watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:00 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5386 Lượt

không yêu anh nữa không mà bây giờ đã có thể thấy được một chút chân tường. Anh ta thoáng cái làm cho cô cảm thấy rất xa lạ, hay là từ trước tới giờ cô không nhận ra một cách rõ ràng.
Đồng Yên từ trong bếp đi ra ngoài, thấy Lăng Khiên đã ngủ say trên ghế salon mà một trận đau lòng. Anh mệt mỏi đến thế sao, chỉ trong mấy phút đồng hồ đã ngủ thiếp đi rồi.

Bộ dạng Lăng Khiên ngủ trên salon rõ ràng là không thoải mái, trên mặt mệt mỏi nhưng lại có thêm nụ cười thản nhiên.

Đem bát canh trở lại trong bếp, Đồng Yên xoay người đi vào phòng ngủ lấy một cái chăn đắp cho anh. Vừa mới đắp chăn lên người anh đã thấy lông mi anh run rẩy, hai mắt từ từ mở ra, có chút ít mê man lại mị hoặc.

Cô giống như là một đứa trẻ bị bắt gặp làm chuyện xấu có chút quẫn bách muốn đứng dậy, đã bị anh nắm lấy cổ tay trực tiếp lôi cô ngã ngồi trong ngực anh.

“Anh một mỏi như vậy thì sớm trở về đi thôi.” Cô không thể động đậy, chỉ có thể nắm hai tay, cúi đầu khuyên anh.

Anh xấu xa cọ cằm mình vào cổ cô, nói: “Anh vốn là đang ngủ ngon lại bị em đánh thức. Phải làm sai bây giờ?”

Đồng Yên vếnh vếnh miệng: “Em nào có đánh thức anh. Tự anh tỉnh dậy mà.”

Anh cười khẽ không nói gì, nhắm mắt tiếp tục cọ cằm vào cổ cô. Anh vừa rồi thật sự ngủ thiếp đi. Trong mơ vẫn như cũ là cô, nhưng lần này lúc cô xoay người rời đi anh rốt cuộc đã nắm được cánh tay cô, lúc đó lại bị cô đánh thức, mở mắt ra đã thấy được nụ cười ôn nhu, điềm tĩnh của cô ở trước mặt còn cho là mơ chưa tỉnh, cho nên kéo cô vào lòng. Lúc đó anh mới dám cười ra tiếng.

Tiếng chuông nửa đêm vang lên, Lăng Khiên đứng dậy vặn vặn cổ cho đỡ mỏi, cúi xuống nhìn đã thấy cô không thể chịu nổi nữa rồi, hai mí mắt cứ nhíu chặt lại, sủng nịnh nhìn cô: “Thôi được rồi, anh về đây. Em cũng mau đi ngủ đi.”

Đồng Yên quay đầu nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh mím môi gật đầu, đứng dậy theo anh. Lúc ra cửa kéo tay anh nói thật nhỏ: “Trên đường anh đi cẩn thận nhé. Về đến nhà nhắn tin cho em.”

Anh xoay người nhìn cô cười, đáy mắt có nét vui mừng, gật đầu, giờ tay vuốt tóc cô: “Ừ. Em đi ngủ đi.”

Đồng Yên nhìn cửa phòng bị đóng lại cũng không lập tức trở về phòng ngủ mà là đi ra ban công, cjp đến khi nhìn thấy thân ảnh quen thuộc từ đầu hành lang đi ra ngoài nhìn về phía cửa sổ trên này, cô mới cười giờ tay lên vẫy anh.

Người đàn ông dưới lầu sững sờ, cũng giơ tay lên vẫy cô rồi vào trong xe lái xe trở về nhà mình.

Đồng Yên trở về phòng ngủ, vỗn định chờ nhận được tin nhắn của anh mới ngủ lại, nhưng cuối cùng đã không chống đỡ được từng cơn buồn ngủ, không đầy một lát đã ngủ thật say.

Lăng Khiên về đến nhà gửi cho cô một tin nhắn, đợi hồi lâu không thấy tin nhắn trở lại, lắc đầu cười cười đi về phía phòng tắm.

Cho dù không yêu thì thế nào. Chỉ cần như thế này thôi anh đã thỏa mãn lắm rồi.

Ngày hôm sau Đồng Yên rõ ràng cảm nhận được quan hệ giữa cô và Lăng Khiên có chuyển biến rõ ràng. Ví dụ, lúc xế chiều, khi nhận được tin nhắn hỏi thăm của anh, rất ngắn gọn, chỉ có ba chữ: “Đang làm không?”, cô lại soạn một tin nhắn dài tóm tắt sơ lược công việc cho anh rồi gửi đi. Cô cảm thấy rất kì quái tại sao lại dài dòng như thế? Gửi xong rồi cô mới nghĩ đến chẳng qua anh nhàm chán thuận miệng mà hỏi vậy thôi, lại cảm thấy hối hận một trận.

Người đàn ông ở trong phòng làm việc cầm lấy điện thoại đọc tin nhắn, cười vui vẻ vô cùng, cả ngày mệt mỏi trong nháy mắt giảm đi một nửa.

Mỗi ngày xã giao vô chừng mực, phần lớn cũng là đẩy không xong, cũng không phải là nói anh vượt qua thành công giá trị nhận được lại càng lớn, sự thật thì làm ăn lại càng tốt, tư thái lại càng thấp, những câu nịnh nọt dối trá, đón ý nói hùa thì thiếu, nhưng giả vờ mỉm cười thì lại cả ngày, trong lúc làm việc, trên bàn rượu, hộp đêm.

Mỗi lần rượu quá ba tuần cũng sẽ nghĩ tới cô gái nhỏ kia, trong lòng một trần cồn cào, hận không thể đá bay cái bàn trực tiếp rời đi, nhưng lại phải cười, không muốn nói là cứ liên tục uống một chén lại một chén rượu. Lúc đó anh lại nghĩ đến cặp mắt ẩn chứa đau lòng, chỉ vì thấy ánh mắt ân cần của cô, nơi nào đó đang dày xéo trong thâm thể lại cũng cảm thấy hạnh phúc. Anh cảm thấy có chút buồn cười, nhưng trong lòng lại rất hạnh phúc.

Có một hạng mục ở thành phố X anh cần đi công tác mấy ngày, Lục Tư Triết có việc nên không đi được, Lăng Khiên phải tự mình đi. Đêm trước khi đi thì kết thúc một cuộc xã giao, đã mười hai giờ đêm, anh lái xe dừng dưới lầu nhà trọ của Đồng Yên, nhìn trong nhà đen tối một mảng, anh tay nắm chặt lấy tay lái, nhưng vẫn không đành lòng đánh thức cô. Anh chỉ kéo cửa kính xe xuống, đốt một điếu thuốc lá từ từ hút, vẻ mặt mỏi mệt hiện ra chút ít tịch liêu, khóe miệng cong cong. Anh nghĩ muốn cô, trong lòng là một tình yêu cô đến sâu sắc. Đã đến tình trạng này rồi sao? Anh một khắc cũng không muốn rời cô, huống gì là cách cô hơn một ngàn câu số, mấy ngày liền cũng không được gặp cô, nhìn thấy cô.

Người còn chưa đi, lúc này trong lòng nỗi nhớ đã tùy ý tràn đầy, đánh mạnh vào ngực anh đau đến không thở nổi, tay ấn ấn xoa lên chỗ bụng đang lạnh băng, nhìn về phía cửa sổ trên kia không nỡ rời mắt. Anh ngồi trong xe như vậy cả một đêm, cho đến khi chân trời xuất hiện tia nắng, anh chẳng qua là lắc đầu cười khổ một cái, lái xe rời đi, trong lòng có chút ít hỗn độn. Anh nghĩ thầm như vậy trên máy bay không cần suy nghĩ lung tung nữa, có thể ngủ một giấc thật ngon rồi.

Có ai nói tình yêu đơn phương giống như là hít phải thuốc độc, làm cho người ta nghiện, muốn ngừng lại mà không được.

Như vậy yêu đơn phương?

Giống như là một loại thuốc độc mãn tính, thời điểm phát tác cùng với không phát tác khác nhau chỉ ở chỗ đau nhẹ hay nặng, nhưng thời gian đã lâu cũng sẽ làm cho người ta sinh ra quyến luyến, chỉ sợ cả đến tia đau đơn cũng không cảm giác được. Tâm, có phải hay không cũng sẽ chết?
Chương 18: Vô tình gặp được Tử Yên Nhi

Editor: VitaminB2

Sáng sớm hôm sau, Đồng Yên thức dậy thì nhận được tin nhắn của Lăng Khiên. Tin nhắn lần này của anh không đơn giản như những tin trước, bây giờ dài dòng hơn rồi.
“Anh đi công tác khoảng một tuần. Em ở nhà phải chú ý an toàn cẩn thận. Có việc gì gấp thì có thể tìm Lục Tư Triết. Buổi tối chờ điện thoại của anh.”
Đồng Yên nhắn lại vỏn vẹn: “Vâng.”
Lúc ra khỏi thanh máy, Lăng Khiên vừa lấy điện thoại di động ra lại nhận thêm được một tin của cô: “Một mình anh cũng phải chú ý thân thể, uống ít rượu và phải uống thuốc đúng giờ nhé.”
Khi máy bay hạ cánh, anh nhận được tin nhắn đầu của cô thì cau chặt chân mày, trong lòng một trận phiền não. Lúc nhận được tin nhắn thứ hai, khóe miệng đã giơ cao, anh trẻ con xóa tin nhắn đầu đi, chỉ để lại tin nhắn thứ hai trong máy.
Ba ngày sau khi Lăng Khiên đi công tác, Đồng Yên tối đến một mình cuộn người trên ghế xem tivi, cả đêm thì yên lặng nằm ngủ. Dạo này cô dần dần cảm thấy bất an, hay ngày trước cứ đúng tám giờ là Lăng Khiên sẽ gọi điện thoại đến cho cô, vậy mà hôm nay đã mười giờ tối rồi mà điện thoại vẫn chưa có động tĩnh gì. Trên tivi bắt đầu giờ chiếu tin tức, cô cuối cùng cũng không nhịn được mà cầm lấy điện thoại, do dự một chút rồi gọi vào số anh, nhưng mà chuông điện thoại vang lên thật lâu cũng không có người nhận.
Đồng Yên trong lòng run lên một cái.
Một thời gian rất dài rồi cô đã không xuất hiện cảm giác cô độc này, hai tay cô ôm lấy chân ngồi trên ghế, đầu gối trên đầu gối, ánh mắt vô thần nhìn những ánh sao ngoài cửa sổ. Không biết từ lúc nào trong lòng cô đối với anh lại sinh ra lệ thuộc? Từ ngày rời khỏi biệt thự của Tiếu Diệc Trần, cô đã từng thể son sắt là mình sẽ không tin bất kì một người đàn ông nào khác nữa, sẽ không yêu bất luận kẻ nào khác. Vậy mà giờ đây, chỉ trong có mấy tháng ngắn ngủi mà tâm tình cô đã trở nên như vậy rồi.
Đồng Yên cười khổ một cái, tắt tivi, cầm lấy di động bước vào phòng ngủ. Cô đã tắm rửa rồi, nằm ở trên giường nhìn vào màn hình điện thoại đen nhánh một hồi lâu, sau đó dập máy.
Trong lòng Đồng Yên khẽ đau nhói, giống như có vật gì đó chặn ở ngực làm hô hấp của cô có chút không thuận, lăn qua lộn lại, trằn trọc trở mình. Lúc hơi thở nhẹ nhàng trở lại cô mới phát hiện ra, cảm giác này rất giống khi ở nước ngoài, vô số đêm cô không ngủ được nhìn chằm chằm lên trần nhà đến ngẩn người, khi đó trong lòng nghĩ đến người đàn ông anh tuấn, ôn văn nhĩ nhã kia, mà hôm nay tất cả nỗi nhớ và cảm giác đau lòng này lại là vì một người đàn ông vừa bá đạo lại vừa ôn nhu.
Trong lúc này ở phành phố X xa xôi, Lăng Khiên cũng không biết giờ này sủng vật ở nhà đang nhớ đến mình. Buổi tối bị mấy người khách lôi kéo đến hộp đêm, điện thoại mình thì anh lại để trong túi áo khoác trên xe ô tô. Anh vốn định là trên đường đi thì chạy ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, nhưng lại bị giữ chân không cách nào thoát được. Cứ một chén rượu đỏ uống xuống lại đến một chén khác, lúc đi ra sắc mặt anh đã trắng bệch. Anh chạy vội vào phòng vệ sinh, một trận xé rách tâm phổi mà nôn thốc nôn tháo. Sau đó anh dựa vào chậu rửa mặt nghỉ ngơi một lá mới giờ tay lên lau mặt, thì lại thấy một

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT