|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
là một chuyện vô cùng quan trọng đối với cậu ta, là mối tình đầu, Du Du đoán vậy.
-Mình nghĩ là chúng ta sẽ tổ chức một buổi party gặp mặt như hồi chúng ta còn nhỏ, để xóa hết những mâu thuẫn của nhau, các cậu đồng ý không?
-“Mình đồng ý” Tiếng của Thiên Tứ.
-“Mình không ý kiến!” Thiên Tư nói sau một lúc lâu suy nghĩ.
-À, hay buổi gặp mặt vào sinh nhật Thiên Tư và Thiên Tứ đi, cũng gần sắp đến rồi còn gì! Và cậu cũng tham dự cùng chúng tôi chứ Du Du?
Bỗng dưng nó thấy mình thành người thừa, nó nhất định phải từ chối.
-À, mình nghĩ…
-Hôm đó là sinh nhật của 2 đứa mình, nên mình muốn mời cô bé với tư cách là một người bạn!
Lời nói đầy thuyết phục của Thiên Tứ làm cho Du Du gật đầu cái rụp, mà quên ngay ý chí quyết tâm ban đầu đề ra. Quả thực cậu chủ Thiên Tứ có sức ảnh hưởng rất lớn của nó. “Tại sao mình lại không kiên định trước THiên Tứ vậy nhỉ, mất mặt quá!” Du Du đau khổ tự trách mình…
Du Du về phòng, trong lòng nặng trĩu. Nếu đem so sánh với Ánh Linh thì nó thua xa, bây giờ đầu óc nó trống rỗng, nó sẽ “nhường” Thiên Tứ cho Ánh Linh, vì nó chẳng có gì xứng đáng cả, chỉ là do nó tưởng tượng rằng Thiên Tứ xem nó hơi khác so với những cô gái ở trường, và cái khác ở đây có lẽ là một đứa em gái chăng. Nó thở dài, và ngủ thiếp đi, một ngày chủ nhật đầy mệt mỏi. Trong cơn mơ, nó lầm bầm :”Mình không phải là đối thủ của Ánh Linh”
***
-Sao cơ, cậu về quê xem mắt chồng tương lai à?
-Ừ, quê mình còn cổ hữu lắm.
-Thế anh chàng đó thế nào?
-Mình chỉ xem anh ấy như anh trai thôi!
-Tội nghiệp cậu quá, nhưng thôi, bố mẹ cậu bảo có thể từ chối mà!
Du Du thở dài, nó không muốn kể tiếp những rắc rối trong suy nghĩ của nó cho Đông Nghi và Nobu nghe, về câu nói của chàng trai kia với gia đình, vì sẽ làm 2 người bạn ngây thơ này sẽ điên đầu theo nó mất thôi.
-Này, sở thích của Thiên Tư là ăn bánh ngọt phủ socola đó!
-Thật không?
Du Du nhớ lại câu chuyện của nó và Thiên Tư. Khi nó hỏi cậu ấy thích ăn cái gì, thì cậu ta trả lời ngay tức khắc. Nó không hề biết rằng lúc ấy trong đầu cậu ta đang nghĩ đến cái bánh ngọt lấy của Thiên Tứ, do sơ suất nhận lầm người của Du Du, báo hại bị đau bụng suốt một đêm, cậu ta chỉ thốt ra tên chiếc bánh ngọt phủ socola, do trong đầu đang nghĩ đến và cảm thấy ớn lạnh, chứ từ trước đến giờ không hề ăn bánh ngọt. Câu hỏi của Du Du một đằng, cậu ta trả lời một nẻo, rốt cuộc thông tin được cập nhật lại là như vậy.
-Vậy tớ sẽ làm cho cậu ấy một cái. Nhưng phải đưa như thế nào và vào dịp nào, lỡ cậu ấy không nhận thì sao?
-Rồi cậu sẽ có cơ hội mà, yên tâm đi!
***
-Sao chị lại trở về?
Thiên Tư không nhìn thẳng vào mặt Nhật Thy mà nhìn ra xa xăm.
-Chị thấy nhớ các em, chỉ vậy thôi.
-Thôi chị đừng đùa nữa, vào thẳng vấn đề đi!
-Chị chỉ làm theo những gì con tim mách bảo, một năm qua chị đã suy nghĩ rất nhiều, tuổi tác không là vấn đề, chị không trốn tránh nữa, chị về đây để xem tình cảm của mình còn được chào đón hay không?
-Vậy thì em nghĩ là vẫn còn kịp, chị có biết một năm qua cậu ấy nhìn em bằng con mắt như thế nào không?
-XIn lỗi em Thiên Tư!
Nhật Thy ôm chầm lấy Thiên Tư, cậu ta đứng im đấy không nhúc nhích, thoáng có thấy nụ cười nhẹ nhõm trong lòng. Cả 2 người đang đứng trên sân thượng, mà khổ nỗi đó là nơi Du Du nghỉ trưa, và đương nhiên nó đã chứng kiến và nghe hết câu chuyện tự nãy giờ. Hóa ra người nói lời chia tay trước, đó chính là Nhật Thy, vì mặc cảm tuổi tác, chị ấy đã đi du học, để Thiên Tư quên chị ấy đi, nhưng một năm trời, cả 2 vẫn không hề quên nhau, thật là một chuyện tình cảm động. Nó đứng đó quan sát và thầm mừng cho 2 người đã hiểu ra tình cảm của mình, nhưng có một điều làm cho nó vô cùng khó xử, đó là sự xuất hiện của Đốc Long ngay cầu thang lên sân thượng. Cậu ta vừa lên, và cũng chỉ cái cảnh sau cùng. Nhật Thy vội vàng buông Thiên Tư ra, cả 2 quay lại nhìn Đốc Long. Tức giận, và nhói đau, Đốc Long chạy thật nhanh và biến mất.
-Để cậu ấy đi!
Nhật Thy níu tay Thiên Tư lại, ngăn không cho cậu ấy chạy theo Đốc Long.
-Chị muốn cậu ấy thẳng thắn nói ra tình cảm của mình, chứ chị sẽ không giải thích trước!
Cả 2 vẫn chưa biết sự có mặt của Du Du ở sau bức tường sân thượng. Lúc này nó muốn chạy đi để an ủi cậu bạn cô đơn này lắm, nhưng không thể ra bây giờ được. Sao chuyện tình trong thế giới của những người quý tộc lại phức tạp như vậy? Du Du thở dài.
***
-Trời ạ, bài toán dễ như vậy mà làm không ra, kiểu này cậu muốn vào top 50 cũng không được chứ nói gì top 20.
-Cô khinh thường tôi vừa thôi chứ!
-Chứ bây giờ cậu muốn tôi nói sao, khi mà cậu đã được nghe giảng bài này ở trường rồi, tôi cũng giảng lại qua một lần rồi mà vẫn làm sai.
Đuối lý trong phần tranh cãi vừa rồi, quả thật khi nghe giảng bài này ở trên lớp, hay khi Du Du giảng lại, tâm trí Thiên Tư vẫn đang lâng lâng ở đâu đó. Nhưng đó là do lơ là, chứ không phải do sự ngốc nghếch. Thiên Tư tức lắm, nhưng biết không có bằng chứng nào được, cuối cùng nó hùng hổ tuyên bố một câu xanh rờn.
-Để coi, tôi sẽ lọt vào top 10.
-À há, ngay cả gia sư của cậu đây còn không mơ cái vé đó, vậy mà…
-Thì sao nào, nếu tôi lọt vào top 10, cô tính gì với tôi!
Lòng tự trọng của con trai quá cao,
nên Thiên Tư nói không thèm suy nghĩ, để rồi sau đó hơi hối hận. Đã lâu lắm rồi, nó đã không hăng say học như lúc trước, khó lòng mà có thể lọt vào top 10, nhưng đã lỡ đà tuyên bố trước một đứa con gái thì không thể nuốt lời, đặc biệt lại quá sĩ diện trước một con bé nhà quê nữa chứ, thì lại càng không
thể rút lui. Cuộc cá độ với yêu cầu là nếu kì thi này Thiên Tư lọt vào top 10, thì Du Du sẽ làm bất cứ điều gì cậu ta muốn, và ngược lại. Cả 2 đều mang tâm trạng hơi lo sợ trước thái độ quá chắc chắn của đối phương, nhưng phần trăm thắng có hơi nghiêng về Du Du, vì dù gì, đang ở thứ hạng 98 mà để vào top 10, may ra cậu ta phải là thần đồng. Nhưng để xem cuộc cá độ ấy ra sao, vẫn còn nhiều điều không thể nói trước được.
Sắp vào kì thi đợt 2, Du Du hằng ngày lên kèm Thiên Tư, đồng thời cũng cật lực ôn tập cho mình, mong đạt thứ hạng gần Thiên Tứ hơn. Nhờ có cô bạn Đông Nghi, Du Du và Nobu giải quyết những thắc mắc trên lớp, kì trước Nobu cũng đứng ở thứ hạng khá xa, nên kì này, nghe theo lời thúc đẩy của Du Du rằng Đại Bảo sẽ để ý đến cậu ta hơn, nếu cậu ta có thứ hạng cao, thế là cả 2 lao vào học tập rất chăm chỉ. Du Du nhìn thằng bạn mình rồi mỉm cười. Trong đầu nó đang lên một kế hoạch tuyệt vời, tìm lối thoát cho những quan niệm đồng tính cho Nobu, và bây giờ nó đã có hướng giải quyết. Nhưng tạm thời gác chuyện đó sang một bên, nó nhất định phải tăng hạng trong kì thi lần này. Về nhà Du Du được sự giúp đỡ của Thiên Tứ, nên kì thi lần này nó khá tự tin. Còn về phần Thiên Tư, vì lời cá cược, cậu ta cũng lao vào học, quyết không thể bị thua Đồ Nhà Quê.
Rồi cuối cùng ngày thi cũng diễn ra, các sĩ tử ở Itê đều rất hăng hái làm bài. Và kết quả kì thi sẽ được công bố vào 2 tuần nữa, một kết quả mà rất nhiều người trông đợi. Muốn biết điểm thi của họ thế nào, nhớ đón đọc các chương sau nhé!
CHƯƠNG 16: BÍ ẨN NỤ HÔN ĐẦU TIÊN
-Sao cơ, cậu được dự sinh nhật của Thiên Tư và Thiên Tứ à?
-MÌnh đang lưỡng lự lắm đây!
-Lưỡng lự gì chứ? Thậm chí mấy cô nàng quý tộc lớp mình cũng không được dự, họ đang ngồi than thân trách phận kia kìa.
Lời Đông NGhi nói càng làm cho nó ngao ngán. Chứng tỏ những vị khách tham dự buổi party toàn là những người “không bình thường”.
-Thật là ganh tỵ với cậu, mình sẽ không bao giờ được tham dự một buổi tiệc như vậy, mà lại là sinh nhật của Thiên Tư nữa chứ!
-Du Du à, nếu có thấy Đại Bảo mặc đồ dạ hội nhớ quan sát kĩ rồi miêu tả lại cho tớ nha, chắc cậu ấy sẽ đẹp trai lắm đây!
Nhìn 2 đứa bạn đang mơ mộng đến những thần tượng của họ trong buổi tiệc sẽ ăn mặc như thế nào, Du Du mỉm cười và thấy thật là có lỗi. Nó ước sao có thể chia sẻ lời mời cho những người bạn của mình để họ có được dự tiệc như mong muốn, trong khi nó thì lại chẳng muốn tham dự chút nào…
Nó thất thểu đi bộ về nhà sau giờ tan học. Còn khoảng 1 tuần nữa là đến sinh nhật của Thiên Tư và Thiên Tứ, là ngày nhiều bạn bè của họ đến dự. Đáng lẽ ngày đó Du Du phải tránh mặt, vậy mà Du Du lại lỡ nhận lời mọi người rồi, giờ hối cũng không kịp. Nhưng mà không biết Đốc Long có đến tham dự không nữa, vì cậu ta ở Itê, nên chắc sẽ là khách mời đặc biệt rồi. Nó phải có mặt ở đó để xem cậu ta thế nào, vì kể từ ngày gặp 2 người kia trên sân thượng đến giờ cậu ấy mất tích luôn..
Mấy ngày nay, Du Du vẫn nặng cái đầu vì không biết sẽ mặc gì để đi dự. Nó chẳng có đến một bộ đầm hay một đôi giày đẹp để có thể tham dự một buổi party sinh nhật 2 thiếu gia của tập đoàn INNO hoành tráng như vậy. Nhớ lại mấy lần tên Thiên Tư chọc quê nó khi nó kèm cậu ta học:
-Trời ạ, cô không giặt đồ sao, tôi thấy cô mặc có mấy bộ này hoài vậy?
-Ngày nào tôi cũng giặt hết, nhưng vì tôi chỉ có mấy bộ đồ vậy thôi! Miễn sao thơm tho là được.
-Cô đúng là keo kiệt, tiền lương đâu, sao không lấy tiền đó mà mua quần áo.
-Những bộ này còn mặc được mà, tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




