watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:32 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4442 Lượt

vọng của hắn. Nàng còn nhớ hắn từng nói qua mình không phải người coi trọng tình dục, đó căn bản chính là lời nói dối gạt con nít ba tuổi. Bởi vì mỗi lần Tắc Hàn tới gần nàng, nhiệt độ cơ thể đều cao đến mức dọa người. Tuy rằng nàng cũng rất thích hắn ôm ấp, nhưng thỉnh thoảng vẫn có trách móc, bởi vì thể lực của hắn thật sự là rất dồi dào. (hix, dã thú!)

Lúc này Lương Như Phượng gõ cửa đi vào văn phòng của nàng, trên mặt lộ ra nụ cười quái lạ. Thật là, phụ nữ có thai mà cứ thường cười như vậy, nàng rất sợ đứa nhỏ sinh ra cũng sẽ có vẻ mặt này, thật sự là đáng sợ. Gần đây bụng của nàng thoạt nhìn rất lớn, có cảm giác dường như có thể sinh bất cứ lúc nào.

“Vua bà tám của tôi, cậu lại có chuyện gì nữa?”

“Không có việc gì, chỉ là đứng lên đi lại một chút mà thôi.” Lương Như Phượng mỉm cười chi mà nói. “Xem ra tình cảm của cậu và trưởng phòng Lí rất ngọt ngào nha.”

“Ngọt ngào? Cậu không nghe thấy anh ta rống mình lớn tiếng như vậy sao?”

“Về điểm này, mình cũng rất ngạc nhiên. Lúc riêng tư, cậu và trưởng phòng Lí ở chung sẽ như thế nào đây? Chẳng lẽ anh ta cũng thường gọi cả họ lẫn tên của cậu sao?” Ở công ty, chỉ nghe thấy trưởng phòng Lí gọi Ánh Diêu là trưởng phòng Đồng hoặc là Đồng Ánh Diêu, hình như chưa từng nghe qua hắn chỉ gọi tên của nàng.

“Không sai, quả thực anh ấy gọi cả họ tên của mình.” Có lẽ là đã gọi suốt sáu năm, ngay cả khi tên kia ôm nàng nói yêu nàng cũng là mang cả họ lẫn tên ra mà gọi: “Đồng Ánh Diêu, anh yêu em!” Tai nàng không khỏi nóng lên, giống như giờ phút này người nào đó đang ghé sát vào tai nàng mà nói, tim cũng đập nhanh và mạnh hơn.

“Cái gì, không lãng mạn chút nào. Đừng nói lúc riêng tư anh ta cũng gọi cậu là trưởng phòng Đồng nha?” Lương Như Phượng thật sự cảm thấy thực không thể tin nổi.

“Đúng vậy, thỉnh thoảng anh ấy cũng gọi mình là trưởng phòng Đồng.” Đêm qua hắn gọi nàng như vậy…

………….…………

“Trưởng phòng Đồng, anh biết em rất chăm chỉ, nhưng đến lúc nên lên giường đi ngủ thì nên lên giường ngủ. Thường xuyên thức khuya không tốt cho sức khỏe.” Hắn nửa ngồi nửa nằm ở trên giường, đem quyển tạp chí trong tay đặt lên chiếc bàn bên cạnh.

“Em biết, em xem xong tài liệu này sẽ đi ngủ.”

“Đó cũng không phải tài liệu quá quan trọng, ngày mai đến công ty xem là được rồi.”

“Anh ngủ trước đi.” Đồng Ánh Diêu ngồi ở chiếc bàn bên cạnh, tiếp tục xem tài liệu. Hắn đột nhiên im tiếng. Vừa quay đầu lại, nàng thấy vẻ mặt của hắn như oán phụ chốn phòng khuê mà nhìn nàng. Vẻ mặt đó thật sự rất buồn cười, làm cho nàng nhịn không được mà bật cười. “Sao thế, anh muốn nói với em rằng không có em thì anh ngủ không được sao?”

“Đúng.”

Vẻ mặt quá mức nghiêm túc của hắn làm cho tim nàng đập thật nhanh. “Anh đang đùa với em sao.”

“Nhưng anh không đùa với em.” Hắn vươn tay về phía nàng. “Không có em anh thật sự ngủ không được, cho nên, lại đây nhanh lên.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. “Anh thật sự…”

“Lại đây!”

Cũng không biết là ánh mắt của hắn quá mức nóng rực, hay là đôi cánh tay kia quá mê người, nàng biết được hắn ôm lấy rất thoải mái. Tóm lại, nàng giống như bị ma nhập, buông tài liệu trong tay xuống, tắt đèn bàn, đi về phía vòng tay mạnh mẽ kia…

………….…………

Không có phát hiện ra vẻ lơ đễnh của bạn thân, Lương Như Phượng tiếp tục nói. “Ánh Diêu, lúc riêng tư khi trưởng phòng Lí gọi cậu là trưởng phòng Đồng, cậu có phản ứng gì?”

“Phản ứng gì? Thì cười thôi.” Ngày hôm qua quả thật là nàng cười mà đi về phía hắn. Hắn cũng cười, sau đó giống như bạch tuộc mà gắt gao quấn lấy nàng ôm vào ngực, hôn nàng nồng nàn.

Lương Như Phượng nghĩ rằng bạn thân chỉ là cười gượng, bởi vậy đề nghị: “Ánh Diêu, mình cảm thấy cậu nên nói với trưởng phòng Lí một chút, để cho anh ta sửa miệng lại. Cách gọi Đồng Ánh Diêu, trưởng phòng Đồng như vậy thật sự không lãng mạn cũng không ngọt ngào. Nên gọi cậu là Diêu, Diêu Diêu, hoặc là Diêu của anh,… Hiểu chưa?”

Cả người Đồng Ánh Diêu nổi da gà. Đây chỉ là Như Phượng kêu nàng như vậy đã khiến cho nàng cảm thấy rất quái lạ. Nàng thật sự không thể tưởng tượng khi người đàn ông cao lớn kia gọi nàng như vậy thì sẽ như thế nào nữa? Nhất định là càng rùng mình dữ dội.

Thôi đi, bây giờ bọn họ cũng rất tốt rồi, hơn nữa cách gọi như vậy không lãng mạn không ngọt ngào sao? Mỗi lần nàng đều cảm thấy rất lãng mạn rất ngọt ngào mà… (haiz, yêu đến mụ mị rùi thì có bít gì nữa đâu…)

“Ánh Diêu, cậu có nghe mình nói chuyện không đấy?”

“Nghe rồi.” Đồng Ánh Diêu cười cười. “Cám ơn đề nghị của cậu. Có rảnh mình sẽ nói với trưởng phòng Lí.”
Chương 7.2

Hơn 8 giờ tối, Lí Tắc Hàn và Đồng Ánh Diêu cùng nhau về nhà.

Sau khi công khai tình cảm, hai người đã quen cùng nhau đi làm và về nhà rồi. Bình thường không nấu cơm, đều là ăn ở bên ngoài. Còn ngày nghỉ, nếu Lí Tắc Hàn không bận thì hắn sẽ xuống bếp.

Sau khi vào nhà, đặt đồ đạc xuống, hai người cùng nhau ngồi ở phòng khách. Lí Tắc Hàn đứng dậy xuống bếp lấy đồ uống, khi đi ra, trên tay cầm hai chai trà xanh.

Sau khi sống chung với nàng, trong nhà có thêm thức uống là trà xanh. Trước kia hắn rất ít uống loại này.

“Đồng Ánh Diêu, trà xanh của em nè.”

Nàng nhận lấy, nhớ tới lời Như Phượng nói hồi chiều, không khỏi nở nụ cười.

“Em đang lén cười một mình cái gì đó?” Lí Tắc Hàn nhìn người bên cạnh mình chẳng hiểu làm sao lại cười.

“Hôm nay Như Phượng hỏi em, lúc riêng tư anh gọi em là gì. Em nói Đồng Ánh Diêu hoặc trưởng phòng Đồng. Kết quả anh biết cậu ấy nói thế nào không? Cậu ấy nói anh không lãng mạn chút nào, ở nhà với ở công ty cũng gọi như nhau.” Đồng Ánh Diêu cười sáng lạn mà nói.

“Vậy cô ấy cảm thấy anh nên gọi em là gì?”

“Cậu ấy nghĩ rằng anh sẽ gọi em là Diêu hay Diêu Diêu, nếu không là Diêu của anh. Nghe thấy cậu ấy nói như vậy, em thật sự cảm thấy rất buồn cười.”

Nhìn nàng cười ngọt ngào chói mắt, Lí Tắc Hàn cũng cười. “Anh cảm thấy đề nghị của kế toán Lương cũng không tồi. Diêu, Diêu Diêu, Diêu của anh.”

Đồng Ánh Diêu buồn cười liếchắn một cái: “Thôi đi, mắc mói gần chết. Nghe sao cũng cảm thấy là lạ.” Dù sao nàng đã quen hắn gọi như vậy, cũng không khác lắm.

“Có sao?”

“Đương nhiên, nếu em gọi anh là Hàn, Hàn Hàn, Hàn của em,… anh sẽ không nổi da gà sao?” Bọn họ cũng không phải kiểu người đem chuyện buồn nôn mà coi làm dễ thương, gọi bình thường một chút thì tốt hơn.

“Kêu lại một lần nữa đi.”

“Cái gì?” Nàng ngạc nhiên.

“Anh cảm thấy cách gọi như vậy cũng không tồi. Em có thể chọn lấy một cái mà gọi anh.” Hắn thật sự cảm thấy cũng không tệ lắm.

“Trưởng phòng Lí, gọi như vậy không quá buồn nôn sao?”

“Trưởng phòng Đồng, em nên dịu dàng hơn chút nữa.”

“Em sợ anh sẽ nôn.”

“Diêu của anh, anh thích cách gọi này. Diêu của anh, em là Diêu của anh.” Tay Lí Tắc Hàn xoa đầu của nàng. “Diêu của anh.”

“Trưởng phòng Lí, anh đang cố ý chỉnh em sao? Vì em khăng khăng muốn tiếp hợp đồng của công ty Tường Phương nên anh muốn em nổi da gà cả người sao.” Nàng biết hắn rất để ý việc nàng nhận hợp đồng của Tường Phương.

Lí Tắc Hàn nhíu đôi mày rậm. “Chúng ta nói chuyện cho rõ ràng đi.” Hắn hơi nghiêng người, mặt đối mặt với nàng. “Anh đã nghĩ rồi, em muốn nhận cứ nhận. Đó là công việc của em, anh không nên can thiệp.” Bọn họ đã thỏa thuận không can thiệp công việc của nhau.

Đồng Ánh Diêu đầu tiên là sửng sốt, sau đó nở nụ cười. “Cám ơn sự thông cảm của anh.”

“Nhưng em cũng phải đáp ứng anh, có vấn đề gì thì bất cứ lúc nào cũng có thể thảo luận với anh, được không?” Tuy rằng hắn biết nàng có thể xử lý rất tốt, nhưng vẫn là hy vọng có thể trở thành người để nàng dựa vào.

Thật sự không ngờ hắn sẽ nhượng bộ, nàng cười gật đầu.“Được.”

Lí Tắc Hàn nhìn dung nhan yêu kiều xinh đẹp trước mặt đang cười khẽ. Thỉnh thoảng nàng sẽ giả vờ thật vô tội, thỉnh thoảng lại lộ ra vẻ gian xảo giả tạo như hồ ly, nhưng đôi khi cũng sẽ giống như bây giờ, cười một cách tự nhiên trong trẻo, không có chút làm bộ làm tịch. Mặc kệ nàng biểu lộ như thế nào, cũng đều khiến hắn hết sức mê muội.

“Sao lại nhìn em như vậy?”

“Anh cảm thấy em rất đẹp.” Lí Tắc Hàn nói ra ý nghĩ trong lòng lúc này.

Nhìn vào đôi mắt đen thẳm kia, Đồng Ánh Diêu cười hết sức đáng yêu. “Em thấy anh cũng rất tuấn tú nha.”

Hai người nhìn nhau cười.

Hắn đưa tay vuốt mặt nàng. “Chủ nhật này anh về Đài Nam cùng em.”

“Tại sao?” Nàng nhìn hắn.

“Anh muốn hỏi chú thím của em rằng nhất định phải đợi đến cuối năm mới có thể cưới em về nhà làm bà Lí sao? Ngày kết hôn không thể sớm hơn sao?”

“Anh muốn sớm hơn sao?”

“Tháng sau.” Không phải đang đùa, hắn

nghiêm túc trả lời. Nếu có thể hắn còn muốn sớm hơn một chút. Nhưng hắn cũng hiểu kết hôn cần chuẩn bị một số việc. Còn nữa, sắp tới hai người phải dành thời gian bay đi Mỹ một chuyến.

“Xem ra anh thật sự rất yêu em nha?”

“Đúng, rất yêu em.” Trên khuôn mặt tuấn tú là vẻ kiên định.

Mắt Đồng Ánh Diêu trở nên ướt át.

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT