|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
trước nhất thời nóng não đáp ứng chuyện này, nếu bây giờ đổi ý thì thật không tốt lắm.
Cho nên cô mới kiên trì chủ động bám ở đây, chuẩn bị phát huy thế công “bánh mật”, ít nhất phải đuổi con hồ ly tinh kia đi trước rồi nói sau.
Cố gắng giả bộ đáng thương, thêm chút nhu nhược, ngay cả loại chuyện tâm hồn bị tổn thương không đầu không đuôi này cô cũng đều xả ra, mãi mới phát hiện mình đã nói được một lúc lâu mà Quý Triết Nam cư nhiên từ đầu tới cuối đều không tiếp lời lấy một lần.
Chạm phải ánh mắt sắc bén của anh, một lúc lâu sau cô mới kiên trì giả ngu nói tiếp: “Anh không nói gì coi như là đã đáp ứng cho em ở nhà anh rồi nhé, em vừa mới nhìn thấy một gian phòng khách khá rộng, trước hết buổi tối hôm nay em sẽ ở tạm nơi này, tốt lắm!” Nói xong, ngáp một cái thật to, “Buồn ngủ quá a, đi ngủ trước, ngày mai em sẽ trở về nhà cũ lấy hành lý thuận tiện đi đánh một cái chìa khóa mới, ngủ ngon!”
Nói xong một hơi, không cho anh cơ hội phản bác, cô tuỳ tiện chọn một gian phòng trống để ngủ lại.
Quý Triết Nam đã thật lâu không nói, nhìn chằm chằm hướng nơi cô biến mất một hồi lâu, ánh mắt lạnh như băng chậm rãi trở nên ấm áp hơn.
Tầm chạng vạng hôm sau, Quý Triết Nam vừa từ công ty về đến nhà, mở cửa ra mới phát hiện nhà mình bị người khác xâm nhập.
Nguyên do là bởi hương bạc hà thản nhiên tản ra trong phòng, chẳng những chiếc bàn bình thường trống rỗng được thay thế bởi một cỗ đồ ăn thơm ngon, mà ngay cả sàn nhà bóng loáng cũng bị những túi da to to nhỏ nhỏ bao vây chiếm cứ.
Tại phòng bếp truyền đến một trận tiếng vang bang bang bàng bàng, thỉnh thoảng còn có thể nghe được tiếng người ngâm nga hát, hiển nhiên là từ tên đã xâm nhập vào nhà của anh, tâm tình lúc này chắc hẳn đang thập phần sung sướng.
Nếu không phải Lương Tiếu Mạt bưng đồ ăn vừa nấu xong xuất hiện trước mắt anh, có lẽ anh đã quên hẳn người con gái ngày hôm qua đã tuyên bố muốn chuyển vào nhà mình này.
Kỳ quái là, làm sao cô có thể có chìa khóa nhà anh?
“Triết Nam, anh tan tầm rồi à?”
Cô gái tóc ngắn mặc tạp dề, tươi cười hớn hở, chạy lại giúp anh thay quần áo, lại còn giúp anh lấy dép lê, chu đáo đến mức có thể so sánh với lão quản gia của Quý gia Phỉ Dong.
Đối với biểu tình nhíu mi cứng ngắc trên gương mặt anh, Lương Tiếu Mạt vẫn tươi cười rạng rỡ như trước, “Anh đột nhiên xuất hiện không ngoài ý muốn của em!”
Đưa anh vào trong nhà hầu hạ, còn săn sóc cẩn thẩn, đưa một ly trà ngon mới phá đến tận trước mặt anh.
“Đêm qua em đã nói qua, em quyết định tạm thời tị nạn tại nơi này của anh, chờ xác định được mấy tên côn đồ kia sẽ tới làm phiền, em sẽ lại chuyển đi.”
Biểu tình này của anh ta là ý gì? Từ lúc vào nhà đến giờ, đều dùng một loại ánh mắt rất khủng bố trừng lên nhìn cô.
Cho dù bọn họ không phải vợ chồng thì cũng là bằng hữu, thấy đối phương gặp phải nguy nan, anh cũng không tính ra tay tương trợ sao?
Cô duy trì nụ cười như trước, nhưng trong lòng lại không ngừng oán thầm.
May mắn là cô linh hoạt, buổi sáng thừa dịp sau khi anh ta rời khỏi nhà, cô lấy trộm chìa khoá đánh thêm một bộ, chứ nếu phải nhìn thấy bộ dáng hung hăng lúc này, hôm nay chỉ sợ cô căn bản là không có cơ hội bước lại vào gian phòng
này nửa bước.
Quý Triết Nam lạnh lùng liếc mắt nhìn cô cung kính bưng chén trà nóng kia tới một cái, lãnh đạm nói: “Tôi cũng chưa từng không đồng ý cho em vào nhà.”
Anh không nghĩ đến loại
tình trạng này, cô đúng là vô liêm sỉ.
“Tuy rằng anh không đáp ứng, nhưng cũng không phản đối a!” Thấy nghiêm mặt lại, sa sầm như cũ, Lương Tiếu Mạt vội vàng lấy lòng, “Đi công tác cả ngày, anh nhất định đã mệt muốn chết rồi, em muốn nấu một bữa tối hoàn hảo, nên lúc trước đã gọi điện thoại tới nhà chính của Quý gia, hỏi thăm bác Ngô một chút về khẩu vị của anh, cho nên các món ăn buổi tối hôm nay đều là thứ anh thích ăn đó!”
Lương gia tuy rằng có thể coi là giàu có, nhưng ba mẹ cô rất vô trách nhiệm, từ lúc cô còn nhỏ đã liên tục ra nước ngoài khảo cổ, thường xuyên để người hầu chăm sóc cô ở nhà, về sau khi cô đã mười sáu tuổi, tự chăm sóc được bản thân mình, liền sa thải hết người hầu, một mình hưởng thụ khoái cảm của khi được ở nhà mà không có ai quản giáo.
Nhiều năm trôi qua, cô đã sớm học được cách tự lực cánh sinh, độc lập tự chủ, chẳng những xử lý việc nhà gọn gàng ngăn nắp, nhờ nhiều năm tôi luyện, có thể dùng chỉ một tay mà nấu ra được những món ăn ngon.
Đúng vậy, ít nhất những người đàn ông quanh ta đều nói, phụ nữ hiền lành, ôn nhu lại săn sóc luôn tạo cho họ một cảm giác ấm áp.
Tục ngữ cũng đã nói: Muốn bắt được trái tim của đàn ông, trước hết phải bắt lấy dạ dày anh ta. Tuy rằng cô không có một chút hứng thú nào bắt lấy tâm anh ta, nhưng dù sao cũng không thể làm trái lại với ước định cùng bạn tốt được.
Cho nên cô đã xuất hết chiêu thức của cả đời người, đem tất cả kinh nghiệm xuống bếp tích lũy nhiều năm lấy ra, chỉ chờ anh tan tầm về nhà xong, nhìn thấy bàn ăn đầy món ngon mỹ vị, có thể cho cô một nụ cười tươi mỹ mãn.
Chờ mãi chờ mãi, đợi một lúc rất lâu sau, cũng không thấy anh đi đến bàn ăn.
Nụ cười tươi ôn hòa vẫn duy trì trên mặt dần dần không nhịn được, đối mặt bản mặt thủy chung lãnh khốc của người đàn ông này, Lương Tiếu Mạt từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên sám hối, việc mình và người phía trước có phải chắc chắn sẽ thất bại hay không?
Thấy anh thủy chung không nói gì, thậm chí ngay cả tách trà cô cố ý pha để lấy lòng anh cũng không thèm uống một ngụm, cô lại ngượng ngùng nói tiếp: “Cái kia…… Nếu hiện tại anh không đói bụng, ăn trễ một chút cũng không sao.”
Trước khi về nhà chắc chắn anh đã ăn qua đồ ăn bên ngoài, loại nam nhân coi trọng sự nghiệp giống anh, mấy chuyện xã giao bình thường này khẳng định không thể thiếu.
Suy nghĩ xong, Lương Tiếu Mạt lại tiếp tục tươi cười lấy lòng.
“Em nghe bác Ngô nói, mỗi tuần có ba ngày người hầu nhà chính đến đây dọn dẹp phòng, chiều nay lúc gọi điện thoại, em đã bảo bác Ngô không cần phái người lại đây nữa, bởi vì từ hôm nay trở đi, quét dọn phòng, nấu cơm, những việc này, để em lo hết.”
Không để ý tới biểu tình nhíu mày khó coi của anh, cô lại nói tiếp:“Đột nhiên quyết định ở lại nơi này của anh, nếu không làm cái gì cũng không tốt lắm, con người em không thích chiếm tiện nghi của người khác, cho nên trong khoảng thời gian sau này, em sẽ thu dọn nhà của anh sạch sẽ, tuyệt đối tốt hơn hẳn so với những người bác Ngô phái tới.”
Thấy anh vẫn không phản ứng, nụ cười của cô chậm rãi trở nên cứng ngắc.
Người đàn ông này bị câm điếc sao? Nói với anh ta nhiều như vậy, nước miếng đều khô khốc rồi, những anh ta đến một câu cũng không đáp lại.
Gặp qua buồn, chưa từng thấy anh ta buồn như vậy; Gặp qua lãnh, chưa thấy qua anh ta lạnh như thế, tốt xấu gì cô cũng nói lâu như vậy, hồi lại một câu thì sẽ chết chắc?
Thật muốn dùng sức túm áo anh ta, lớn tiếng hỏi liệu anh ta rốt cuộc có hay không nghe cô nói chuyện, như vậy là nhanh nhất, nhưng lại phá hoại vẻ ngụy trang tao nhã cùng hiền lành của cô vất vả dựng nên.
Nhưng Lương Tiếu Mạt cô có tài giao tiếp trời sinh, nhớ cả năm năm học đại học, các giáo viên từ tố nữ đến ma quỷ đều bị sự giả nai của cô lừa, sủng cô như bảo bối, cô không tin mình không thể đấu lại với Quý Triết Nam ngoan cố này.
Hai mắt to vừa chuyển cảm tức thì biến thành hai đóa hoa cười, “Đúng rồi, chúng ta đã kết hôn hơn hai, người vợ như ta cũng chưa hiểu nhiều về chồng mình, dù sao thời gian còn dài, nếu về sau muốn cùng ở dưới một mái nhà, chúng ta tốt xấu gì cũng phải quen thuộc với người kia.”
Vừa nói vừa đứng sát đến bên cạnh anh, vươn tay ra vỗ vỗ trên vai ảnh vẻ thân thuộc.
“Anh bình thường trừ bỏ đi làm, có sở thích vui chơi gì không? Ví dụ như chơi bóng này, đi hát ktv này, leo núi này, du lịch này……” Cô vừa hỏi vừa đếm trên đầu ngón tay, “Những người giống anh mỗi ngày phải ngồi trong văn phòng điều hoà lạnh lẽo, thân thể bình thường không tốt lắm, nếu không vận động thích hợp, chờ lúc lớn tuổi, các loại bệnh sẽ tìm tới cửa, cho nên hãy suy nghĩ vì chính sức khỏe của mình…… Ê, anh làm gì vậy, anh muốn đi đâu?”
Cô đang hăng say nói, chỉ thấy Quý Triết Nam thủy chung không đáp lời cô quá một câu đột nhiên đứng lên, bóng dáng cao lớn đột nhiên từ trên cao nhìn xuống che tầm nhìn trước mắt cô, làm cho lòng cô dậy lên một cơn sóng mạnh.
Giờ phút này anh chỉ mặc đúng một chiếc áo sơmi màu đen mỏng manh, không thắt caravat nên cổ áo hơi hơi rộng mở, tóc đen nồng đậm cùng ngũ quan thâm thúy mà mê người.
Ánh mắt vẫn lạnh lùng như trước, giống như anh ta có một bộ mặt vô cảm không biến hóa.
Ngọn đèn hơi chếch xuống, anh ngạo nghễ đứng lặng, cằm kiên nghị kia hiện lên vết sẹo không quá rõ ràng, càng làm rõ rệt nét tà nịnh cùng cuồng tứ của anh.
Cô chưa từng cảm thụ được sự tồn tại của một người đàn ông nào mãnh liệt đến vậy, cho dù một câu anh cũng không nói, tuy rằng biểu tình anh vẫn như cũ không thay đổi, cô vẫn thấy được anh đối với cô có vạn phần bài xích.
Ánh mắt hai người chạm nhau tương đối không đến ba giây, trong thời
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




