|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
phần nó được anh gắp đồ ăn cho. Nó cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Bỗng bà Nội nói:
- Món của tui sau ngọt quá vậy?
Nó chợt giật mình rồi thanh minh:
- Đâu có đâu Nội, con bỏ ít đường lắm mà
- Nói còn cãi, nếm thử đi – Bà đút cho nó một muổng canh
Nó ngầm ngầm nếm rồi nói:
- Đâu có ngọt đâu Nội ?
- Trời! – Bà thở dài
- Sau này mà còn làm ngọt như vậy là tui không ăn đâu nha! – Bà nói
Ba mẹ Tú biết tính cách bà Nội hay như vậy nhưng trong lòng rất tốt và ấm áp vô cùng nên không nói gì cả mà chỉ cười. Anh đẹp trai của nó cũng vậy là người mà hiểu Nội nhiều nhất.
Bỗng chút sau:
- Ba mẹ thằng Tú nè!… – bà Nội gọi
- Dạ – ba mẹ Tú đồng thanh lên tiếng
- Hai đứa nói kêu người giúp việc về, rồi kêu lên phòng trò chuyện với mẹ, sao không thấy gì hết vậy? – Bà đang nói đến nó
Với độ thông minh và nhanh nhẹn của nó, thì nó biết ngay người mà bà Nội nói đó là mình. Nó tỏ ra rụt rè, nó nhìn anh đẹp trai của nó và anh cũng nhìn lại nó.
Mẹ Tú quay sang hỏi nó:
- Ủa, con không lên phòng nói chuyện với Nội sao Nho?
- Dạ…..dạ….dạ….. – nó ấp úng
- Hôm trước cô dặn con mỗi ngày lên phòng trò chuyện với Nội mà! – mẹ Tú nói tiếp
- Hơi!….bởi dậy…thằng cháu tui thì đi học cả ngày, vợ chồng nó thì đi làm miết….ở nhà buồn….buồn muốn chết – bà Nội thở dài
- Dạ….con……con….- Nó cứ ấp úng
- Từ ngày mai con phải lên nói chuyện với Nội nha Nho! – ba Tú nói
- Dạ….dạ………….
Thật ra nó không dám lên vì Nội thường hay trách mắng nó, làm nó sợ. Cứ mỗi lần vào phòng Nội là nó có cái giác lạ kỳ, hồi hộp………….
Màn đêm kéo đến, buộc nó phải xa anh đẹp trai của nó từ đây đến sáng. Nó không biết cảnh đêm tại nhà anh đẹp trai của nó sẽ diễn ra như thế nào nữa,chắc là vui lắm, cả nhà sẽ sum vầy, nó rất muốn ở lại luôn buổi tối, công việc thì nó không thấy vất vả gì cả, miễn sao nó được gặp anh đẹp trai là được rồi.
Nó phải quay về ngôi nhà gắn bó với nó mười bốn năm nay, sau buổi làm việc mệt nhọc, ba mẹ và nó mới có dịp ngồi bên nhau để ăn bánh uống trà
- Hôm nay được ăn bánh, sướng ghê mẹ há ? – Nó nói
- Ủa, bánh này bà chủ lại cho mày nữa hả? – Mẹ nó hỏi
- Dạ, cô tốt lắm mẹ, cho con bánh ăn hòai à – Nó ngây thơ
- Vậy là mày có phước gặp người tốt rồi!! – ba nó cười
- Vậy tao với ba mày yên tâm hơn!
- Ba mẹ ăn đi !! – Nó đưa bánh
Ăn xong, nó không quên để dành một phần cho thằng bạn mình là thằng Nu . Nó đã chạy ra ngồi trước cổng mà hai con mắt cứ ngó qua nhà của anh đẹp trai nó. Nó rất muốn biết đêm nay anh đẹp trai của nó có nhà không, vì mấy ngày nay anh hay đi đâu đó.
Không biết sao, trong lòng nó cứ bồn chồn, náo nức rất muốn gặp anh, muốn gặp anh từng phút từng giây, nó nghĩ vu vơ :” Phải chi cho mình gặp anh đẹp trai nguyên ngày, mình nhịn đói cũng được, híhí ” .
Không lâu sau, thằng Nu chạy qua:
- Ê! Nho
- Hey! – Nó ngoắc thằng Nu lại
- Bánh nè, cho mày đó – Nó đưa bánh cho thằng Nu
Ngôi nhà đó… có anh đẹp trai – Phần 4
- Woww!…bữa nay có bánh nữa, cám ơn mày nhiều
- Mẹ anh đẹp trai cho đó – Nó khoe
- Vậy hả, cô đó tốt quá he! – thằng Nu tháo bánh ra ăn
- Bà Nội gì đó thì sao? – thằng Nu hỏi
Đôi mắt nó buồn buồn,như không muốn trả lời
- Bà Nội hả? Bà khó tính quá mày ơi!
- Vậy hả?
- Ừ, tao làm cái gì bà cũng không vừa ý, nhiều khi tao muốn khóc lắm – Nó mặt buồn
- Trời, làm gì khóc. Con trai gì mà…
- Thôi nha, ăn bánh thì ăn đi…
Một vài phút sau
- Ê Nu !!
- Gì?
- Dạo này tao thấy anh đẹp trai hay đi buổi tối lắm ó!
- Chắc đi học mày ơi – thằng Nu đang ăn
- Nhưng hôm trước ảnh có nói đi học đâu?
- Mày ở chung nhà với ảnh mà hỏi tao,sao tao biết. – thằng Nu nhướng mắt
- Ừ…….
Sáng hôm sau, bình minh lại dâng lên . Ngày làm việc của nó cũng lại đến. Nó cố gượng mình kéo ra khỏi chăn để mò ra cửa sổ hứng ánh nắng ban mai. Nó vươn vai, hít thở sâu để tự tin hơn trong ngày mới.
- Con đi làm nha – giọng nó cất lên từ ngòai cổng
- Không ăn cơm sao mày – Mẹ nó giọng vang lên
- Thôi, con ăn sau.
Reng………………
Cổng nhà anh đẹp trai của nó vang lên, mẹ Tú ra mở cửa:
- Con tới làm đó hả?
- Dạ…con chào cô
- Ừ, cô chào con!
- Hôm nay con phải làm gì hả cô?
- Ừ…sáng con mang cháo cho Nội ăn, kêu anh Tú xuống ăn sáng rồi đi học gì đó, con khỏi đi chợ tại hôm qua cô có mua sẵn đồ ăn rồi, sau đó con chạy lên trò chuyện cùng bà Nội là được rồi.
- Dạ – Nó lắng nghe
Nhưng đằng sau chữ “dạ” nó thấy cái gì đó sợ sợ từ việc “ lên phòng trò chuyện cùng bà Nội “, nó sợ mình sẽ làm phật lòng Nội , nhưng thôi vì ” ai đó ” nó sẽ cố gắng hơn.
Nó bước lên phòng anh đẹp trai của nó,ban đầu là run run náo nức, nhưng sau nó kiềm chế được con tim mình, nó thỏai mái hơn.
- Cốc cốc….anh ơi! Dậy đi ….xuống ăn sáng nè
Anh mở cửa hé hé ra, mĩm cười với nó:
- Ừ…anh xuống liền
Nó lại chợt mím môi một cái khi thấy anh một loạn tóc rối khi mới thức dậy trông thật hấp dẫn, gương mặt say ngủ nhìn giống như mấy chàng hòang tử đáng yêu.
Không thể bị để trể giờ ăn của bà Nội như ngày hôm qua, sau khi kêu Tú xong nó chạy một mạch qua phòng bà:
- Nội ơi! Con đem cháo cho Nội liền nha??!
- Ừ – Giọng Nội trong phòng vang ra
Nó nhanh chóng đi xuống lấy bò kho ra cho Tú ăn, nhưng thấy Tú chưa xuống, nó lấy cháo hâm nóng lại rồi mang lên cho bà.
Nó bước vào phòng, để tô cháo xuống cái bàn nhỏ, nó thưa:
- Nội ơi! Nội ăn cháo nè – Nó gọi bà khi bà đang đứng ngòai cửa sổ
- Ừ. – Bà quay mặt vào
Bà Nội cầm tô cháo lên thì thấy tô cháo gọn gàng và vừa phải hơn ngày hôm qua. Bà mĩm cười với nó:
- Như vậy mới được nè!
Lần đầu tiên nó nhìn thấy được nụ cười của bà, ôi sao thật dịu hiền. Nó chạy tới nói:
- Nội ơi! Con đút Nội ăn nha?
- Khỏi, tui có tay có chân, tự mút được
- Dạ. – Mặt nó lại bí xị trầm dầm xuống
Bà vừa đặt cháo lên miệng, nếm thử một cái thì:
- Trời! sao nói không nghe vậy, cháo như vậy sao mà ăn?
- Dạ….dạ cháo sao hả Nội ? – Nó ân cần
- Ngọt như đường, ngọt quá nè bộ muốn cho tui chết sớm hả? – Bà tỏ ra dữ dội
- Dạ đâu có đâu, món cháo này là do cô nấu mà Nội ,con chỉ hâm lại thôi, chứ không nêm nếm gì thêm hết – Nó gấp gáp thanh minh
- Còn lại nói như vậy, thường mẹ thằng Tú nấu đâu có như vậy đâu? – Bà lại lớn tiếng hơn
Nó dường như muốn phát khóc trước hành động, thái độ của bà. Nó ấm ức lắm
- Dạ dạ……dạ…không phải tại con đâu Nội !!!- Nó rất ấm ức
- Đi xuống dưới đi! – Bà chỉ tay về hướng cửa cầu thang
Nó mặt mí xị đi xuống dưới. Ở đây, bà bổng gật gù, rồi đôi lúc mĩm cười một cái.
Nó với gương mặt buồn hiu, nó rất ấm ức, nó biết dù làm thế nào đi nữa thì nó cũng chẳng được lòng bà Nội. Nó cắm cúi mặt đi xuống lầu. Nó nhìn thấy chú mèo Lyli đang nằm dưới cạnh cầu thang nhìn nó, nó vội chạy tới ôm chú mèo lên tay mình than thở:
- Lyli ơi! Tao làm gì cũng bị Nội la hết, tao buồn lắm. Làm sao đây, tao thật sự rất muốn nói chuyện với Nội , rất muốn trò chuyện cùng Nội mà…mày có hiểu tại sao không ?
- À…mà thôi để tao lấy đồ ăn cho mày ăn nhe, anh đẹp trai bộ không cho mày ăn thường xuyên hay sao mà mày ốm như ma vậy? – Nó đang nói với mèo
Nó lấy ra một chén cơm, ở trên có sẵn thức ăn cho mèo. Nó để xuống đất, con mèo nó lập tức ăn liền. Nó thấy Lyli ăn mà trong lòng cũng vui vui lây
Buổi trưa tại một cái quán nọ:
Bọn thằng Khanh và cả thằng Tân bóng đang ngồi ở đó, trên bàn là những chai rượu nằm lăn lốc, những miếng mồi nhậu trong dĩa đã hết sạch. Chợt một thằng
trong nhóm nói:
- Đại ca! hết tiền rồi, làm thêm phi vụ nữa đi đại ca
- Từ từ mày! – thằng Khanh trả lời
Thằng Tân bóng say xĩn nằm trên đùi thằng Khanh nói:
- Mấy anh định đi ăn cướp nữa hả?
- Chứ không cướp tiền đâu mà xài em – thằng Khanh nói
- Số tiền hôm trước em đưa anh hết nữa rồi sao?
- Số tiền đó, thắm thía vào đâu đâu….hay là….. –thằng Khanh giở trò
- Hay sao anh?
- Em về lấy thêm đi –thằng Khanh nói
- Thôi! Không được đâu, về là bả chửi em nữa, mà bả hết tiền rồi –thằng Tân ngày càng bê tha, lêu lõng
- Haizzzzzzzz,chán chết được….vậy thì đi làm phi vụ – thằng Khanh xô thằng Tân ra một bên
Thằng Tân té xuống đất, nhưng cố lì người trèo lên đùi thằng Khanh nữa:
- Anh làm gì xô em vậy, em nằm chút đi – Nó giọng say xĩn
Một thằng trong nhóm nói:
- Mình làm phi vụ gì đây đại ca? Cướp, trộm hay tống tiền????
- Má nó….làm thế nào cũng lộ mặt- thằng Khanh nóng giận
- Hay là đi cướp đi đại ca
Sau một hồi lưỡng lự ,thằng Khanh quyết định:
- OK! Cướp thì cướp
- Đi anh em – Bọn nó đứng dậy
- Em có đi không? – thằng Khanh hỏi thằng Tân
- Đi chứ anh, anh ở đâu, em ở đó – Giọng nói say xĩn vừa nói vừa cười, xem chẳng ra gì
Buổi trưa tại nhà Tú:
Bà Nội bước xuống lầu ăn cơm trưa, bà ngồi xuống ghế, gương mặt khó chịu gọi Nó:
- Bộ tính cho tui chết đói hay sao mà giờ này còn không chịu lên phòng gọi tui xuống ăn cơm?
- Dạ…dạ…tại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




