|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
không hề hấn gì. Vậy nên tâm trạng tôi bỗng trở nên phấn chấn hơn.
Đang vui vẻ thì tôi phát hiện bên cạnh có cửa hàng bán chăn lông vũ siêu giảm giá nên kéo Trương Thần vào xem cùng.
Vì trước đây tôi chỉ ở một mình nên cũng chỉ có một cái chăn. Cái chăn Thương Ngô đang dùng bây giờ là chăn cũ của tôi từ hồi học đại học, đã không còn ấm từ lâu rồi. Lúc trước tôi nghĩ, dù sao hắn cũng là thần tiên, chắc sẽ không bị lạnh, bị cảm, nên cứ lấy cho hắn đắp tạm là được.
Nhưng, sáng nay tôi phát hiện ra rằng hình như hắn cũng biết lạnh…
Tôi chọn lấy một cái hợp với màu giường rồi thanh toán tiền. Ôm tấm chăn lông mềm mại, tôi bước đi rất nhanh. Lúc qua đường, Trương Thần hỏi:
- Em mua cái chăn này cho bố Thương Ngô à?
Tôi gật mạnh đầu, không hề do dự.
Trương Thần nhìn tôi, đang định nói gì đó thì bỗng nghe thấy có người gọi:
- Chị dâu!
Giọng nói nghe rất quen, tôi đáp lời mà không hề nghĩ ngợi.
Trước sự kinh ngạc của Trương Thần, tôi chỉ có thể lấy lại tinh thần, cười nhạt, nói:
- Lũ bạn vớ vẩn gọi trêu đấy mà. Anh đừng tưởng thật nhé…
Chưa dứt lời thì Ngưu Bôn đã ở ngay trước mặt chúng tôi, anh ta nói:
- Chị dâu, Thương Ngô có việc phải ở chỗ tôi hai hôm. Anh ấy nhờ tôi nói với chị, buổi tối đừng chỉ có ăn mỳ tôm và sủi cảo đông lạnh, như vậy không tốt cho sức khỏe. Còn nữa, khi đi ngủ phải nhớ đóng cửa và cửa sổ cẩn thận. Chú ý an toàn.
Trương Thần càng tỏ ra ngạc nhiên hơn, hỏi:
- Đây chính là ý của Thương Ngô sao?
Ngưu Bôn rõ ràng không quen biết Trương Thần, cảm thấy câu hỏi này của anh hơi kỳ quặc. Tuy nhiên, Ngưu Bôn vẫn duy trì thái độ “thần tiên yêu nhân thế”, nên gật đầu một cách vô cùng lễ phép và đáp:
- Cơ bản là y nguyên.
Một thằng bé sáu, bảy tuổi mà có thể nói ra những lời như thế này, nếu không là quái vật thì cũng là người tái sinh.
Đầu óc tôi đang rối tung bỗng bình tĩnh lại giới thiệu với Trương Thần, người đã bắt đầu hoảng sợ, nói:
- Vị này là Phó Tứ Ngưu, em trai của bố Thương Ngô. Hai câu ban nãy có lẽ là Thương Ngô nói lại lời của bố với Tứ Ngưu, sau đó Tứ Ngưu lại nói lại lời của Thương Ngô với em, nên thực ra đó không phải là lời nói nguyên bản của Thương Ngô, mà là của bố Thương Ngô. Tôi nói vậy có đúng không Tứ Ngưu?
Trương Thần choáng váng và Ngưu Bôn cũng choáng váng.
Đang tự nhiên lại biến thành Tứ Ngưu, là bậc trên của Thương Ngô, Ngưu Bôn trợn tròn mắt, đang định mở miệng, liền bị tôi kéo tay tỏ vẻ thân mật rồi cấu mạnh nên không nói được gì, chỉ ngước đôi mắt ngấn nước nhìn tôi. Dáng vẻ nhỏ bé đáng thương của anh ta thật khiến người ta phải động lòng, nhưng giờ đây tôi không có thời gian để bày tỏ tấm lòng yêu thương hoa cỏ nữa, tôi nói:
- Được. Tôi biết rồi. Bảo bố con họ cứ yên tâm ở chỗ anh đi. Dù sao nhà tôi cũng không có chỗ cho họ ở!
Tôi vừa nói vừa xô lẫn đẩy anh bạn Tiểu Ngưu đang vô cùng tủi thân đi. Mình quá đáng quá rồi. Ngày mai chị đây nhất định sẽ đến an ủi bông hoa nhỏ bé vừa bị tổn thương… Ồ không, là tâm hồn nhỏ bé chứ…
Tình huống hỗn loạn khiến anh chàng Trương Thần khó hiểu, ngớ người ra một lúc rồi thốt lên một câu:
- Hai anh em nhà họ trông không giống nhau nhỉ!
Tôi trả lời một cách nghiêm nghị:
- Vì một người ăn thịt, còn một người ăn cỏ.
- …
Do tôi ôm một cái chăn lớn nên không tiện đi xe buýt, Trương Thần liền gọi một chiếc taxi đưa tôi về, dù sao cũng tiện đường.
Đến cổng khu nhà, anh xuống xe giúp tôi lấy đồ ra, rồi lại cẩn thận đặt vào vòng tay đang dang rộng của tôi.
Tôi vô tình liếc mắt vào cái bóng chiếu trên mặt đất, chỉ thấy bóng hai người đổ dài rất hoàn mỹ, đang đứng mặt đối mặt, tay của người con trai ôm trọn bờ vai của người con gái, cằm khẽ chạm vào trán, khoảng cách ở đúng điểm giữa mập mờ và rung động.
Trương Thần khẽ giục:
- Em mau lên phòng đi. Hình như trời trở gió đấy.
Cơn gió lạnh bất ngờ thổi tới khiến tóc anh hơi rối, tôi nén cảm xúc, không đưa tay ra vuốt lại chúng mà nói:
- Anh lên xe trước đi, em muốn thấy anh rời đi.
Anh mỉm cười, gật đầu.
Sau khi nhìn ánh đèn đuôi xe mất hút ở góc rẽ, tôi quay người lại thì thấy một chú trạc tuổi trung niên râu ria xồm xoàm đang vui vẻ nhìn mình mà nói:
- Cô bé ơi, anh chàng người yêu đối xử với cháu thật tốt!
Ông chú có vẻ ngoài như tướng cướp này chính là chủ cửa hàng nhỏ cạnh khu nhà. Bình thường tôi hay mua số lượng lớn mỳ tôm ở chỗ ông, nhiều lần qua lại đó nên cũng có thể coi là có quen biết.
Câu hỏi của ông gợi lại tâm trạng buồn chán vì bị khước từ của tôi, tôi bực bội gườm ông, đáp:
- Chú đừng nói linh tinh. Đó không phải người yêu cháu đâu.
- Thế là anh ta đang theo đuổi cháu? – Ông chú kỳ quặc vỗ mạnh tay kết luận: – Hôm mùng Một Tết đầu năm, anh chàng mua rất nhiều pháo hoa ở chỗ tôi rồi để ở đó đến mười hai giờ đêm mới lấy, khiến tôi không thể đóng cửa đi ngủ. Sau đó, tôi thấy anh chàng đi vào trong khu nhà đốt nên mới biết chắc chắn anh ta đang theo đuổi ai đó. Không ngờ người mà anh ta theo đuổi hóa ra chính là cháu.
Người anh ta theo đuổi! Người anh ta theo đuổi! Ông chú đã ngần này tuổi đầu rồi còn tưởng mình là Đường chủ Trần Hạo Nam của vịnh Đồng La trong phim Cổ hoặc tử sao?
Tôi bĩu môi đi vào trong khu nhà, sau đó ngẩn người ngước đầu nhìn con số hiển thị số tầng trong thang máy.
Theo như ông chú kia nói thì trận pháo hoa hôm sinh nhật tôi hóa ra không phải không có ý gì. Thực ra Trương Thần đã biết trước hôm đó chính là sinh nhật tôi, anh đến tìm tôi hoàn toàn không phải chỉ vì muốn có người cùng đón Tết. Lẽ nào anh chủ định đến nói với tôi rằng “Chúc mừng sinh nhật em”?
Cửa thang máy mở ra, tôi vẫn đứng yên trong đó. Khi cửa đóng lại, tôi đặt cái chăn xuống, lấy điện thoại ra, ấn gọi một số máy.
Có một số chuyện nên làm sáng tỏ thì tốt hơn.
Từ trong loa điện thoại vang ra giọng nói nhẹ nhàng pha chút ngạc nhiên của Trương Thần:
- Tiểu Đậu, sao thế? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?
Tôi hít sâu, cười hì hì, nói:
- Có phải là anh thích em…
Tôi cố ý kéo dài giọng, trong lòng nghĩ, nếu anh tỏ ý phủ định hoặc do dự, tôi sẽ lập tức nói tiếp về những thứ chẳng liên quan gì như hoa cỏ, cây cối, quần áo, dép guốc, coi như trêu anh theo đúng cách mà anh đã làm với tôi.
Đầu máy bên kia yên lặng trong giây lát, trái tim tôi liên tục đập mạnh, sau đó giọng nói lại vang:
- Đúng vậy.
Rất nhẹ nhàng mà cũng rất chắc chắn.
Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Phần 6
Tôi đặt chăn ở ngay bên đường cái rồi ngồi lên đó, dáng vẻ giống hệt con khỉ ngồi xổm trên hòn đá đang ngước lên một góc bốn mươi lăm độ nhìn cây chuối. Chỉ có điều hình ảnh tôi trông thấy lại là một anh chàng đang mặc trên người chiếc quần sịp gợi cảm, đứng đối diện với cửa sổ kính, vừa gọi điện thoại vừa lắc lắc hông tập luyện trong tòa nhà đối diện…
Có lẽ nhiệt độ sắp hạ rồi, tiếng gió thổi u u, tôi vặn tay giậm chân đứng lên. Vừa đi được vài bước thì nhìn thấy một chiếc taxi đỗ ngay phía đối diện. Một người từ trong xe bước ra, đứng đó, vẫy tay về phía tôi.
Xe lớn xe nhỏ lao qua lao lại khiến bóng dáng người đó lúc ẩn lúc hiện y hệt trong cảnh phim khiến tôi bỗng cảm thấy mình giống như nhân vật nữ chính trong bộ phimCâu chuyện tình yêu, hơn nữa còn là cô gái vô cùng văn vẻ, rất tiểu thư và cũng rất biết giả bộ.
Tôi vuốt mái tóc rối tung, vỗ vào đôi má bị lạnh cứng rồi nở nụ cười mà tôi tự cho là thuần khiết nhất, đáng yêu nhất, cuốn hút nhất, mắt nhìn người đàn ông đang sải bước đi về phía mình dưới ánh đèn giao thông báo hiệu đèn đỏ dừng, đèn xanh đi.
Chiều cao đó, vóc dáng đó, tư thế đó, vẻ đẹp thanh tú đó, khí chất dịu dàng và nụ cười hiền hòa đó, quả không hổ danh là niềm mơ ước bấy lâu của tôi…
Phù…
Đang suy nghĩ lung tung thì Trương Thần đã đứng trước mặt tôi, anh đẩy gọng kính theo thói quen rồi sau đó chau mày, nói:
- Anh đã bảo đợi anh ở bên trong mà, ngoài này lạnh thế!
Tôi giữ nguyên nụ cười trên mặt, dùng cái giọng nũng nịu đáp:
- Vì người ta muốn gặp anh sớm hơn mà.
Trương Thần ngây người, hỏi:
- Em ốm à?
Tôi cũng ngẩn người ra, đáp:
- Không ạ…
- Vậy tại sao không chỉ khuôn mặt trông như mất hồn mà đến giọng nói cũng không bình thường vậy?
- … Anh đúng là người chẳng hiểu gì.
Trương Thần cười, kéo tay tôi vào chỗ khuất gió, cử chỉ vô cùng tự nhiên.
Sau khi đã ổn định, anh lại nắm lấy tay kia của tôi, nhẹ nhàng nói:
- Em đã thấy ấm hơn chưa?
Không biết có phải là do bị gió lạnh táp hay không mà toàn bộ chỉ số nhạy cảm của tôi đều như bị hạ thấp, đến lúc này mới phản ứng lại. Tất nhiên chuyện mang ý nghĩa biến cố lịch sử trong quá trình phát triển tình cảm từ giai đoạn đầu quan hệ nam nữ là nắm tay đã trở thành quá khứ xa xăm rồi.
Có lẽ sự yên lặng của tôi khiến Trương Thần nghĩ là tôi vẫn chưa đủ ấm. Do đó anh buông tay tôi ra, cởi khuy áo khoác rồi ôm gọn cả người tôi vào trong đó, siết vào lòng mà nói:
- Giờ em đã ấm chưa?
Toàn thân tôi cứng đờ như cây gậy, cả khuôn mặt gần như vùi trong lồng ngực anh. Tôi ngửi thấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




