watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2027 Lượt

Phù Nhã kinh ngạc nhìn anh nhưng không dámkhẳng định.

“Bảo bối, có thể chứ?” Quan Thần Cực cúi đầu nói, âm thanh vang lên mang theo sự dụ hoặc mời gọi vô cùng tà ác.

“……Được.” Lời nói vừa thốt ra, cô đã thẹn thùng đem khuôn mặt vùi sâu vào trong lòng anh. Đáp ứng rồi, cô đã đáp ứng rồi! Chỉ mới quen nhau chưa đến hai mươi ngày, cô thế nhưng đã đáp ứng cùng anh làm chuyện đó, trời ạ!

Anh cười nhẹ, mang theo sự thỏa mãn, sung sướng tràn trề, đem áo của cô áo khép lại, phủ váy bi xuống, một tay ôm cô ra ngoài xe. Hướng Phù Nhã im lặng nằm ở trong lòng anh, cô khẽ run rẩy, thẹn thùng, từng cánh hoa đào như đang nở rộ trên mặt.

Khi ấy, Hướng Phù Nhã đã hoàn toàn yên tâm mà đem sự hồn nhiên của chính mình giao phó cho anh.
Nhật kí anh chàng yêu vợ – Chương 7
Bảo bối thân yêu, thì ra một khi đã sa vào lưới tình, cũng không khó khăn như anh đã từng tưởng tượng.

Cấm kỵ một khi đã đánh vỡ sẽ không còn gì ngăn cản, hai người trẻ tuổi, hai người tận tình, hai người phóng túng tận hưởng tư vị ngọt ngào mà ái tình mang đến. Tuy rằng Quan Thần Cực bị công việc cuốn lấy thân, thường xuyên phải đi công tác ở nước ngoài, còn việc học của Hướng Phù Nhã vẫn cứ bề bộn, học chính lẫn học thêm, ngay cả đến thời gian hẹn hò còn thiếu thốn nữa.

Thế nhưng, bọn họ vẫn là một cặp tình nhân yêu nhau say đắm. Hướng Phù Nhã ngày càng ngọt ngào, ngày càng thích làm nũng, ngẫu nhiên lộ ra một chút trẻ con để anh bao dung, che chở.

Đôi lông mày của Quan Thần Cực hơi dãn ra, thần sắc trời sinh luôn lạnh lùng, nhưng khi đứng trước mặt cô đều trở nên ôn nhu, dịu dàng.

Anh yêu cô, chiều cô, toàn tâm toàn ý, dùng hết mọi cách để làm cô vui vẻ. Cô yêu anh, thương anh, sâu tận đáy lòng, chỉ cần được ở cùng một chỗ với anh, thứ gì cô cũng nguyện ý trả giá. Những niềm vui mà ái tình đem lại, đối với hai người, lúc nào cũng tràn ngập.

Quãng thời gian ngọt ngào cứ thế trôi nhanh, Hướng Phù Nhã thuận lợi hoàn thành học kỳ cuối cùng của trung học, rồi tham gia cuộc thi đại học, sau đó, nghênh đón cô chính là một kỳ nghỉ hè tuyệt vời.

Nguyện vọng của cô cũng không quá xa vời, chỉ mong đỗ vào hệ truyền thông ở đại học T thôi.

Cuối tháng bảy, đầu tháng tám, tiết trời có chút oi bức, Hướng Phù Nhã thoải mái nằm trong một ngôi nhà xa hoa ở ngoại thành của Quan Thần Cực. Sô pha làm bằng da trâu cao cấp được nhập khẩu từ Italia, mềm mại lại mát lạnh, so với cái nóng ba mươi độ ở bên ngoài thì quả thực là một trời một vực.

Cô với tay lấy ly kem dâu tây màu phấn hồng ở bàn, trên đầu gối đặt một quyển tạp chí mới, âm nhạc nhẹ nhàng tao nhã quanh quẩn trong căn phòng, tạo nên khung cảnh thanh nhàn êm dịu như một bức tranh nên thơ vậy.

Khi Quan Thần Cực đẩy cửa thư phòng ra liền nhìn thấy cô nàng ngốc nghếch của anh đang cắn thìa, chăm chú nhìn vào quyển tạp chí sặc sỡ đến nỗi chẳng để ý đến xung quanh gì hết. Áo T-shirt màu xanh cùng với chiếc quần soóc nhỏ trắng, phụ trợ với nhau làm cho cô đã nhẹ nhàng khoan khoái thêm vài phần kiều thuần. Cặp đùi tuyết trắng thẳng tắp gác lên trên tay vịn sô pha mềm mại như muốn dụ người vươn tay đặt lên nơi trắng mịn ấy, cảm thụ từng chút xúc cảm nơi ngón tay, mà anh, không chống cự nổi loại mê hoặc này.

Đi qua rút chiếc muỗng nhỏ vẫn bị cô ngậm ở miệng ra, anh khẽ hôn lên đôi môi nhỏ lạnh lẽo, nhấm nháp hơi thở ngọt vị dâu tây của cô, nụ hôn càng thêm sâu, bàn tay to lớn bắt đầu vuốt ve trên cặp đùi trắng mịn. “Đang nhìn gì vậy, bảo bối?”

Cô cười thật ngọt ngào, để mặc anh hôn cho thoả mãn, sau đó giơ cuốn tạp chí lên cho anh nhìn, mặt biển xanh thẳm, cánh chim trắng bay cao, đó là những hình ảnh mê người của Địa Trung Hải.

Quan Thần Cực thản nhiên liếc mắt một cái: “Hy Lạp?” Đối với người xuất ngoại như cơm bữa giống anh mà nói, những bức ảnh này chỉ cần xem qua cũng biết đó là nơi nào.

“Đúng vậy.” Cô hưng phấn buông tạp chí ra, ở trong lòng anh đánh nhẹ một cái. “Em với bọn Bối Bối đã cùng hứa với nhau, chờ khi cả ba tốt nghiệp đại học, ra trường thì sẽ đi Hy Lạp chơi. Anh thử nghĩ xem, có thể dạo chơi trên bờ biển Aegean xinh đẹp, lắng nghe tiếng chim hải âu, rồi tiếng sóng biển lớp sau xô lớp trước là một chuyện vui vẻ cỡ nào!”

Nhìn vẻ mặt vui mừng hoan hỉ của cô, anh bỗng dưng cảm thấy có chút phật ý. “Chỉ cùng bọn họ, thế anh ở đâu?” Lời vừa ra khỏi miệng, Quan Thần Cực không khỏi ngây người ra một lúc, anh đường đường là tổng giám đốc Quan thị thế nhưng lại cùng vài cô gái mười mấy tuổi tức giận, thật sự là…

Hướng Phù Nhã cũng ngây ngẩn cả người, bộ dáng của anh…… thật giống như đang ghen vậy, xem ra chuyện ghen tuông vốn dĩ không phải sở trường của anh rồi. Nhìn gương mặt buồn bực trước mắt, tâm của cô cảm thấy thật ngọt ngào. Hướng Phù Nhã rất thích bộ dáng lúc ghen của anh như thế, không khỏi nảy sinh ý xấu muốn trêu đùa một chút.

“Chờ em tốt nghiệp đại học, không khéo chúng ta đã chia tay rồi, a…” Nói sai thì phải bị trừng phạt, điều đó rất nhanh đã xảy ra.

Anh mạnh mẽ hôn cô, không nhẹ nhàng chút nào, thậm chí còn cố ý cắn đầu lưỡi đỏ hồng khiến cô oai oái kêu đau. “Em vừa mới nói cái gì, nói lại lần nữa xem nào?”

“Bá đạo!” Giọng của cô ngọt ngào xen lẫn chút oán giận :“Anh cắn người ta đau quá.” (=.=!)

“Thật vậy chăng? Để anh xem xem.” Anh vội vàng sốt ruột nhìn cái lưỡi hồng nhạt của cô, trên khuôn mặt tuấn mỹ nổi lên vẻ tự trách.

Thấy sự nóng vội của anh, cô ngọt ngào nở nụ cười, cô yêu cực kỳ bộ dáng anh khẩn trương vì mình như thế.

“Lại nghịch ngợm rồi.” Anh tà ác nhướn mày, ôm chặt cô vào lòng, vươn tay chạm đến eo, nhanh chóng đụng vào nhược điểm trí mạng của Hướng Phù Nhã.

“Ha ha, đừng, rất ngứa.” Cô giãy dụa, chịu không nổi “khổ hình” mà tay anh mang đến.

“Ai bảo em không ngoan.” Không để ý đến lời cầu xin tha thứ của cô, anh tiếp tục chọc cho cô ngứa, bàn tay to dao động không ngừng, vừa là trừng phạt vừa là tưởng thưởng của anh.

Cô thở hổn hển, nước mắt cũng chảy ra, bàn tay nhỏ ra sức nắm lấy cái tay đang có ý xấu của anh, hai chân đá lung tung nhưng vẫn tránh không được, khuôn mặt liền đỏ bừng, đáng thương hề hề.

“Như thế nào?” Anh cúi đầu nói, thanh âm mang theo chút cảnh cáo, gương mặt tuấn tú và đôi mày dần dịu xuống, thả lỏng thân mình.

“Em chỉ với anh cùng một chỗ, chỉ nghe theo lời của anh.” Cô ôn nhu xin tha, nói hết những lời mà anh muốn nghe bằng giọng điệu vô cùng kiều mị.

Anh vừa lòng thu tay lại, ôm cô vào lòng, cẩn thận giúp cô lau nước mắt trên khóe mi, rồi cầm lấy ly kem tiếp tục đút cho cô ăn.

“Muốn đi Hy Lạp?”

“Đúng vậy a, nguyện vọng lớn nhất của em chính là trong tương lai có thể đi du lịch khắp nơi trên thế giới, dùng hai chân của chính mình đạp khắp từng góc trên Trái Đất.” Cô hưởng thụ từng muỗng kem ngọt ngào, thoải mái nằm trong lòng anh và kể ra giấc mơ của bản thân, giờ phút này, Hướng Phù Nhã đang đắm chìm trong hạnh phúc vô tận.

“Ước mơ thật nhỏ bé.” Anh cười nhẹ.

“Này…!” Cô khó chịu thúc anh một cái. “Anh không cần xem thường giấc mơ của người khác được không?”

“Không phải là coi khinh.” Anh khẽ vuốt cái trán đang nhăn lại của cô. “Em muốn đến nơi nào, anh sẽ nhất định mang em đến đó.”

Cô ngây ngốc nhìn anh.

“Hy Lạp mà thôi, có gì khó đâu? Làm gì phải đợi tốt nghiệp đại học, vài ngày nữa, anh có thể mang em đến đấy chơi cũng được.” Bằng tài lực của anh, cho dù cô muốn đi du lịch vũ trụ, anh đều có thể thoải mái giúp cô hoàn thành, huống chi đây chỉ là một đất nước Hy Lạp nhỏ bé.

Anh nói muốn dẫn cô đi Hy Lạp chơi? Hướng Phù Nhã ngây ngốc nhìn anh, không biết nên nói cái gì cho tốt, kỳ thật anh bận rộn như thế nào, cô đều biết rất rõ.

Giống như hôm nay, đối với những người làm công ăn lương bình thường mà nói, cuối tuần là có thể nghỉ ngơi, nhưng anh thì không thể, cả buổi sáng anh đều ở trong thư phòng làm việc, trợ lý Jason vừa mới đi xong, lúc đến đem theo rất nhiều văn kiện, giấy tờ, chỉ nhìn qua thôi đã thấy sợ lắm rồi.

Mỗi ngày anh đều làm việc đến khuya, có đôi khi cô giật mình tỉnh giấc vẫn thấy anh bận rộn trong thư phòng. Mỗi ngày anh đều ở bên cạnh cô, những lúc cô nghỉ ngơi thì anh đi xử lí công việc, vất vả như thế, một ngày hai mươi tư giờ chỉ sợ anh cũng không đủ dùng, vậy mà chỉ vì giấc mơ nho nhỏ của cô muốn đi tới Hy Lạp, anh liền không ngại ngần mà đáp ứng.

Trước đó cô còn nghe được Jason oán giận nói, công việc nhiều đến mức làm mãi không xong, đơn đặt hàng thậm chí đã dài đến năm sau, anh bận đến tối mắt tối mũi mà vẫn còn nguyện ý đi cùng một cô nữ sinh nhỏ bé như cô.

Cô có thể không cảm động sao? Đều là vì cô, từ lúc mọi chuyện bắt đầu, anh đều đối xử với cô tốt như thế, lúc nào cũng cũng vì cô suy nghĩ, tâm ý của anh cô hoàn toàn thấu hiểu.

“Anh như vậy sẽ làm hư em mất.” Cô cắn môi, vài phần oán giận, vài phần ngây thơ nói.

“Vậy để anh xem xem, em có bao nhiêu hư hỏng đi nào?.” Anh cười, vẻ mặt nhu tình cùng sủng nịch.

Trên đời này sao vẫn còn người đàn ông tốt đến như thế, mà Hướng Phù Nhã cô, sao lại có thể may mắn được anh yêu thương như vậy? Khóe mắt có chút cay cay, cô nhào vào lòng anh,

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT