|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nhiều bài tập phải làm.” Vừa nói, cô vừa vụng trộm tiếp cận, tay nhanh chóng muốn đoạt lại cái vòng nhưng phản ứng của anh quá nhanh, lại một lần nữa tránh được.
“Bữa tối.” Anh đem cái vòng cất vào trong túi.
Đáng giận! “Không đi!” Rất có cốt khí cự tuyệt, mắt cô mù rồi, không nghĩ tới anh dĩ nhiên là loại nam nhân xấu xa, hừ! Nếu không trở lại nơi này cũng sẽ không bị dây dưa như thế, cô xoay người bước đi, âm thầm quyết định từ nay về sau không bao giờ tới nơi này nữa.
Một tiếng thở dài nhẹ nhàng từ phía sau cô vang lên, cô thật là một cô bé bướng bỉnh. “Một tuần nay em chưa từng tới đây.”
Bước chân cô ngừng lại một chút, sau đó tiếp tục đi về phía trước, không thèm để ý tới anh.
“Anh ở đây đợi em suốt một tuần.” Không nghe, không thích nghe, nhưng là bước chân lại càng chạy càng chậm.
“Tiểu nha đầu, anh chỉ muốn hiểu thêm về em một chút, không thể sao?” Ngữ khí của anh tràn ngập bất đắc dĩ, phảng phất giống như không cách nào thuyết phục được cô vậy.
Cô ngừng lại, sau một lúc lâu mới nói: “Gạt người!” Thanh âm mềm nhẹ từ miệng thốt ra: “Cả tuần nay anh đều không đến đây.”
“Anh vừa mới từ nước Anh trở về, vừa xuống máy bay liền chạy tới đây ngay.”
Sự tức giận bởi những lời này mà biến mất, cô rốt cuộc là làm sao vậy? Đôi vai nhỏ mảnh khảnh hơi hơi phát run, không rõ loại tâm tình mừng như điên lại có chút buồn này là gì.
Dường như có những điều chưa biết đang chờ đợi cô phía trước, mà những điều đó có lực sát thương rất lớn, thực đáng sợ ảnh hưởng đến bản thân khiến cô do dự không dám tiếp cận.
Anh tiến đến gần, nắm nhẹ vai cô xoay người đối mặt với anh, “Chúng ta đi ăn cơm, được không?” Ngữ điệu ôn nhu, còn có ánh mắt ấm áp, bên môi lộ ra tươi cười thoạt nhìn đẹp trai mà vô hại.
“Tôi, tôi ngay đến cả tên anh cũng không biết.” Cô đối với anh hoàn toàn không biết gì cả, trừ bỏ từng cùng anh đứng ở bờ sông làm các việc khác nhau, cuộc sống của họ, căn bản là cho tới bây giờ đều không có điểm giao nhau. Nhìn quần áo của anh cùng cả người khí chất, rõ ràng là người đàn ông có sự nghiệp thành công, mà cô chỉ là một học sinh trung học cấp ba bình thường, khoảng cách giữa hai người quá lớn, lớn đến ngay cả Thái Bình Dương đều tự than thở, cô thậm chí còn……
Mặc dù, cô vì anh mà tâm rối loạn thời gian dài như vậy, nhưng cô không biết loại cảm giác
này là gì, loại cảm xúc mãnh liệt cực kỳ nguy hiểm cực kỳ không ổn định, đây là sao chứ?
Anh nở nụ cười hết sức nho nhã: “Anh chưa nói với em sao?” Bàn tay mở ra, cầm tay bé nhỏ trắng nõn mềm mại của cô, nó ấm áp mà khô ráo xoa dịu sự lo lắng của Hướng Phù Nhã.
“Tên của anh là Quan Thần Cực.”
Nguyên bản lái xe hướng đến nội thành nhưng bởi đề nghị của cô nên hai người mới đi tới con đường nhỏ này, bọn họ không vào nhà hàng cao cấp dùng cơm mà đi vào khu thương mại gần đó tìm
một gian hàng nho nhỏ.
“Tôi muốn ăn mỳ thịt bò.” Cô ngọt ngào hướng anh cười vô tư, đa sầu đa cảm tưởng đông tưởng tây vốn không phải cá tính của Hướng Phù Nhã. Vì một tương lai căn bản còn chưa xác định, bây giờ lo lắng còn quá sớm, cô sẽ hưởng thụ thời gian hai người ở chung, không để ý tương lai còn chưa xảy ra kia làm gì.
Tâm tình nhất thời trầm tĩnh lại, nụ cười của cô thoải mái hơn, khuôn mặt đơn thuần tươi cười sáng lạn làm bàn tay anh đang giữ tay lái hơi hơi căng thẳng: “……Được.” Từng câu nói khô ráp theo bờ môi của anh thốt ra.
“Qua bên kia, bên kia.” Cô chỉ vào ngõ nhỏ cách đó không xa, nơi đây có tiếng là mỹ thực phố, có các loại đồ ăn giá rẻ mà ngon thường hay hấp dẫn cô dừng chân. Trước kia thích nhất cùng Bối Bối và Thủy Tinh đến đây, đặc biệt là ghé qua cửa hàng mỳ thịt bò, gia vị vừa đủ, ăn ngon làm cho người ta ngay cả đầu lưỡi đều muốn nuốt vào.
Xe Bugatti màu đen lặng yên vô tức dừng lại, khóa xe nhấn mở, Hướng Phù Nhã liền vội vàng mở cửa. “Nhanh chút nhanh chút, tôi đói rồi nha.”
May mắn khi hai người đến đã qua bữa tối được một lúc, mặt tiền nho nhỏ của cửa hàng thiết kế đơn giản nhưng vô cùng sạch sẽ.
Không để bọn họ chờ quá lâu, mỳ thịt bò thơm ngon ngào ngạt thêm dưa cải liền bưng lên bàn gỗ, thịt bò mỏng dày vừa phải gọn gàng nằm trêm lớp mỳ sợi cùng hành lá xanh biếc trang trí, mặc dù chỉ là cửa hàng bình dân chưa có danh tiếng nhưng lại có phong vị riêng hết sức đặc biệt.
Quan Thần Cực từ lúc sinh ra đến giờ chưa từng vào quán bình dân như vậy để ăn. Mặc dù anh là người có tiền nhưng không phải khoa trương đến mức mỗi ngày đều ăn sơn hào hải vị, song thực sự ngay cả mỳ thịt bò quen thuộc là thế cũng chưa từng được nếm qua.
“Oa, thơm quá.” Hướng Phù Nhã vội vã uống một ngụm nước canh nóng hổi, canh xương hầm quả nhiên rất đậm đà, vị hương thơm nồng làm cho cô thỏa mãn cong lên khóe môi. Sợi mỳ co dãn lại mềm dai hút vào miệng mang theo hương vị phong phú làm cho cô cảm thán không thôi, hơn nữa thịt bò còn mặn vừa tới, mĩ vị nhân gian có lẽ cũng chỉ đến thế này mà thôi.
“Anh mau nếm thử xem.” Miệng đầy đồ ăn nhưng Hướng Phù Nhã vẫn nhiệt tình như cũ chào mời anh ăn thử món yêu thích của mình . Cô hy vọng anh có thể ăn mỳ thịt bò ở nơi đây, nó có lẽ sẽ hợp khẩu vị của anh lắm.
Quan Thần Cực cầm khăn tay trên bàn lau khóe môi cô đang dính nước canh, “Em xem em ấy, giống như đứa nhỏ, tham ăn như vậy à.”
Thân thiết quá! Khuôn mặt bị nhiệt khí bốc lên càng thêm hồng, đôi mắt xinh đẹp mở to nhìn bốn phía, ông chủ mập mạp còn có bà chủ đangmỉm cười nhìn bọn họ, còn có một vài người khách ngồi rải rác xung quanh, thực rõ ràng, hai người đã trở thành trung tâm của sự chú ý.
Cô bắt đầu hối hận mang theo anh đến quán ăn nhỏ này, anh một thân phong độ cùng trang phục căn bản chính là trời sinh phải ngồi ở khách sạn sang trọng cao quý, ăn đại tiệc do đầu bếp năm sao tỉ mỉ chuẩn bị mà không phải cùng con nhóc non nớt như cô ngồi ở quán mỳ nhỏ rất đơn giản người đến người đi như thế này.
Đồ ăn ưa thích trong miệng dường như đột nhiên mất đi hương vị vốn có, cô trừng mắt ngây ngốc nhìn anh.
“Như thế nào không ăn?” Anh cầm lấy chiếc đũa, bưng bát mỳ nóng đang bốc hơi đưa gần miệng, thản nhiên ăn ngon lành. “Ưm, quả nhiên ăn rất ngon.”
Vẻ mặt lo lắng, trong nháy mắt liền tan thành mây khói, trên khuôn mặt nhỏ nhắn một lần nữa tràn đầy vẻ thanh xuân, cô cũng vùi đầu ăn, hôm nay mỳ thịt bò tựa hồ độc đáo hơn hắn,ăn đặc biệt ngon.
Quan Thần Cực nhìn khuôn mặt đơn thuần đáng yêu trước mặt, ánh mắt thâm trầm chợt lóe, cô như vậy không có tâm cơ, như vậy thiên chân vô tà, anh có chút đăm chiêu suy nghĩ ra mặt, mình thực sự có thể đối với cô như thế sao?
Cô ngẩng đầu, ánh mắt vô cùng thỏa mãn, “Ăn nhanh một chút a, để lạnh sẽ không ngon đâu.” Thừa dịp anh không chú ý, cô gắp nhanh một miếng thịt bò to từ trong bát của anh, vẻ mặt giảo hoạt cùng nghịch ngợm. “Nếu không ăn, tôi sẽ ăn sạch hết đó.”
Một góc bi thương trong lòng bỗng nhiên trở nên mềm mại vì hành động trẻ con của cô, đôi mắt anh không tự chủ mang theo ôn nhu cùng sủng nịch, “Những gì em thích anh đều cho em.”
Được rồi, cứ thử xem, biết đâu thưc sự có thể.
Nhật kí anh chàng yêu vợ – Chương 4
Buổi tối chín giờ, xe của anh đậu ở dưới khu chung cư cũ nhà cô. Bây giờ đang là tháng tư, mùi hoa thản nhiên từ bồn hoa từng đợt bay tới như xa như gần, đâu đó có tiếng côn trùng kêu rả rích, mọi thứ đều yên bình giống như một bài thơ vậy.
Bọn họ lẳng lặng ngồi ở trong xe, Hướng Phù Nhã bỗng nhiên cảm thấy thẹn thùng không biết làm sao hết, tay cô xoắn xoắn quai của túi xách, cúi đầu không biết nên nói cái gì. Sau khi ăn xong cơm chiều, anh lái xe mang cô đến bờ sông, hai người nắm tay nhau tản bộ dưới ánh sáng đèn đường ấm áp, tuy rằng nói chuyện với nhau không nhiều nhưng cô lại cảm thấy đặc biệt an tâm và thoải mái.
Bầu không khí bỗng nhiên đột ngột thay đổi, anh không hề mở miệng nói chuyện chút nào mặc dù cô thân thiện thử bắt chuyện rất nhiều lần, anh vẫn bảo trì trầm mặc.
Cô thừa nhận mình không có khả năng quan sát sắc mặt người khác, nhưng dù sao cô cũng không phải là người mù nha, anh đang thiếu kiên nhẫn thế nào cô đều hiểu được rõ ràng. Nếu không thích ở cùng một chỗ với cô thì cần gì phải miễn cưỡng chứ? Cô biết mình chỉ là một cô gái trung học cái gì cũng không biết, so sánh với anh thành thục cùng ổn trọng, cô quá mức ngây thơ, nhưng cô cũng không có nói muốn quấn quít lấy anh không phải sao?
Như vậy giữa bọn họ là quan hệ gì đây?
Sau một lúc lâu, chịu không nổi không khí trầm mặc này, cô nhẹ nhàng nói: “Tôi xuống xe trước.”
“Ừ.” Giọng điệu thản nhiên, nghe không ra là vui hay giận.
Anh trở nên rất lãnh đạm, có phải trải qua thời gian ở chung, anh cảm thấy ở cùng một tiểu nha đầu không biết gì là chuyện rất nhàm chán hay không? Cho nên mới lạnh lùng như thế, thậm chí một câu nói cũng không muốn thốt lên với cô?
Bỗng nhiên Hướng Phù Nhã cảm thấy rất tức giận lại vô cùng ủy khuất, xem ra cũng không cần nói tạm biệt, cô mở cửa xe rất nhanh trèo xuống, đóng sầm cánh cửa lại để lộ sự tức giận của mình. Cô cũng không biết vì sao ở cùng anh một chỗ lại khiến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




