watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:00 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5378 Lượt

lại được một người phụ nữ luôn lệ thuộc và sùng bái mình, Lục Tư Triết dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Anh cúi đầu nhìn xuống vị cô nương ở trong lòng mình hoàn toàn buông lòng, xem ti vi cười khúc khích, nháy mắt anh cảm thấy mình to lớn hơn rất nhiều, một loại ý muốn bảo vệ mãnh liệt nảy sinh trong lòng anh, cảm giác vừa thần kỳ vừa tuyệt diệu.
Nửa giờ sau, anh thấy mèo con đã ngủ say rồi, cười cười rồi kéo bả vai cô, cúi người ôm lấy cô, đứng do dự một lúc lâu giữa hai gian phòng, rồi đi về phía phòng mình. Anh thề một khắc kia tư tưởng của anh tuyệt đối thuần khiết, tuyệt đối không có suy nghĩ không an phận. Anh chẳng qua chỉ là không muốn bỏ qua xúc cảm ôn nhu, mềm mại trong ngực, anh chỉ đơn thuần là muốn ôm cô ngủ thôi.
Nhưng hiển nhiên, người trong ngực anh lại không nghĩ như vậy. Khi anh vừa mới đặt cô xuống giường thì cô mở mắt ra. Ánh mắt cô mông lung, có chút mờ mịt lại tràn đầy hấp dẫn nhìn anh, Lục Tư Triết cảm thấy dưới bụng mình nóng lên, cổ họng nghẹn lại, anh mở miệng khàn khàn mà khêu gợi nói: “Đánh thức em à?”
Mèo con nằm trên giường mở to hai mắt, sau đó cười khẽ, khóe miệng ẩn hiện hai má lúm đồng tiền xinh xắn, cô cầm chặt chăn hướng về phía trước nói gì đó, sau đó che đầu lại.
Lục Tư Triết hơi sững sờ, đang chuẩn bị vén chăn cho cô thì thấy một bàn tay thon dài ngọc ngà duỗi ra ngoài, chính xác không lầm cầm lấy bàn tay to lớn của anh sau đó kéo kéo, một giọng nói ôn nhu rầu rĩ truyền ra từ dưới chăn: “Ngủ thôi.”
Đối với trường hợp này được cho là mời gọi, Lục Tư Triết không có bất kỳ suy nghĩ nào, leo lên giường tiến vào trong chăn kéo thân thể nhỏ bé vào trong ngực, sau đó bắt đầu hôn. Anh không phải là Liễu Hạ Huệ*, sẽ không để cho người ta ngồi trong lòng mà không loạn, ngược lại bây giờ trong lòng anh không chỉ có rối loạn, thân thể cũng bị cô trêu chọc mà cảm thấy bức bối.
Mấy phút đồng hồ sau, từng cái quần cái áo bị ném từ trong chăn ra ngoài, hai người cuối cùng cũng “hết sức chân thành với nhau”.
Lục Tư Triết hôn hít lấy cái chóp mũi nho nhỏ của cô khàn khàn hỏi: “Em chuẩn bị xong chưa?”
Thân thể mảnh mai dưới thân anh khẽ run lên một chút, sau đó hai cánh tay trắng nõn ôm lấy cổ anh, cúi đầu mang theo chút ít thẹn thùng nói: “Em… không có kinh nghiệm.”
Lục Tư Triết mạnh mẽ sửng sốt, bản năng muốn rời khỏi nhưng lại bị cuốn lấy chặt chẽ, đồng thời dưới bụng anh lại căng cứng hơn nữa, sau một lúc đấu tranh mãnh liệt anh nói: “Đừng sợ, anh sẽ nhẹ thôi.”
Sáng sớm ngày hôm sau từng luồng ánh sáng chiếu vào trong phòng sáng chói, Lục Tư Triết mở mắt, mèo con trong ngực vẫn còn đang ngủ, đầu cô vẫn áp vào cổ anh. Anh khẽ điều chỉnh một chút cho thân thể đỡ nhức mỏi thì lập tức thấy cô cau mày. Anh sủng nịnh cười cười, không lộn xộn nữa.
Cứ như vậy anh duy trì tư thế ngủ cứng nhắc nằm nhìn trần nhà trong nửa canh giờ, sau đó nghe thấy giọng nói hơi ngái ngủ vang lên nói: “Chào buổi sáng.” Một nụ hôn mềm nhẹ rơi trên mặt anh.
Lục Tư Triết quay đầu, nhìn hay tròng mắt có chút ngượng ngùng của cô, anh hơi rướn cổ lên hôn một chút lên môi cô nói: “Chào buổi sáng.”
Một khắc đó trong đầu Lục Tư Triết hiện lên một ý niệm: Anh muốn giữ cô gái giống như mèo hoang nhỏ này ở bên người mình suốt đời.
Mấy ngày kế tiếp, hai người như hình với bóng, Lục Tư Triết không động tới điện thoại di động cũng không tới công ty, cũng chẳng liên lạc với bất kỳ ai. Mỗi ngày ngoài việc anh theo mèo hoang nhỏ của mình đi siêu thị, tản bộ trong công việc thì lại nằm trên ghế salon, đương nhiêu đa số thời gian hai người ở trên giường. Làm chuyện xấu trong thì lại ngủ [lấy lại sức">.
Lục Tư Triết cảm giác hiện tại chính mình đang sống trong một cuộc sống thần tiên, quả thực là tuyệt không thể tả.
Một buổi chiều bình thường như những ngày khác, Lục Tư Triết đang ở thư phòng xử lý công vụ, mèo hoang nhỏ mặc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của anh, trong tay cầm một tờ giấy trắng cùng một cây bút, đung đưa cặp đùi thon dài trắng nõn đi tới rồi trực tiếp ngồi xuống trêm đùi anh, đem bút nhét vào trong tay anh làm nũng nói: “Ký tên anh vào đây cho em đi.”
Lục Tư Triết cười khẽ, hôn nhẹ lên trán cô một cái, rồi cực kỳ tiêu sái ký tên mình lên tờ giấy cô đưa, nhìn cô cẩn thận gấp tờ giấy trắng nhét vào túi áo thì cười hỏi: “Tại sao muốn chữ ký của anh?”
Cô nhẹ nhàng chà chà vào ngực anh, thản nhiên cười nói: “Sùng bái anh mà.” Nói xong rồi rời khỏi thư phòng.
Một buổi chiều kia ở nhà, mèo hoang nhỏ quyến rũ dị thường hơn mọi ngày. Khi ôm cô đã ngủ say trong lòng mình, trên mặt anh dù mệt mỏi nhưng vẫn là nụ cười thỏa mãn.
Ngày thứ hai anh trở về nhà thì không thấy bất kỳ một dấu vết nào của mèo hoang nhỏ nữa, anh quả thực cảm thấy thiên băng địa liệt**. Anh lật tung cả thành phố này tìm kiếm tung tích của cô, kể các các ngõ hẻm hẻo lánh anh cũng lục qua, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào dù chỉ là một sợi tóc.
Hết chương 45
Chương 46: Sủng vật trở về

Hai giờ sáng, Đồng Yên ôm chăn ngồi ở đầu giường, trong tay nắm chặt điện thoại, hốc mắt hồng hồng.
Mười một giờ đêm, cô vẫn không nhận được tin nhắn của Lăng Khiên nên nhịn không được gọi điện cho anh, lại không nghĩ rằng điện thoại vừa mới vang lên một tiếng thì bị ngắt. Cô lúc ấy sững sờ, ngây người một lúc mới kịp phản ứng, trong lòng cảm thấy có chút ủy khuất, nhưng lại không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là anh hiện giờ không tiện nghe điện thoại thôi. Cho đến nửa tiếng sau cô lại gọi cho anh một lần nữa phát hiện ra anh đã tắt máy, nước mắt của cô cũng không thể kiềm chế được nữa.
Bởi vì Lăng Khiên đã quá cưng chiều cô cho nên cô cảm giác thấy mình càng ngày càng yếu ớt, lại không chịu được nửa điểm ủy khuất nên nằm trên giường cô trằn trọc mãi không ngủ được. Nhưng cô cũng không gọi điện cho anh nữa, chẳng qua chỉ lẳng lặng nhìn di động đến ngẩn người, càng nhìn lâu càng cảm thấy khổ sở.
Lăng Khiên đang phóng xe thật nhanh trên đường cao tốc, kim đồng hồ đã chỉ đến 200km/h, vẻ mặt anh cực kỳ mệt mỏi nhưng khóe miệng vẫn nhẹ nhàng cong lên. Anh không nhận điện thoại của Đồng Yên, anh cảm thấy một cuộc điện thoại không thể nào thỏa mãn được nỗi nhớ của anh nữa. Anh muốn gặp cô, lúc gặp Lục Tư Triết anh đã có đối sách trong lòng rồi, hiện giờ trong đầu anh chỉ có một ý niệm duy nhất là gặp cô.
Ở trên thương trường tranh đấu nhiều năm, loại tâm tình này đã sớm bị anh vứt bỏ lâu rồi, anh đã quen tâm tư kín đáo, luôn phải bày mưu tính kế. Lần nữa gặp lại Đồng Yên, anh cũng là từng bước thận trọng khống chế khoảng cách giữa hai người, từ từ tiến đến gần cô, từ từ làm cho cô tiếp nhận mình, cuối cùng làm cô hoàn toàn thuộc về mình.
Nhưng tối nay có lẽ đã bị Lục Tư Triết kích thích nên anh cũng cảm thấy không muốn khống chế cảm xúc của mình nữa, anh muốn điên cuồng một phen, muốn làm theo trái tim mình một lần.
Khi lái xe tới nhà Đồng Yên thì đồng hồ đã điểm ba giờ sáng, anh tắt máy nhưng cũng không xuống xe, mà là ngồi yên lặng hút thuốc.
Anh nhìn lên trên lầu thấy cửa sổ nhỏ bé vẫn còn ánh đèn sáng, đáy lòng anh bị xúc động mãnh liệt, ngay cả tay cầm điếu thuốc cũng không nhịn được phát run.
Khi còn đang trên đường, anh nghĩ rằng Đồng Yên có thể vẫn chưa ngủ, vẫn đang chờ điện thoại của mình. Mà trên thực tế, trong người anh có chút men rượu lên phóng xe điên cuồng như bão tố, chạy hơn hai giờ đồng hồ đã đến nơi chỉ duy nhất với một tín nhiệm trong lòng, tin chắc rằng cô vẫn đang đợi anh. Nhưng khi thấy cả một chung cư cao tầng chỉ còn mỗi cửa sổ nhỏ bé sáng đèn, trong lòng anh cũng chỉ có đau lòng và thương tiếc.
Anh hút nhanh điếu thuốc rồi gọi điện cho Đồng Yên, điện thoại nháy mắt được bắt máy, nghe giọng nói khàn khàn bên kia điện thoại, lòng anh cảm thấy đau đớn.
Anh hít sâu một hơi, giọng nói mềm nhẹ đủ nghe: “Yên Yên, em xuống lầu đi. Không nên kích động ba mẹ em.”
Bên kia đầu dây Đồng Yên sửng sốt năm giây mới vội vàng cúp điện thoại, cô đi tới bên cửa sổ nhìn xuống

dưới, phát hiện ra chiếc xe ô tô màu đen quen thuộc, hốc mắt thoáng chốc đã đỏ lên. Cô che miệng hướng cái xe vẫy vẫy một cái, rồi xoay người nhẹ nhàng từng bước chân đi đến phòng khách, cẩn thận mở cửa, đi ra và đóng cửa nhẹ nhàng, xong nhanh chóng chạy tới thang máy, vội vàng ấn nút.
Vào thang máy, tay cô che lấy ngực, nơi này đang nhảy lên nhảy xuống vô cùng kịch liệt. Trước mắt cô lúc thì mơ hồ lúc thì rõ ràng, vẻ mặt lại cực kỳ phong phú, lúc thì cười vui sướng lúc thì hưng phấn dị thường.
Khi cô chạy ra khỏi tòa nhà, Lăng Khiên đã đứng bên cạnh xe, nhìn cô cười cười, vẫy vẫy tay với cô rồi dang rộng hai tay.
Đồng Yên không hề do dự nhanh chóng chạy tới, lao vào vòng tay rộng lớn mà ấm áp cô ngày đêm mong nhớ, hai tay cô ôm thật chặt lấy hông anh, vòng tay quanh tấm lưng gầy gò của anh. Nước mặt cô rơi xuống rất nhiều, nhanh chóng làm ướt chỗ áo ở ngực anh.
Lăng Khiên bị cô mạnh mẽ ôm lấy nên lưng anh trực tiếp đập vào sườn xe, nhẹ nhàng tê tê một lúc rồi anh mới ôm lấy cô gái nhỏ không ngừng khóc thút thít trong ngực mình. Anh sủng nịnh và ôn như vuốt vuốt tóc cô, nói: “Ngoan, đừng khóc.”
Hai tay Đồng Yên càng siết chặt hơn, vùi đầu vào ngực anh rầu rĩ nói: “Sao anh

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT