watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12661 Lượt

vì không thể thay đổi quyết định.
-Các con phải tự biết làm gì, đừng gây rắc rối nữa!

Một người cũng bận bịu không kém lão phu nhân phải hoãn công việc về đây vì kết quả của Thiên Tư và THiên Tứ, làm cho nó cảm thấy lỗi của nó rất lớn. Nếu biết kiềm chế cảm xúc vì chuyện xảy ra với Đông NGhi, nó đã có thể kèm Thiên Tư thi tốt hơn, để không đến nỗi rớt hạng thê thảm như vậy. Nhưng cũng may lần này, có lẽ mọi việc giải quyết êm xuôi được là nhờ một người…
Nó ngước lên nhìn Thiên Tử thì bất chợt bắt gặp ánh mắt của Thiên Tử cũng đang nhìn nó. Nụ cười trên môi anh ta có gì đó rất kì bí, dường như ẩn chứa một kế hoạch gì đó, làm cho nó có cảm giác rất khó chịu, rốt cuộc, anh ta là người như thế nào…

Có lẽ những điều chưa biết về Thiên Tử khá nhiều, nó quyết phải điều tra từ những người lâu năm trong nhà này, là ai, lão Ô, bà Khaly…nhưng mà không thể chờ đợi thêm được nữa, vì nó không thể nào ngủ được nếu không biết thêm gì về anh ta. Đúng rồi, người có thể gặp và hỏi vào lúc đêm khuya như thế này, chỉ có thể là quản gia Pix.

Du Du rón rén đi về phía bếp. Nó mỉm cười, vì nghe tiếng sột soạt ở bếp, chắc chắn rằng quản gia Pix đã có mặt ở đó, nó mò mẫm về phía công tắc điện để mở đèn sáng hơn, vì quản gia Pix luôn chỉ mở một chiếc đèn nho nhỏ .Chiếc đèn vừa được mở lên, nó tươi cười nhìn về phía tủ lạnh…KHuôn mặt nó bỗng dưng thay đổi nhanh chóng, miệng nó há to hết cỡ, trước mắt nó lúc này, không chỉ có quản gia Pix, mà còn có cả…Thiên Tử thiếu gia, cả 2 đang cầm tô mì và… …những cộng mì đang ở lưng chừng, tạm dừng lại vì sự xuất hiện bất ngờ của DU Du….

Nó quả thật không thể hiểu con người này như thế nào, anh ta rất thẳng thừng, nói chuyện với các cô gái thì toàn những lời có cánh, tính tình lại trẻ con, thêm cái tật ăn khuya có 1 không 2 cùng với quản gia Pix nữa, nhưng lại có gì đó rất lạ, bằng chứng là rất có thế lực trong INNO Gia, hầu như ai cũng phải e dè và nghe lời.

Thiên Tử hút gọn những cộng mì cuối cùng, rồi bắt đầu lên tiếng.
-Không ngờ, không có cháu ở đây, quản gia Pix lại có một người bạn cùng ăn khuya…nè!
(Lại cái kiểu nói kèm theo chữ “nè” dễ ghét, làm cho Du Du cảm thấy bực mình vô cùng).
-Dạ không có đâu, tôi chỉ thỉnh thoảng ra đây thôi ạ!
-Mỗi lần cô bé này ra đây, chắc chắn là có chuyện gì đó để hỏi, phải không Du Du?

Quản gia Pix nói một câu làm nó giật mình. ĐÚng là mỗi lần kiếm quản gia Pix là những lần nó muốn tâm sự hoặc hỏi việc gì đó. Nhưng lần này là hỏi về đại thiếu gia, bây giờ hắn đang có mặt ở đây, đương nhiên là không thể nào khai thác được thêm thông tin gì. Du Du luống cuống, cười gượng gạo. NÓ lùi lùi về phía tủ lạnh.
-À, không…. Hôm nay cháu…. Cháu chỉ ra đây uống nước.

Du Du lấy ra chai nước rồi rót ra một cốc nước đầy, vừa uống vừa nghe ngóng, ánh mắt cố gắng quan sát Thiên Tử, xem anh ta có đi về phòng hay không, để còn hỏi quản gia Pix vài câu. Nó uống từng chút một, kéo dài thời gian, nhưng mà thật là xuôi xẻo khi tên Đại Thiếu gia này còn tiếp tục lấy trái cây trong tủ lạnh ra ngồi nhấm nháp. Không ngờ một người nhìn vẻ ngoài lãng tử và rất “minh tinh” như anh ta lại có thói quen lạ như vậy. Du Du uống đến ly nước thứ 2 rồi, vậy mà vẫn vô ích. Bất chợt quản gia Pix đứng dậy và chào mọi người.
-Đại Thiếu gia cứ từ từ ăn, tôi về phòng trước đây. Du Du hôm nay ăn gì mà sao uống nhiều nước vậy. Cháu cũng đi ngủ đi nhé!

Vừa nghe câu nói đó xong, DU Du phun ra một đống nước. Tình huống quá bất ngờ, làm cho nó không thể nào nuốt thêm nổi miếng nước nào. Đã không hỏi quản gia Pix được gì, mà bây giờ nó lại còn bị đẩy vào tình huống một thân một mình với cái tên quái gở kia. Nó vội vàng cất ly vào kệ, cất bình vào tủ lạnh. Cánh cửa tủ lạnh vừa đóng lại, thì nó cũng thấy mình bị chặn lại bởi cánh tay của Thiên Tử…

-Nhóc uống xong nước chưa… nè?
-Dạ thưa cậu chủ uống xong rồi!
-Sao lại sợ sệt vậy nè?
-Dạ…không có, chỉ là…chỉ là….buồn ngủ quá…

Tay Thiên Tử chống vào tủ lạnh, khuôn mặt cậu ta dần dần kéo sát vào mặt nó. Du Du cố nghiêng người, và quay mặt sang một bên, tránh không nhìn thẳng vào đôi mắt đầy bí hiểm và thu hút của anh ta.
-Khi đối mặt với anh, Nhóc phải nói thật, nếu trong 3 tiếng đếm, Nhóc mà không trả lời, anh sẽ “mi” Nhóc đó.
-NÓi…nói thật gì cơ ạ?
-Là sợ sệt hay là buồn ngủ?
-Tôi…
-Một…
Sau tiếng đếm, anh ta lại càng sát lại Du Du, làm cho tim nó đập càng mạnh. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tại sao nó phải nhận hình phạt cho cái trò chơi mà do chính anh ta bày ra. Thật là vô lý, nhưng không hiểu sao nó không thể la lên được. Chỉ trong tích tắc nữa thôi, anh ta sẽ đếm đến 3, và anh ta sẽ hôn nó thật sao, hay là chỉ trêu đùa. Không được, anh chàng này từ nước ngoài về, anh ta dám làm những việc lộ liễu lắm, bằng chứng là lần đầu gặp mặt ở vườn. Đầu óc Du Du rối bung lên những suy nghĩ..
-Hai…

THình thịch…
-B…
-Là sợ….

Du Du nhắm chặt mắt vào và hét lên. Nó biết là khoảng cách của anh ta đã gần đến mức không thể tưởng khi tiếng đếm thứ 3 văng vẳng bên tai nó. Hơi thở dồn dập, chưa có gì đụng vào khuôn mặt nó, ngoại trừ hơi thở của Thiên Tử đang rất nhẹ nhàng gần bên gò má.

Thiên Tử mỉm cười đầy đắc chí, anh ta đứng thẳng người dậy.
-Chỉ có trong những tình huống nguy cấp, người ta mới chịu nói ra sự thật, đúng không nè?
Du Du bắt đầu mở mắt ra, và thở dài một cái khi thấy mình được an toàn.
-Có đúng không nè? Một…
-Dạ đúng!

Nó chưa kịp định hình thì anh ta lại kéo sát mặt về phía nó, nó đưa tay lên che mặt, và hét câu trả lời lên. Nó không ngờ đó cũng là một câu hỏi của anh ta. Cách khiến cho người ta phải trả lời thật là kinh dị.

-Không ngờ Nhóc ngây thơ, và đáng yêu thật. Bây giờ tốt nhất Nhóc nên về phòng và ngủ một giấc ngon đi, vì ngày mai sẽ là một ngày dài đối với Nhóc, sẽ có rất nhiều điều thú vị đó…nè.

Thiên Tử bỏ đi, để lại cái nhìn và nụ cười đầy hàm ý. “Điều thú vị” ở đây là gì, và tại sao lại là một ngày dài đối với nó. Anh ta nói vậy, lại càng làm cho nó không thể nào chợp mắt được.

***
-Mắt cậu sao vậy, DU Du?
-À, tại hôm qua không ngủ được chút nào.
-Có chuyện gì à, hay là tại bảng điểm vừa rồi?
-ừ, một phần vì vậy, một phần vì chuyện khác. Thôi bỏ chuyện đó đi, ủa mà ngoài bảng hình như có thông báo mới gì thì phải.
-À, là Hội diễn văn nghệ của trường.
-Vậy lớp mình đã đăng kí tham gia chưa?
-Có mấy cô công chúa kia đăng kí tham gia để tạo hình tượng cho các hotboy đó mà.
-Vậy mỗi lớp có bao nhiêu tiết mục?
-Là 3 tiết mục.
-Mình đăng kí một tiết mục tốp ca cho vui đi.
-Cậu nói gì vậy, DU Du?
-Có phải nếu tham gia thì được miễn vé vào cổng sao?

Đông NGhi và NObu bắt đầu cau mày, 2 người họ cảm nhận được nguồn động lực “free” trong nụ cười đầy nham nhở của Du Du, có lẽ bằng bất cứ giá nào, nó sẽ tham gia buổi biểu diễn văn nghệ để không tốn tiền mua vé.

***
-Mình đã tìm ra bài hát rất ý nghĩa, cần phải có ít nhất 9 người, chia làm 3 tốp để hát thay cho nhau sẽ hay hơn, càng đông lại càng tốt. Mà nghe nói, người hướng dẫn cũng sẽ được miễn vé vào cổng, nên mình sẽ là người hướng dẫn đội văn nghệ của lớp. Là 1 manager của các ca sĩ lớp A2.
-Cậu nghĩ lớp mình ai sẽ chịu thạm gia cơ chứ?
-Mình, cậu, Nobu…

NObu giật bắn mình lên, biết ngay nó sẽ liệt kê tên của cậu ta vào mấy cái trò mất mặt này mà.
-Nếu cậu muốn xem văn nghệ, mình sẽ mua cho cậu cái vé, chứ đừng bắt tôi tham gia vào mấy cái trò này.
-Thôi nào Nobu, cậu phải có tinh thần văn nghệ, và đóng góp cho phong trào của nhà trường một chút, chứ cậu cứ muốn ngồi không giống mấy tên công tử bột lớp mình hả.

Nobu bĩu môi một cái, không nói thêm gì, Đông NGhi thì chắc chắn đồng ý rồi. Việc còn lại là đi vận động mọi người trong lớp một chút. Có lẽ, đây là cơ hội để củng

cố tình bạn và tạo thiện cảm cho mọi người, sau những xì căn đan tai hại vừa qua. DU Du cảm thấy hăng hái và có động lực vô cùng. Suốt buổi học hôm đó, nó đến gặp gỡ những người bạn đã từng tham gia kéo co lần trước.

-Dù gì thì chúng ta cũng chỉ học chung với nhau có 2 năm nữa thôi, cũng chưa chắc rằng năm sau sẽ có hội diễn văn nghệ như lần này. Cậu cùng tham gia cho vui nhé!
-Nhớ lần trước kéo co, cảm giác chiến thắng thật là tuyệt vời, vậy lần này, cậu có muốn tạo nên một đội chiến thắng như vậy nữa không?
-Cậu có thể tỏa

sáng và thể hiện giọng hát của mình cho mọi người, lại còn có thể tạo ấn tượng trong mắt người mà cậu để ý, đây là một cơ hội rất lớn đó. Tham gia cùng nhóm mình nhé!
-Cậu cũng muốn tạo một kỉ niệm trong quãng thời gian học ở Nhất Kim chứ, cậu có muốn tên cậu được ghi vào sổ sách của Nhất Kim không, có gì đó rất vinh dự đúng không nào?

Những lời nói đầy thuyết phục, kèm theo nụ cười như ánh ban mai, DU DU đã thuyết phục được rất nhiều người bạn cùng tham dự, lòng nó cảm thấy sung sướng vô cùng. Cùng với sự giúp đỡ của ĐÔng Nghi và Nobu, mọi chuyện diễn biến còn tốt hơn ngoài dự kiến. Một kế hoạch tập dợt đội hình tham gia văn nghệ hoành tráng nhất ở Nhất Kim từ trước đến giờ, chỉ có thể ở lớp A2.

Giờ

Trang: [<] 1, 52, 53, [54] ,55,56 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT