watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:00 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5388 Lượt

khỏi nhà, trong tay cầm theo một hộp giữ ấm, bên trong đừng đồ ăn sáng mang đến cho Lăng Khiên.

Đến phòng trọ, cô ấn chuông ở ngoài cửa một lúc lâu thì cửa mới mở ra. Lăng Khiên đứng đó nhưng không có mặc áo, anh chỉ mặc một cái quần, đầu tóc ướt nhẹp, rõ ràng là anh vừa mới tắm xong, nhưng sắc mặt anh lại không tốt lắm, hơi tái đi, đáy mắt có màu xanh nhạt.

Đồng Yên từ trong rương lấy ra một cái áo đưa cho anh mặc, giúp anh cài lại cúc rồi bất mãn lầm bầm: “Chẳng sợ lạnh gì cả.”

Lăng Khiên cười, ôm chầm và hôn cô một cái, sau đó mở hộp cơm ra bắt đầu ăn sáng.

Đồng Yên ngồi bên cạnh anh, tay cô bị anh nắm chặt, nhìn anh ăn uống rất chậm chạp có chút đau lòng: “Đồ ăn không ngon hả anh?”

Anh vừa mới ăn vài miếng đã để muỗng xuống, sau đó ôm cô kéo vào trong lòng, mặt chôn ở cổ cô hỏi: “Chúng ta phải ở đây vài ngày sao?”

Đồng Yên vuốt vuốt cái lưng hoàn mỹ của anh nói nhỏ: “Nếu anh cảm thấy không quen thì ngày mai chúng ta trở về thôi.”

Lăng Khiên lắc đầu, hai tay càng ôm cô chặt hơn nói: “Thật vất vả em mới về nhà được một chuyến, cứ ở với ba mẹ vài ngày đi. Anh không sao.”

Cảm giác được thân thể anh căng thẳng, cô đưa tay sờ sờ trán anh thì thấy tay mình ướt mồ hôi: “Có phải dạ dày anh lại đau không?”

Lăng Khên lôi tay cô đặt lên trên bụng mình rầu rĩ nói: “Có chút khó chịu, em xoa bụng cho anh một chút đi.”

Đồng Yên thấy anh làm nũng thì hôn mặt anh một cái rồi từ từ xoa bụng cho anh.

“Yên Yên, tối hôm qua trở về, ba có nói gì với em không?”

Đồng Yên ôm lấy anh, rúc đầu vào ngực anh nói: “Có.”

“Ông ấy nói cái gì?”

“Cũng chẳng khác lắm với những lời nói với anh, chính là không đồng ý gả em cho anh, nói rằng em phải rời xa anh.”

“Em đã nói như thế nào?”

Đồng Yên càng rúc mạnh vào ngực anh hơn, nói: “Em nói rằng nếu như ông ấy không đồng ý thì cả đời này sẽ không lấy chồng, nhưng cũng sẽ không rời xa anh.”

Lăng Khiên sửng sốt, ngạc nhìn cô, một lúc lâu sau mới cười thật tươi, hai tay ôm lấy mặt cô nói: “Em dũng cảm như vậy sao? Ông ấy còn nói những gì nữa không?”

Cô nhếch miệng cười, chà chà má vào ngực anh: “Ông ấy nói anh lòng dạ quá sâu, nói rằng em sẽ không nhìn thấu được anh, còn nói rằng nếu một ngày em có phát hiện ra anh không giống một chút nào so với tưởng tượng của anh thì em sẽ rất đau khổ.”

Lăng Khiên nhíu mày, mồ hôi lạnh chảy từ trán xuống mặt anh.

“Em cảm thấy sao?”

“Em nói anh vĩnh viễn sẽ không làm em tổn thương.”

Lăng Khiên nâng mặt cô lên, ánh mắt chăm chú nhìn cô, một lúc lâu cúi đầu hôn nhẹ vào trán cô nói: “Yên Yên, em vẫn như vậy mà tin tưởng anh sao?”

Đồng Yên cười cười: “Tất nhiên rồi. Em đã nói với ba em rằng có lẽ anh đang giấu em điều gì đó, nhưng tuyệt đối sẽ không gạt em!”

Lăng Khiên cảm thấy ngực mình bị cảm xúc ấm áp và ngọt ngào vô cùng vây kín, ngay sau đó bụng dưới lại nóng lên. Anh cầm lấy cánh tay đang đặt trên bụng mình từ từ kéo xuống dưới, cuối cùng đặt tay cô lên cái vật đang nóng bừng bừng kia nắm chặt. 0

Mấy phút đồng hồ sau, Lăng Khiên mở mắt ra chăm chú nhìn trần nhà chốc lát, sau đó ngồi ngay ngắn trở lại, nọi khốc hoặc cùng phiền não trong mắt hoàn toàn biến mất. Anh gọi điện cho Lý Duệ, bảo anh chú ý thị trường chứng khoán của Thắng Thiên, lại để cho ngân hàng thân quen hỗ trợ quản chế biến hóa tài chính của Tô Mục Hâm. Cuối cùng, anh rút điếu thuốc gọi điện cho Lưu Hán Tống Khai hẹn buổi tối ăn cơm.

Ở thành phố G mua bán hành nghề, Viễn Đông cùng Thắng Thiên có thể cho là thực lực tương đối ngang bằng, mà Hoa Quân thì yếu hơn một chút. Do đó hiện tại anh cần một đồng minh.

An bài tất cả thỏa đáng xong, anh nắm điện thoại xoay xoay hai vòng, sau đó gọi điện cho Lục Tư Triết, anh ta vẫn như cũ tắt máy. Từ sau khi trở về, anh ta vẫn không hề lộ mặt, điện thoại thì tắt, trong nhà thì không có ai. Mặc dù bình thường tiểu từ này hia biến mất cả nửa thắng hoặc hai mươi ngày trời, nhưng mà Lăng Khiên lại cảm thấy có cái gì đó không đúng. Anh không thể nói là tại sao, nhưng trong lòng cảm thấy hoang mang rồi loạn, sợ rằng bạn mình đã gặp chuyện gì đó không may.

Buổi tối cùng Lưu Hán Tống Khai ăn cơm, không nói gì thực chất là đang tính chuyện tình, chẳng qua là tự ôn chuyện, nói chuyện với nhau vô cùng vui vẻ. Cuối cùng Lưu Hán Tống Khai nói: “Lăng Khiên, tôi biết được hiện giờ Viễn Đông hoặc chính cá nhân anh đang gặp phiền toái, nhưng mà chỉ cần chỗ tôi giúp được cái gì thì tôi nhất định sẽ làm hết sức.”

Lăng Khiên cười gật đầu. Anh biết Viễn Đông đã tìm được đường lui.

Lăng Khiên lái xe về nhà, tắm rửa qua đã tới nửa đêm. Cả ngày nay anh không hề liên lạc với Đồng yên, không biết tại sao khi nghĩ đến Viễn Đông đang gặp nguy, anh lại không có dũng khi nghe giọng cô. Anh sợ rằng khi mình nghe thấy giọng nói mềm nhẹ của cô thì nhất thời không thể nhịn được sẽ nói hết mọi chuyện ra cho cô biết, nói rõ cho cô tình cảnh khốn khổ hiện giờ của mình.

Cho đến sau khi cùng Lưu Hán Tống Khai gặp mặt, thần kinh của anh mới khẽ buông lỏng một chút. Bàn tay anh nắm chặt lấy điện thoại ngây ngốc chốc lát sau đó anh nhắn tin cho Đồng Yên.

“Em đã ngủ chưa?”

Cơ hồ trong nháy mắt tiếng chuông điện thoại của anh vang lên.

Lăng Khiên khẽ thở dài một hơi, đè nén lại tâm tình rồi nhấn nút nghe.

“Alo? Tại sao trễ như vậy anh mới về nhà? Hôm nay anh bận nhiều việc lắm sao?”

Nghe

giọng nói quan tâm, lo lắng hỏi han của cô, Lăng Khiên nằm thẳng người ở trên giường, dịu dàng nói: “Buổi tối anh có bữa tiệc. Không phải anh đã nói em không cần chờ điện thoại của anh rồi hay sao? Tại sao lại không nghe lời thế hả?”

Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng cười khanh khách nói: “Không nhận được điện thoại của anh thì em không ngủ được.”

Lăng Khiên cũng cười, vẻ mặt từ từ buông lỏng, ngữ điệu cũng hơi khàn: “Bây giờ có thể ngủ chưa?”

Đồng Yên ngoan ngoãn gật đầu, lại nghĩ tới anh không nhìn thấy vội nói: “Vâng. Anh mệt lắm phải không? Thanh âm còn khàn khàn mệt mỏi nữa.”

Anh cười cười nói: “Anh không mệt. Chú Đồng khôi phục có tốt hơn không?”

“Vâng, ba em rất tốt. Chiều hôm nay ba còn ra ngoài đi câu cá, thế là bị mẹ em mắng cho một trận, lúc ăn cơm tối vẫn còn đang giận kia.”

Anh cười khẽ hai tiếng, vuốt vuốt mi tâm níu: “Thật ra đi ra ngoài một chút thì cũng tốt hơn. Em theo bên phụng bồi chú Đồng là được mà.”

Cô nghe giọng nói mệt mỏi mà vô lực của anh thì rất đau lòng: “Anh cũng nghỉ sớm một chút đi. Sáng sớm ngày mai sẽ đỡ hơn nhiều, đừng để mệt mỏi quá.”

Lăng Khiên quay đầu đi thở phải một hơi, giọng nói vo cùng ôn nhu: “Được rồi. Em cũng ngủ sớm đi. Hôn anh một cái đã nào.”

Đồng Yên đỏ mặt, hướng phía loa hôn chụt một cái.

Lăng Khiên cười khẽ một trận, rồi khàn khàn nói: “Yên Yên, anh rất nhớ em.”

Lòng Đồng Yên rất đau, cô dịu dàng đáp: “Em cũng rất nhớ anh. Hai ngày nữa em sẽ trở về.”

Lăng Khiên nhắm mắt trầm mặc một hồi mới nói: “Không cần. Em ở bên ba em một vài ngày nữa đi. Hai ngày nữa anh sẽ tới thăm em.”

Cúp điện thoại, Lăng Khiên trợn mắt nhìn trần nhà đến ngẩn người. Anh nhớ tới sủng vật nhỏ nhắn của mình, mỗi khi trời tối lúc mất ngủ anh đặc biết nhớ tới cô luôn ở bên chăm sóc anh. Nhưng mà hiện giờ anh đang phải đối mặt với một trận đáng ác liệt, hơn nữa còn không biết rõ thực lực của đối phương ra sau, vì vậy anh không thể nào để cô ở bên mình được. Anh hi vọng trong lòng cô anh chính là một người mãnh mẽ mà tốt đẹp như thế.

Chương 44: Anh em như tay chân
Lăng Khiên trở lại thành phố G đến ngày thứ năm thì mới liên lạc được Lục Tư Triết. Lúc ấy là gần nửa đêm, sau khi gặp khách hàng xong anh đang lái xe chạy trên đường trở về nhà, gọi điện cho Lục Tư Triết thì nháy mắt điện thoại được bắt máy. Lăng Khiên sững sờ rồi mới lên tiếng.

“Tư Triết, tiểu tử nhà ngươi vừa mới đi lêu lổng ở đâu thế hả?”

“Khiên, trong tay cậu bây giờ còn bao nhiêu tiền?” Giọng nói Lục Tư Triết khàn khàn lợi hại và lộ ra mệt mỏi tột độ.

Lăng Khiên nhíu mày, dồn sức đánh tay lái và dừng xe lại bên đường, trầm ổn mở miệng: “Cậu bây giờ đang ở đâu?”

Lục Tư Triết dừng lại hai giây rồi nói ra tên quán rượu.

Nửa tiếng sau, Lăng Khiên tiến vào một quán rượu, đẩy cửa thì thấy trên một ghế salon, Lục Tư Triết bộ dạng tiều tụy không chịu nổi, đầu anh tràn ngập lửa nóng. Anh cố đè nén tức giận đi vào, ngồi xuống bên cạnh Tư Triết, giằng lấy chai rượu trong tay bạn sau đó lấy cái mắt kính trên bàn trà đeo vào cho Tư Triết rồi trầm giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế hả?”

Lục Tư Triết cố gắng ngồi dậy nhưng hiển nhiên anh đã uống không ít, thân thể vô lực tựa vào ghế salon, cổ áo mở rộng ra, quần áo vô cùng nhăm nhúm, cả người chán chường đến rối tinh rối mù.

Anh kéo ống tay áo Lăng Khiên làm động tác hút thuốc lá.

Lăng Khiên đốt một điếu thuốc đưa cho bạn, và đốt cho chính mình một điếu.

Lục Tư Triết cúi đầu hút thuốc lá, một điếu rất nhanh hết, anh buông thõng mí mắt, trong mắt là thê lương cùng đau đớn vô tận. Anh nói: “Khiên, tôi đang nợ tiền.”

Lăng Khiên ngơ ngác xong mới mấp máy môi hỏi: “Thiếu bao nhiêu?”

Lục

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT