|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cuối cùng đập tay tôi nói:
- Con muốn mua quần áo.
- Mẹ mới
mua cho con mấy bộ rồi mà.
- Con muốn mua quần áo người lớn.
Tôi ngạc nhiên, chẳng lẽ hắn xem tivi, phát hiện quần áo hắn mặc giống đồng phục bệnh nhân sao?
Trương Thần rót một ly nước hoa quả cho hắn và hỏi:
- Cháu muốn mua cho bố mẹ à?
Thương Ngô nghĩ ngợi một lát rồi trả lời:
- Vâng ạ. Mua cho bố cháu ạ.
Trời đất, bố nuôi thoắt cái đã nâng cấp thành bố đẻ, loạn luân rồi…
Trương Thần lại rót cho hắn một cốc Coca và hỏi:
- Vậy cháu muốn mua quần áo như thế nào?
Thương Ngô không hề do dự, đáp:
- Trang phục nam trong tiệm dưới tầng một tòa nhà của cháu. Cháu thấy rất được.
Tôi nốc thẳng một ngụm Coca vào miệng.
Thỉnh thoảng tôi có ngó qua đồ ở dưới siêu thị tầng một. Giá cả đính trên đó đều là giá trên trời, tên Thương Ngô này được quá!
- Trương Thần, anh đừng nghe nó nói linh tinh. Bố nó đâu có cần đồ mặc… À không, ý em là đâu có cần nó mua quần áo. Thương Ngô, con ngoan ngoãn đi. Tối đi làm về, mẹ lại mua cho con một bộ đồ ngủ trong cửa hàng mậu dịch.
Thương Ngô tức tối:
- Con không cần đồ ngủ. Con muốn mua quần áo mặc bình thường cơ!
Tôi còn giận hơn:
- Con có biết mua quần áo cho bố con tốn hết bao nhiêu tiền không? Mẹ không có tiền!
Hắn lập tức miệt thị hành vi hễ mở miệng ra là tiền tiền của tôi, tỏ vẻ khinh bỉ tột cùng.
Tôi nghĩ, Thương Ngô muốn tôi có bề ngoài giống loài người nhưng mang tinh thần của thần tiên, có thể thoát khỏi sự khống chế của vật chất, coi tiền bạc chỉ là giấy vụn.
Tôi có thể hiểu cách nghĩ về tiền bạc của loài vật chỉ cần hít không khí và gió trời mà vẫn sống tự do tự tại. Tuy hắn đã sống hai nghìn năm nhưng chắc chắn không thể nào hiểu nổi việc tăng giá thịt lợn có ảnh hưởng lớn thế nào đối với cuộc sống. Đáng tiếc, tôi đoán là tạm thời hắn không thể hiểu tại sao tôi mãi vẫn chưa có cảm giác mình là thần tiên.
Thực ra rất đơn giản, vì hai mắt tôi hễ mở ra thì trước mặt toàn là người. Từ nhỏ đến lớn, xung quanh tôi đều chỉ có người. Trí óc của tôi chứa đầy ký ức về con người, tất cả trong con người tôi cũng mang đặc trưng của loài người. Ví dụ như cũng có lúc đau, lúc ốm, lúc nhảy lầu, lúc lao vào tường, còn có cả khả năng bị tàn phế rồi chết… Giờ bỗng nhiên mọc ở đâu ra một con hổ nói tôi là thần tiên. Điều này thực sự khiến tôi khó chấp nhận.
Ví dụ khác dễ hiểu hơn, một người đã hai mươi bốn tuổi, bỗng trước mặt xuất hiện một cặp nam nữ trung niên, nói: Con ơi, chúng ta mới chính là bố mẹ ruột của con. Chẳng lẽ người đó lập tức cảm nhận được tình thương yêu, rồi vui vẻ lao vào lòng họ nũng nịu như đứa trẻ sao?
Thế nên, tôi đương nhiên cần phải tính toán tiền nong chi li cho cuộc sống của mình. Trước khi tôi thật sự biến thành thần tiên, tôi vẫn phải ăn, phải ngủ, phải mặc quần áo, phải đi xe buýt, phải mua đồ trang điểm, phải khám bệnh… Mà đúng rồi, còn phải nuôi một con hổ tốn kém. Ngoài việc biết ăn, giờ còn biết cả mặc nữa, có dễ dàng chút nào cho tôi đâu?
Càng nghĩ, tôi càng thấy thật chẳng dễ dàng gì, càng cảm thấy không dễ dàng, tôi càng ho đến long trời lở đất, mặt đỏ tía tai, nước mắt trào ra. Trương Thần ngồi cạnh vội vỗ vỗ lưng tôi, cử chỉ vô cùng dịu dàng.
Tôi định quay đầu lại trao cho anh một nụ cười tựa hoa trong mưa nhưng rồi lại thôi. Ngẩng mặt lên, tôi bắt gặp tên Thương Ngô ngồi đối diện với vẻ mặt lạnh lùng, hai môi mím chặt.
Chợt thấy rùng mình, cơn tức trong tôi bỗng dịu đi, cơn ho ngừng bặt. Tôi đang lấy mu bàn tay lau nước mắt thì thấy Thương Ngô lễ phép nói:
- Cháu ăn no rồi. Cảm ơn chú đã mời cháu đi ăn.
Trương Thần rõ ràng rất ngạc nhiên, sau đó anh cười, nói:
- Có gì đâu. Đây là vinh hạnh của chú mà.
Thương Ngô lại càng lễ phép hơn:
- Hai người cứ ăn đi. Cháu về trước đây ạ.
Trương Thần lại càng ngạc nhiên, nói:
- Hả?
Đang ngây người kinh ngạc thì Thương Ngô đã chạy vụt ra ngoài, Trương Thần lúc này mới sực tỉnh, vội nói:
- Tiểu Phù, mau đuổi theo kẻo nó bị lạc.
Bị lạc à? Hắn bảo hộ cả loài người trong năm nay, nơi nào hắn không biết chứ?
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi, để không bị tố cáo tội ngược đãi trẻ em đến nỗi phải ngồi tù, tôi vội vã lao ra ngoài theo.
Quay một vòng bên ngoài cũng không thấy bóng dáng hắn đâu, chắc hắn đã tự tìm thấy chỗ chơi rồi.
Tôi
bực mình quay vào quán, Trương Thần đã thanh toán xong, hỏi:
- Thương Ngô đâu?
- Em gọi xe cho nó, đưa thẳng về nhà rồi. – Tôi tiện miệng nói dối, rồi tiếp: – Cảm ơn anh nhé. Anh mời em mấy bữa liền. Hôm khác nhất định em sẽ mời lại anh!
Trương Thần đứng lên mặc áo khoác, cười cười đẩy cặp kính nói:
- Cứ ghi nợ đã, sau này còn nhiều cơ hội.
Ô! Anh nói với tôi hai chữ “Sau này” ư? Tôi thấy rung rinh, lòng vui khôn xiết.
Công việc buổi chiều tôi làm rất hăng say, đúng sáu giờ mới quét thẻ tan làm. Đến cổng công ty liền nhìn thấy một thanh niên trẻ mặc chiếc comple màu xám nhạt bên trong, chiếc áo khoác gió đen bên ngoài, chân đi giày da bóng loáng, dáng hình cao to, mặt mày anh tuấn đang bị đám đông vây quanh.
Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Phần 5
Thấy tôi và Trương Thần sánh vai đi ra, người đó lập tức sải bước đến, giơ tay về phía Trương Thần, lễ phép, lịch thiệp và rất phong thái nói:
- Chắc đây là anh Trương? Tôi họ Phó, là bố đẻ của Thương Ngô. Thời gian vừa qua rất cảm ơn anh đã chăm sóc cháu.
Thấy phiên bản người lớn của con hổ, nước mắt tôi không kìm lại được nhưng đó không giống nước mắt của các nữ đồng nghiệp đang rưng rưng vì trai đẹp. Trong nước mắt tôi chứa đầy nỗi sợ hãi.
Từ đầu đến chân, nếu không chi bảy tám nghìn tệ thì không thể nào có được, vậy hắn lấy số tiền đó ở đâu ra?
Thẻ lương và thẻ tín dụng vẫn nằm trong ví, chỉ để lại hai mươi mấy đồng tiền xu. Sau khi kiểm tra và nghĩ ngợi một lát, tôi đã lờ mờ hiểu.
Dưới ánh đèn neon của thành phố, phong thái và vẻ khôi ngô của Thương Ngô càng hiện rõ, nước mắt tôi trào ra.
Có lẽ không phải hắn kiếm tiền nhờ việc diễn trò, hơn nữa bây giờ người ta đâu còn thích chuyện đó. Bán thân thì có thể được, với dáng vẻ của hắn, có khi đây chính là con đường làm giàu nhanh nhất.
Thần tiên vì tiền bạc mà lao vào chốn phong trần, nghe nói thì thấy bi đát nhưng lại có thể kích thích nền kinh tế trong nước phát triển. Người đồng chí tốt là người có cống hiến.
Người không phân biệt xấu đẹp, nghề nghiệp không phân biệt sang hèn, không cần biết là mèo trắng hay mèo đen, hễ bắt được chuột là mèo tốt. Thời đại ngày nay chỉ chế giễu kẻ nghèo chứ không cười con hát, cứ bán được thì đều là hàng tốt, có giá trị.
Biết rõ rồi nên tôi bình tĩnh hỏi:
- Ở quán nào?
Thương Ngô hơi ngạc nhiên quay đầu nhìn tôi, nói:
- Là nơi em đã từng đến.
Tôi kinh ngạc.
Noel năm ngoái, tôi thú thực là có đi cùng lũ bạn vớ vẩn đến một quán bar có loại phục vụ này để nhìn ra thế giới, mở rộng tầm mắt. Chuyện ấy mà hắn cũng biết, quả không hổ danh là thần tiên.
Tuy nhiên, lần đó vì giá tiền không phải những kẻ như tôi chấp nhận được nên chỉ có thể ngồi một bên nhìn từng hàng “trai đẹp” đi qua đi lại. Ngoài nhìn sướng mắt ra thì chẳng làm được gì, nhưng sau lần đó tôi vẫn có cảm giác tội lỗi, giống hệt chú mèo đang ăn vụng thì bị bắt quả tang.
Do đó tôi cười gượng nói:
- Quán đó không tồi, có tiền đồ đấy!
Thương Ngô vẫn giữ nét mặt có phần ngạc nhiên nhưng vẫn thành thực trả lời:
- Cũng được. Dù sao ông chủ cũng không phải làm vì tiền.
Tôi lại ngạc nhiên.
Thời đại này vẫn có người làm không vì tiền sao, chẳng lẽ ông chủ quán đó là nhà từ thiện? Sở dĩ quán đó được mở chỉ để giải quyết nhu cầu khó nói về tinh thần hoặc thể xác hoặc cả hai cho một số người?
Trong lòng tôi đang sùng bái nhà đại nhân từ có phẩm đức cao thượng, thì Thương Ngô nói tiếp:
- Sau này, ngày nào ta cũng đến đón em.
- … Cái gì?
- Sao, không được à?
Hắn hơi nghiêng đầu nhìn tôi, cặp lông mày thẳng nhướn lên, khuôn mặt góc cạnh, dưới ánh đèn, hàng mi dưới như được phủ lớp sương mỏng.
Trước mặt những anh chàng đẹp trai, tôi thường mất hết chính kiến, lần này cũng không ngoại lệ, nhịp tim rối loạn, chẳng nghĩ ngợi gì, vội gật đầu. Nơi con ngươi sáng ngời của hắn, tôi thấy mình đang cười ngượng nghịu.
- Vậy cứ thế nhé. – Hắn tỏ vẻ hài lòng với thái độ của tôi, mỉm cười vui vẻ.
Tôi lại thấy sợ hãi, muốn gõ một cái vào trái tim bị sắc đẹp làm mê muội của mình.
- Tại sao?
- Tại sao cái gì cơ?
- Đang yên đang lành, sao bỗng dưng lại đưa ra yêu cầu này? Chẳng phải anh nói là phải tranh thủ thời gian luyện công sao? Hơn nữa, ngày nào anh cũng chạy lung tung ra ngoài như thế, sớm muộn gì tôi cũng bị buộc tội xao nhãng việc chăm sóc trẻ em rồi đến phải ngồi tù thôi!
Thương Ngô khẽ hứ một tiếng, nói:
- Ai bảo ta sẽ xuất hiện trong hình dạng trẻ con chứ?
Tôi ngẩn người, nói:
- Anh chẳng đã nói ngoài việc sáng sớm luyện công ra, thời gian còn lại tốt nhất là giữ mình trong hình dạng đứa trẻ, như vậy mới có lợi cho việc khôi phục nguyên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




