watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:00 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5408 Lượt

anh cũng không chờ đợi phản ứng của cô trực tiếp ngậm lấy môi cô, đem tất cả lời ngon tiếng ngốt đưa vào trong miệng cô, hòa tan ở trong lòng, mọc rễ lên mầm rồi kết xuất ra trái cây ngọt ngào.

Sau nụ hôn nóng bỏng hơi thở của hai người đều không yên, phải chờ một lúc lâu mới bình phục lại được. Đồng Yên uốn tại trong ngực anh, nghe tiếng tim đập dồn dập của anh cười nói: “Em cũng nên rèn luyện hô hấp.”

Anh sửng sốt một chút mới hiểu được ý của cô, lắc đầu cười khổ một cái, nắm thấy chặt hai tay đem cả người cô dán vào trong ngực mình, để cho người cô truyền một chút ấm áp tới chỗ lạnh như băng kia.

Đồng Yên tắm rửa xong đi ra ngoài thì thấy Lăng Khiên không có nằm trên giường mà đứng bên cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì. Anh đi tới kéo kéo vạt áo anh nhẹ mở miệng: “Anh không mệt à?”

Lăng Khiên nghe được thanh âm ôn nhu của cô nụ cười càng rõ ràng hơ, xoay người cầm thấy hai tay cô, nhìn bộ dáng thẹn thùng của cô mà cả người một trận nóng ran, hắng giọng nói một tiếng: “Em mệt à?”

Cô lúng túng lắc đầu, mặt ửng đỏ,

Lăng Khiên vỗ vỗ gương mặt cô nói nhỏ: “Chúng ta lên nóc nhà ngồi một chút. Chỗ này có thể thấy rất nhiều sao, đẹp lắm.”

Đồng Yên sửng sốt sau đó mãnh liệt gật đầu, trong mắt lấp lánh những ánh sáng long lanh đẹp đẽ làm Lăng Khiên thất thần, ngây người một lúc lâu mới kéo cô đi ra ngoài.

Trên nóc nhà rất sạch sẽ, hai người ngồi sát lại cùng một chỗ. Anh ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực, cằm chống đỡ lên đỉnh đầu cô, vẻ mặt nhu hòa mà thỏa mãn.

“Mỗi lần tới đây săn tú anh cũng đều ngồi thật lâu ở chỗ này, sau đó nghĩ đến em. Anh nằm mơ cũng muốn mang em đến đây ngắm sao.”

Cô tựa vào trong ngực anh, nghe tiếng tim anh đập trầm ổn, khớ miệng không tự chủ mà giơ lên. Cô ngửa đầu cắn lên cằm anh một cái: “Vậy sao này chúng ta thường xuyên tới đây nhé. Em rất thích nơi này.”

Anh chúi đầu nhìn cô, ánh mắt ôn nhu mà sủng nịnh, hôn lên trán cô nói: “Anh cũng biết em nhất định sẽ rất thích nơi này. Ban đầu anh dừng căn nhà gỗ này cũng tưởng tượng ra bộ dạng vui vẻ, thích thú của em. Yên Yên, cho tới hôm nay anh mới dám hỏi. Ở chung một chỗ với anh em có hạnh phúc không?”

Đồng Yên nhìn anh, khóe miệng yêu kiều, mặt mày đều mang nét cười, lông mi cong vút xinh đẹp run rẩy hai cái nhẹ nhàng gật đầu nói: “Khiên, em rất hạnh phúc. Cảm ơn anh đã để cho em hạnh phúc như vậy.”

Sau khi ngắm sau xong hai người trở lại phòng ngủ đã gần nửa đêm, Đồng Yên nhìn trong phòng duy nhất có một cái giường khẽ cắn chặt môi, cúi đầu không biết làm sao (Vi: ngủ cùng chứ còn sao nữa ~_____~). Lăng Khiên từ bên ngoài bưng vào hai chén nước, thấy bộ dạng xấu hổ đỏ mặt của tiểu sủng vật thì cười cười, đem chén nước đặt ở đầu giường, sau đó ngồi xuống giường ôm lấy cô ngồi trên đùi mình, cằm cọ vào đầu cô nói nhỏ: “Có muốn anh ngủ trên ghế salon không?”

Đồng Yên sửng sốt một chút, ngẩng đầu thì thấy nụ cười gian manh của anh thì mắng anh một câu: “Chán ghét!”

Lăng Khiên một trận cười to, trực tiếp đem cô đặt trên giường, đắp chăn cho cô sau đó lấy ra hai viên thuốc từ trong ví cho vào miệng, uống thêm vài ngụm nước ấm.

Cô xoay người nắm lấy ống tay áo của anh lo lắng hỏi: “Anh không thoải mái à?”

Anh lắc đầu cười cười, trực tiếp nằm lên giường, đem bọc chăn bọc lấy cô ôm vào ngực, hôn lên chóp mũi cô: “Không có chuyện gì cả. Anh chẳng qua là đúng giờ uống thuốc thôi. Có mệt không?”

Đồng Yên giật mình, vươn tay sờ lên trán cô, rồi lại sờ trán mình: “Hình như là hơi nóng? Anh lại đau dạ dày à?”

Lăng Khiên không nói gì, chẳng qua cúi đầu nhìn cô, ánh mắt mê ly mà ôn nhu, hoảng hốt một lúc lâu mới mở miệng: “Yên Yên, anh cũng không dám hy vọng xa vời có thể có giờ khắc này.”

Đồng Yên ngửa đầu nhìn anh, mắt to trong trẻo mà ẩn chưa ý cười, nghịch ngợm nói: “Lăng tổng, xin hỏi ước mơ trở thành hiện thực cảm giác như thế nào?”

Lăng Khiên tay nâng cảm lên suy nghĩ thật chân thành đáp: “Kì diệu vô cùng!”

Đồng Yên cười vui vẻ, lôi kéo cánh tay anh có chút ý không tốt: “Anh… có muốn vào trong chăn không?”

Anh cười đến vui vẻ, vốn định trêu chọc cô thêm nữa nhưng lại gặp hai má cô đỏ bừng bừng liền không nói gì tiếp nữa, chui mình vào trong chăn, đem cả người cô ôm lấy.

Hai người chỉ mặc đồ ngủ mỏng, thân thể nhiệt độ qua hai lớp vải hợp lẫn nhau truyền lại. Lăng Khiên hô hấp dần dần gấp gáp, lòng bàn tay đã có mồ hôi. Anh cúi đầu nhìn cô cả người căng thẳng trong ngực mình thì thở dài một hơi, vỗ vỗ lưng cứng ngắc lại của cô, thanh âm khàn khàn nói: “Em lỏng chút ít đi, anh cái gì cũng sẽ không làm.”

Đồng Yên không dám nhìn anh, nhẹ nhàng gật đầu, dần dần buông lòng thân thể.

Mấy phút đồng hồ sau, Lăng Khiên cầm lấy tay cô, hôn lên trán cô nói: “Như vậy anh cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Ngủ đi thôi.”

Hai tay cô ôm lấy hông anh, cúi đầu đáp một tiếng.

Một lúc lâu sau, Lăng Khiên nghe thấy tiếng hít thở đều đều vững vàng của cô, cúi đầu nhìn cô với vô hạn yêu thương cùng sủng nịch, trong nụ cười lộ ra chút ít cô đơn. Anh đang đợi một câu nói kia, một câu nói rất quan trọng. Lúc trước cô cũng không nói câu nói kia, nhưng anh biết anh sẽ không bắt buộc cô.

Nửa đêm Đồng Yên bị tiếng động bên cạnh người làm tỉnh giấc. Đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó quay đầu lại thấy người bên cạnh bối rối nhìn mình, bả vai hơi lay động. Cô trở mình dậy đưa tay đặt lên người anh vỗ vỗ, hỏi nhỏ: “Anh làm sao vậy?”

Lăng Khiên run lên, chật vật vội vàng giãn thân thể ra, nhưng trong nháy mắt sắc mặt xám nghét, lau lau mồ hôi xoay người nhìn cô, cười yếu ớt: “Anh đánh thức em dậy à?”

Cô nhìn khuôn mặt trắng bệch mà đầy mồ hôi của anh mà cả kinh, cơn buồn ngủ hoàn toàn bay biến, do dự một chút đưa tay dò lên bụng anh. Nơi đó lạnh như băng, thấy vậy cô đưa tay lên xoa nhẹ nhàng, đồng thời ngẩng đầu đau lòng nhìn anh: “Rất khó chịu sao?”

Lăng Khiên cúi đầu nhìn cô, trong mắt cảm động thật sâu, trên mặt là nụ cười cùng với vẻ mặt ôn hòa. Anh kéo bả vai cô, đem cả người cô ôm lấy: “Yên Yên.”

Đồng Yên đáp một tiếng: “Anh sao vậy? Đau dữ dội sao?”

Anh lắc đầu, nhu tình trong đáy mắt càng ngày càng đậm, nghe giọng nói êm ái của cô, nhìn ánh mắt cô ân cần, trong lúc bất chợt anh cảm thấy mũi ê ẩm. Anh bèn ho nhẹ để che giấu, đem đầu cô trở về trong ngực, trở mình ôm lấy thân thể nhỏ bé mềm mại của cô.

Bao nhiêu lần thân thể đau đớn khó chịu ôm người con gái bé nhỏ, lẳng lặng chống lại đau đớn, khi đó một cái tên cơ hồ khóe miệng anh cũng không kêu được, bởi vì anh biết người trong ngực không phải là Yên Yên của anh. Anh không dám nhìn ánh mắt của cô ấy, không dám nghe thanh âm của cô ấy, chỉ sợ ngay cả cơ hội tự lừa dối mình anh cũng không có. Anh cứ như vậy lần lượt chuốc mê chính mình, cuối cùng đau đớn không có tri giác.

Hiện tại anh rốt cuộc có thể gọi tên cô, rốt cuộc có thể không kiêng sợ nhin ánh mắt cô. Hiện tại anh cảm thấy rất hạnh phúc, đến cả cảm giác đau đớn thắt tim cũng cảm thấy ngọt ngào vô cùng.

Ngoài cửa sổ bóng đêm vừa lúc, bên trong phòng tràn ngập mùi vị hạnh phúc.

Hết chương 24.
Chương 26: Vô tình gặp ở bờ biển

Sự trầm mặc chỉ diễn ra trong một vài phút ngắn ngủi, một kí giả lại mở miệng: “Tiếu tổng, ngài vừa mới nói bạn gái của Lăng tổng là học muội thời đại học của ngài, có thật không vậy?”
Tiếu Diệc Trần vẫn cười ôn hòa như cũ trả lời: “Đúng vậy. Chúng tôi còn từng là bạn rất tốt của nhau nữa, phải không Yên nhi?”
Đồng Yên cúi đầu, nắm thật chặt lấy tay Lăng Khiên, cũng cảm giác được lòng bàn tay anh lạnh như băng và ẩm ướt. Cô ngẩng đầu nhìn thì thấy vẻ mặt anh lo lắng nhìn mình, cô hơi sững sờ liền không tự chủ buông lỏng tay anh ra.
Tiếu Diệc Trần thu hết sự mờ ám của hai người vào trong mắt, cười cười đối với ký giả kia nói: “Chúng ta kết thúc phỏng vấn ở đây thôi. Yến hội sẽ bắt đầu ngay bây giờ, chủ hội đã sắp xếp chỗ ngồi cho các ký giả bằng hữu ở tầng hai. Chúc mọi người ăn cơm vui vẻ.” Nói xong anh ôm lấy bả vai Tử Yên Nhi, gật đầu với Đồng Yên, không nhìn Lăng Khiên lấy một cái đi sát qua bên người bọn họ.
Cho đến khi đám đông giải tán đi hết, Đồng Yên một lần nữa nắm lấy tay Lăng Khiên hỏi: “Anh làm sao vậy?”
Anh nhìn cô, trên mặt không hề cười, đáy mắt nhẹ nhàng rung động, khàn khàn hỏi: “Em đã sớm biết Tiếu Diệc Trần muốn li hôn?”
Đồng Yên sửng sốt một chút sau đó gật đầu: “Anh ta đã nói với em mấy lần, em cũng không hề nghĩ anh ta lại dám thừa nhận trước giới truyền thông.”
Anh thở ra một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa: “Tại sao em không nói với anh?”
Cô nhìn anh khó hiểu trả lời: “Nói với anh? Chuyện anh ta muốn li hôn? Em cảm thấy không cần thiết a.”
Lăng Khiên mím chặt môi, hàm răng cắn chặt lại, một lúc lâu cầm ngược lại tay cô nói: “Chúng ta đi thôi.”
Cả yến hội Đồng Yên đều đi bên cạnh Lăng Khiên từ bàn này sang bàn khác, anh cùng các vị khách khác xã giao nói chuyện nhưng lại không hề giới thiệu họ cho cô biết; đối với người khác anh chỉ nói “Đây là bạn gái tôi”, ngay cả tên cô anh cũng không nói cho họ biết.
Cô cảm thấy trong lòng

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT