watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:00 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5375 Lượt

yếu ớt, trong mắt chớp động lên lệ quang: “Em không muốn yêu anh nữa.”
Tiếu Diệc Trần mắt tối thêm một chút, anh hung hăng dập điếu thuốc lá trong tay vào gạt tàn, lòng anh cơ hồ đau đến mức đứng không vững. Yên nhi không có nói rằng cô không yêu anh, cô chỉ nói rằng cô không muốn yêu anh nữa. Nhưng tại sao anh lại cảm thấy không may mắn chút nào? Cô giống như một cô gái tinh linh. Khi nàng không muốn làm chuyện gì đó, người nào cũng không có cách thuyết phục. Ban đầu khi anh nhìn thấy vết sẹo màu hồng nhạt, mảnh trên cổ tay cô, anh đã bị rung động mãnh liệt. Cô nhìn như một cô gái nhu nhược, nội tâm nhưng lại vô cùng quật cường, không ai có thể ép cô làm chuyện mà không muốn, ngay cả anh cũng không ngoài lệ.
Tiếu Diệc Trần xoay người nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Đồng Yên, có chút khẩn cầu nhìn nàng: “Cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Lần này anh đảm bảo trong vòng ba tháng sẽ ly hôn với Tương Dao, sau đó anh sẽ nagy lập tức cưới em làm vợ. Có được không, Yên nhi?” (Vi: Đọc đoạn này tức phát điên >””__”””””__) cắt ngang việc báo cáo của quản lý tài vụ, nhìn một người đàn ông gầy hỏi: “Lâm Kỳ Nhi phỏng vấn ở tầng mấy?”
Người đó kinh ngạc vô cùng, đáp: “Phòng họp B2 ở tầng sáu.”
“Thời gian bao lâu?”
“Phỏng vấn từ hai giờ chiều đến ba giờ rưỡi, sau đó chụp hình một giờ.”
Anh gật đầu, nhìn về phía quản lý tài vụ mặt không chút thay đổi mở miệng: “Tiếp tục đi.”
Quản lý tài vụ lau mồ hôi rồi mới tiếp tục báo cáo công việc.
Nửa giờ sau khi phỏng vấn kết thúc, Lâm Kỳ Nhi dẫn đầu đi ra khỏi phòng họp, Đồng Yên cùng Lucy thu thập tài liệu ra cửa chờ thang máy. Đồng Yên lấy di động ra, đọc tin nhắn sau đó cười híp mắt lại. Tin nhắn có nội dung là “Sau khi cuộc phỏng vấn kết thúc thì lên tầng trên cùng gặp anh.”
Đồng Yên nghiêng đầu nhỏ cười cười, theo Lucy vào thang máy, nhắn tin ại cho anh “Trong lúc làm việc không được nói chuyện riêng.”
Đợi vài phút mà không nhận được tin nhắn trả lời của anh, cô bất mãn nhíu mày, có chút rã rời đi theo Lucy về phía phòng chụp ảnh.
Nhân viên hóa trang cùng nhiếp ảnh gia đang cô cùng bận rộn, Lucy qua chỗ Lâm Kỳ Nhi nói chuyện phiếm, Đồng Yên tìm một chỗ khuất đứng trong bóng tối, khoanh hai tay trước ngựng đứng nhìn.
Đèn chụp ảnh loang loáng loang loáng hiện lên, Lâm Kỳ Nhi mặc một bộ da báo giả bộ đi lên võ đài, trong nháy mắt tạo ra đủ loại tư thế và kiểu dáng xinh đẹp để nhiếp ảnh gia chụp hình, Đồng Yên nhìn chăm chú vào cô gái da báo xinh đẹp mị hoặc kia, trong mắt dần dần xuất hiện sùng bái cùng hâm mộ.
“Em so với cô ta xinh đẹp hơn nhiều.” Một giọng nói trầm thấp mà

thuần hậu đột nhiên vang lên bên tai Đồng Yên.
Đồng Yên giật bắn cả mình, sau đó đưa tay vỗ vỗ ngực, quay đầu vẻ mặt bất mãn nhìn chằm chằm vào người đàn ông phía sau lưng mình, che miệng nói nhỏ: “Anh đi không tạo ra âm thanh nào cả. Làm người ta sợ hết hồn.”
Lăng Khiên mím môi nhịn cười, cúi đầu nhìn bộ dạng xinh đẹp của cô, thật sự muốn kéo cô vào trong lòng dạy dỗ một phen, nhìn xung quanh say đó gõ tay lên trán cô, nói thật nhỏ: “Đi ra ngoài thôi.”
Đồng Yên vếnh vếnh miệng tỏ vẻ không nghe lời.
Anh cũng không giận, cúi người xuống thổi khí bên tai cô: “Muốn anh trực tiếp ôm bế em ra ngoài hả?”
Mặt cô đỏ bừng cả lên, lườm anh một cái, xoay người nhìn, suy nghĩ một lút rồi mới ngoan ngoãn theo sát anh đi ra ngoài.
Cho đến khi cả hai đã vào thang máy, Lăng Khiên mới giơ tay ra nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Đồng Yên ngẩng đầu lên nhìn anh, khóe miệng cũng cong cong. Nhìn nghiêng từ góc độ này, khuôn mặt anh tuấn của anh có thể nói là hoàn mỹ, ngũ quan rõ ràng cương nghị, nhưng bởi vì là anh khẽ cười nên cả mặt đều là vẻ nhu hòa. Thần thái khuôn mặt vừa lạnh lùng vừa ôn nhu làm cho cô nhìn đến si ngốc. Phải thừa nhận rằng người đàn ông này thật sự rất hấp dẫn.
Lăng Khiên nhìn vẻ mặt si ngốc đến ngơ ngác của cô mà trong lòng hồi hộp, không tự chủ nắm tay cô càng chặt hơn, lôi cô về phòng làm việc, dùng hết sức kéo mạnh cô vào ngực. “Rầm” một tiếng của phòng đóng lại, Đồng yên bị anh ép chặt giữa cửa và ngực anh.
Anh cúi đầu không chút do dự mà hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, dừng sức mút vào, lửa nóng kích tình bừng lên không chút đè nén, hai đôi môi kề vào nhau chặt chẽ không chút khe hở, mà sát mạnh mẽ, phát ra những tiếng thở dốc và gấp hồng hộc.
Đồng Yên vẫn còn một chút né tránh và kháng cự nhưng chẳng ảnh hưởng đến nhiệt tình nóng như lửa của người đàn ông này tí nào. Anh hôn đến mại lực, điên cuồng xâm nhập. Cô tiếp nhận một cách bị động nhưng không nhịn được mà rên rỉ lên mấy tiếng.
Một lúc sau, Lăng Khiên kết thúc nụ hôn thật lâu là lâu này, với cô mà nói thì là một nụ hôn không tình nguyện. Anh cúi đầu nhìn hai má đỏ ửng của cô, trong mắt nhu tình rất đậm, dùng trán nhẹ nhàng chà chà vào trán cô, nói thật nhỏ: “Em có hài lòng với kĩ thuật hôn của anh không?”
Đồng Yên bĩu môi muốn quay đầu nhưng bị anh giữ chặt không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể lườm anh một cái, nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng lên.
Lăng Khiên dùng ngón tay quấn tóc cô, ôm lấy thắt lưng cô véo véo, cảm giác được cô phản kháng, cười khẽ một chút: “Biết điều thì em đừng có mà động đậy. Khả năng kiềm chế của anh không được như tưởng tưởng của em đâu.”
Đồng Yên đỏ bừng cả mặt, không dám cử động thêm nữa, ngón tay vẽ mấy cái vòng tròn trên ngực anh, bộ dạng ủy khuất vô cùng.
Anh nhje nhàng hôn lên chóp mũi cô, giọng nói khàn khàn vô cùng gợi cảm: “Yên Yên à. Anh thật muốn ăn em sạch sẽ.”
Thân thể Đồng Yên run lên bần bâth, hai tay chống lên ngực anh kháng cự.
Lăng Khiên thở dài một hơi, kéo tay cô đặt lên miệng mình hôn mấy cái, sau đó lại ôm chặt cô vào lòng, bàn tay nhẹ vỗ về tấm lưng mảnh khảnh của cô, có chút cảm khái nhưng tràn đầy sủng nịnh nói: “Nhưng mà anh không nỡ bắt buộc em. Yên Yên, nếu một ngày nào đó mà em yêu anh rồi, hãy nói cho anh biết nhé. Anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi, anh muốn xem là “tư vị ăn em” nó có thật tốt hay không. Nhé?”
Khuôn mặt Đồng Yên quẫn bách mà đỏ bừng cả lên rồi. Sau anh có thể trắng trợn mà trêu chọc cô như vậy, nhưng mà cô lại không hề cảm thấy tức giận. Trừ cảm giác xấu hổ vô cùng ra, còn có thêm sự ngọt ngào, cô cúi đầu rất thâos không trả lời anh.
Bàn tay Lăng Khiên đặt ở thắt lưng cô khẽ dùng sức nắm chặt một chút, sau đó dán chặt thân thể vào người cô, cúi đầu sát vào tai cô thở nhẹ nói: “Bảo bối. Mau trả lời anh đi.”
Đồng Yên cảm giác được hạ thân anh có chút khác thường, thân thể càng run rẩy hơn. Đối mặt với sự uy hiếp cùng dụ dỗ trắng trợn lõa lồ của anh, cô cơ bản lại không có cách nào phản bác, chỉ có thể luống cuống gật đầu mà thôi.
Theo một hơi thở bị đè nén phải nói là “khủng khiếp”, một thanh âm ẩn nhẫn vô hạn vang lên bên tai cô: “Em mà cứ tra tấn anh như thế này thì “vật nhỏ” này sớm muộn gì cũng bị phế trong tay em.” ))))))
Hết chương 14.
Chương 15: Bởi vì em hận hắn
Editor: VitaminB2
Ánh nắng mặt trời tươi sáng sau giờ ngọ, Đồng Yên cầm lấy mấy phần bản thảo vừa làm xong, vươn vai một cái, cầm lấy chén nước đứng lên rót vào một chút trà sữa, sau đó không lập tức trở về chỗ ngồi mà đứng ở cửa sổ sát đất khu nghỉ ngơi lẳng lặng nhìn ra bên ngoài.
Xế chiều an tĩnh, trong không khí tràn ngập mùi sữa thơm nhàn nhạt, cảm giác như vậy rất quen thuộc, giống như hồi cô còn ở nước ngoài vượt qua từng sự thanh thản sau giờ ngọ, cũng như là ở trong biệt thự kia, nghe nhạc nhớ lại từng sự việc. Có lẽ tình yêu đã biến mất, nhưng mà từng thời gian khác nhau, trong đầu cô không tự chủ được mà nhớ tới nhưng chuyện cũ tốt đẹp hoặc đau khổ làm cho cô trong nháy mắt trở nên hoảng hốt, không rõ đâu là thực tế đâu là trong mơ.
Một trận tiếng bước chân dồn dập tới gần, đầu vai Đồng Yên bị ai đó vỗ nhẹ, nghe thấy được mùi hương thoang thoảng xung quanh quen thuộc, cô cười cười xoay người.
“Sau lại đứng lười biếng ở chỗ này vậy?” Thiến Thiến mỉm cười nhìn cô, sau đó chỉ chỉ chỗ ngồi của Đồng Yên: “Điện thoại của cậu vang lên nhiều lần lắm rồi, chắc là người khác gọi cậu đấy.”
Đồng Yên hướng cô le lưỡi: “Phía dưới hộp vuông kia có trà sữa rất thơm, một mình cậu đi lấy nhé.”
Thiến Thiến hai mắt sáng rực tay hướng cô ý chỉ OK. Nhìn cô xoay người đi, không có hảo ý cười cười rồi tay vỗ nhẹ mông cô một cái [>__< 35">.
Đồng Yên biết là cô đùa, nhưng mặt vẫn đỏ bừng lên, tức giận xoay người lại chống lại tròng mắt ẩn chứa ý cười của Thiến Thiến, chính cô cũng cười, sau đó lườm (yêu) Thiến Thiến một cái rồi trở về chỗ ngồi. Lúc ra cửa còn nghe thấy thanh âm trêu chọc của bạn mình: “Người ta đều nói rằng tình yêu trong phụ nữ là phong tình vạn chủng. Thật là không sai chút nào a. Thần sắc của cậu khá lên rất nhiều nha.”
Đồng Yên quẫn bách tiêu sái trở về chỗ ngồi, nắm điện thoại trong tay nhìn thấy một cái tên hiện lên trên màn hình, khuôn mặt nhỏ nhắm từ màu hồng chuyển sang màu trắng.
Ba chữ “Tiếu Diệc Trần” nhấp nháy trên màn hình điện thoại, hoàn toàn không có ý ngừng máy. Đồng Yên nắm chặt điện thoại, trong lòng xuất hiện cảm giác đau lòng quen thuộc. Lúc nhạc chờ sắp kết thúc, cô nhẹ

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT