dày mày dạn yêu cầu cô gả cho gia đình mình.
Bọn họ có thể không hài lòng với của con chính mình, nhưng đối với người con dâu này, họ lại hàng ngàn hàng vạn lần vừa lòng.
Lời nói của Lương Tiếu Mạt rất dễ dàng dỗ ngọt được Quý phu nhân, mặt mày bà nhanh chóng hớn hở trở lại.
Quý phụ cùng Quý Triết Nam hai người nhìn nhau, đối với hai người phụ nữ ấy trong lúc đó chút tình cảm không thể lý giải.
Người con dâu ấy đối với Quý lão gia, mặt nào cũng tốt.
Có đôi khi ông thực sự hâm mộ người bạn tốt Lương Trọng Văn, rõ ràng không hề quan tâm đến con gái của mình, vậy mà Mạt Mạt ngay từ nhỏ đã có tri thức lễ nghĩa hơn người.
Trái lại với hai đứa con của chính mình, tuy rằng anh tuấn, kiệt suất mê người, nhưng lại không có một đứa nào làm cho ông yên tâm.
Dùng xong bữa tối, Quý lão gia gọi con trai lên thư phòng, hỏi anh cảm tình giữa hai người trong thời gian vừa qua có tiến triển gì không.
Bà xã có lẽ không biết hiệp ước ba năm giữa ông và con, nhưng thời hạn cũng đã sắp đến, nếu như vợ ông thấy con dâu yêu quý của mình đột nhiên ly hôn, ông không dám tưởng tượng lão thái bà có tức giận đến mức trực tiếp đem con trai mình ra làm thịt hay không. [*Vanila: Người nhà họ Quý có đặc điểm chung là rất bạo lực =.="">
Quý Triết Nam đi theo cha vào thư phòng xong, liền không nói một câu nào, uống cà phê, mặc cho cha mình không để yên cho anh cứ nói dài dòng dông dài ra.
Thật ra giờ phút này nỗi lòng anh cũng có chút hỗn loạn, trước kia mỗi lần tham gia những cuộc hội họp gia đình này, anh đều không để mắt tới Lương Tiếu Mạt, vậy mà tại sao hôm nay khi anh nhìn thấy cô dỗ mẹ mình đến mặt mày hớn hở, trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác vô cùng thoả mãn?
Tư vị đó không thể nói ra thành lời, anh biết sở dĩ cô chọn đúng thời điểm dỗ dành mẹ mình, hoàn toàn để tránh bà trở nên trầm mặc ít lời vì anh.
“Triết Nam, Mạt Mạt là một cô gái hoàn hảo, tốt từ đầu đến chân, vì sao con lại không thích?”
Bên tai đột nhiên truyền đến lời chất vấn của cha, khiến cho tim Quý Triết Nam đột nhiên đập mạnh một lần- “Thịch”. Thời điểm nghe thấy chữ này, trong lòng anh dâng lên một cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Vì sao anh không thích cô?
Vì sao?
Không thích cô?
Thích……
Có lẽ, anh cũng không chán ghét cô đến vậy!
Ít nhất là sau khi ở cùng cô lâu như vậy, từ sâu trong anh đã ý thức được khả năng này.
“Tóm lại, nếu con thật sự không thể yêu thương Mạt Mạt được, đến đúng kỳ hạn đã hẹn cha sẽ thả con tự do, về phía mẹ con, cha sẽ giải thích rõ với bà ấy, nhưng nội trong khoảng thời gian này, cha chỉ hy vọng con có thể làm tốt một chút, tuyệt đối không thể làm tổn thương Mạt Mạt, nếu không cho dù con là do chính cha sinh ra, cha cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho con.”
Quý Triết Nam đã hàn huyên cùng cha không biết bao lâu, đột nhiên mẹ anh lại mở cửa xông vào thư phòng, còn dùng ánh mắt quái dị cảnh cáo anh, thời gian đã muộn quá rồi, nên nghỉ ngơi.
Nhìn chiếc đồng hồ treo tường, còn chưa đến mười giờ, bình thường vào lúc này, anh chắc chắn đang ngồi làm việc.
Nhưng trong Quý gia, lời của Quý phu nhân là thánh chỉ, anh cũng biết mẹ mình đang rất mong chờ được làm bà nội, anh không nghĩ đến chuyện phản kháng mà cũng lười phản kháng, chỉ có thể bị hạ gục bởi ánh mắt hung hăng đang nhìn chằm chằm mình của mẹ, bước vào tân phòng mà bà đã chuẩn bị riêng từ lúc trước vì anh và Lương Tiếu Mạt.
Phòng rất tối, chỉ có đèn bàn đầu giường là đang mở.
Gian phòng ngủ rộng rãi xa hoa này, cho dù vào đêm tân hôn ngày đó, anh cũng chưa từng lưu lại bất cứ dấu chân nào nơi đây.
Trên bức tường treo bức ảnh chụp hai người kết hôn, anh hy vọng buổi hôn lễ ấy có thể ăn mặc tuỳ tiện, nhưng vẫn bị mẹ dùng doạ bắt mặc áo cưới.
Mượn ánh sáng từ ngọn đèn, anh nhìn cô gái mặc bộ váy bằng lụa trắng trong tấm ảnh, tựa vào lưng anh trông rất nghịch ngợm, động tác ấy diễn ra trong nháy mắt, giống như cô lúc nào cũng có những biểu hiện đáng yêu sinh động như thế vậy.
Trái lại với anh, tuy rằng gương mặt có chút anh tuấn, nhưng tư thế lại có vẻ cứng ngắc đến dị thường.
Không biết năm đó ai đã quyết định phóng to cái ảnh chụp này không biết.
Rất ít khi về nhà, cũng hiếm khi bước vào gian phòng ngủ này, đây cũng là lần đầu tiên anh để ý đến tấm ảnh chụp này, nhưng nội tâm lại ẩn chứa một cảm giác ở sâu bên trong, giống như đang có một cái gì đó trong anh đang lặng lẽ biến hóa.
Hai năm anh kiếm được rất nhiều tiền, gần như đã khinh thường tất cả mọi thứ, nhưng hiện tại, anh không tự chủ được cứ nhìn vào bức ảnh nghịch ngợm ấy, trong nháy mắt, nở một nụ cười nhìn người con gái của mình.
Chậm rãi đi đến bên giường, phấn hồng son môi đã bị tẩy hết, Lương Tiếu Mạt chôn thân mình vùi vào giường ngủ khì, trông có vẻ rất thoải mái.
Bên trong phòng thật im lặng, thậm chí anh có thể nghe được rõ ràng tiếng hít thở đều đều của cô, giống như một con mèo nhỏ, cho người ta một hương vị an hòa mà ngọt ngào.
Không lâu trước, cái miệng nhỏ nhắn của cô còn hé ra nói không ngừng, nhưng bây giờ, cô gái lúc nào cũng đều tràn ngập tinh thần phấn chấn này, lại cực kỳ nhu thuận giống như đứa trẻ sơ sinh, yên ổn vô tội mà ngủ say.
Mái tóc ngắn hơi rối xoã ra trên gương mặt phiến hồng, hơn một nửa khuôn mặt nhỏ nhắn đang giấu trong chăn, chỉ lộ ra một ít bên má phúng phính yêu kiều, làm người ta không nhịn được muốn hung hăng cắn một cái.
Thuở nhỏ anh bị bồi dưỡng để trở thành người thừa kế, vì vậy nên từ lúc còn rất nhỏ anh đã học được phải khống chế cảm xúc của chính mình như thế nào.
Anh không phủ nhận bản thân mình lúc nào cũng bình tĩnh không có chút cảm xúc nào, thậm chí có thể gọi là lạnh lùng vô tình.
Nhớ rõ thật lâu trước kia, có người đã từng nói với anh, nếu kiếp trước anh là thiên sứ, như vậy sở dĩ anh xuất hiện ở kiếp này, là vì anh phạm phải tội “quá lạnh lùng”.
Cơn thất thần ngắn ngủi qua đi, ảo não dâng trào vì gần đây sự chú ý của anh đối với cô quả thực không tầm thường.
Lương Tiếu Mạt, em dựa vào cái gì…… Không kiêng nể gì xâm nhập vào cuộc sống của tôi như thế? Lại chưa được sự đồng ý của tôi mà đã làm nhiễu loạn tâm trí của tôi rồi?
Mang theo tâm tình mà chính anh cũng không làm rõ ràng ra được, anh khinh thủ khinh cước1 (1nhanh chóng, mặc kệ mọi thứ) đi đến nằm bên người cô.
Vừa tinh tế quan sát ngũ quan xinh đẹp tinh xảo của cô, vừa giống như phân tích cổ phiếu, ý đồ làm sáng tỏ tâm tình quái dị phập phồng của mình bây giờ.
Cho đến khi có một tiếng ưm thản nhiên vang lên bên tai, cái người đang ngủ say bên kia lại đạp chăn ra, xoay thân mình thay đổi phương hướng, cả người liền tiến vào trong lòng anh.
Đối với cái vật thể không rõ đột nhiên tiến sát vào mình này, Quý Triết Nam giật mình, cơ bắp toàn thân cũng trở nên cứng ngắc.
Cô đang ngủ say, hoàn toàn không ý thức được hành động của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn còn nhẹ nhàng cọ xát vài cái vào trước ngực anh, tìm được một góc độ thoải mái, lại tiếp tục vùi đầu vào ngủ thêm.
Anh vốn định đẩy cô ra, nhưng không biết vì sao, thân mình mềm mại của cô lui vào trong lòng anh, bộ dáng ôn nhu ưm một cái kia, lại khiến cho anh luyến tiếc không muốn thân thể mềm mại này rời xa mình.
Có lẽ, ôm cô giống như vậy trong chốc lát cũng không có vấn đề gì.
Hơn nữa anh mới phát hiện trên người cô phát ra một mùi thản nhiên rất dễ chịu, hương thơm ấy giúp người ta có thể hô hấp một cách êm dịu.
Quý Triết Nam trầm tĩnh lại, lớn mật ôm chặt cô vào lòng, thậm chí còn không nhịn được vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng trượt trên mặt cô vuốt ve.
Bất tri bất giác, mí mắt anh cũng trở nên càng ngày càng nặng, theo tiếng hô hấp của cô, nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Đến tận lúc ánh sáng mặt trời chói mắt ngoài cửa sổ chiếu vào, anh mới chậm rãi tỉnh giấc, liếc nhìn cái đồng hồ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




