|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đi chăng nữa…
Reng… Chuông vào lớp reng lên. Tôi cất I-pop vào cặp, Tiểu Ngọc vừa ngủ một chút thì bị tôi đánh thức. Thế mà con nhỏ còn chẳng biết ai làm. Hơ…hơ… Đúng là ngốc! Cô giáo bước vào, học sinh đều đứng dậy.
– Các em ngồi xuống. Hôm lớp không vắng ai chứ.
– Vâng ạ.
Đồng thanh. Cô giáo khẽ gật đầu.
– Ngày hôm sau, chúng ta sẽ có bài kiểm tra Vật Lý một tiết. Các em nhớ chuẩn bị bài cho tốt.
– Vâng ạ.
Giờ tiếng kêu than của học sinh ngày càng to. Tôi vui mừng, búng tay phóc một cái. Hơ…hơ… Vật Lý là môn tủ của tôi mà lị. Đột nhiên, Tiểu Ngọc nắm lấy áo tôi, trưng ra mắt con cún làm tôi nổi da gà. Nhỏ nói.
– Giúp mình nha.
– Cái gì?
– Kiểm tra Hóa 1 tiết ý.
– Um……….
Tôi chống tay suy nghĩ… Nhỏ cứ lắc lắc tay áo tôi, năn nỉ.
– Đi mà, đi mà. Mình biết đó là môn tủ của cậu mà.
– Được rồi.
Nhỏ hét lên sung sướng.
– Ngọc, sao em lại hét trong giờ của cô?
Tôi lắc đầu, bó tay, bó chân với nhỏ này luôn. Tiểu Ngọc cúi đầu, mặt đo đỏ, hối lỗi.
– Em xin lỗi.
– Ngồi xuống đi.
– Vâng.
Tôi nghiêng đâu, thì thầm vào tai nhỏ.
– Bộ điên rồi hả?
– Hì. Tại mình vui quá chớ bộ.
Tôi nhùn vai, chăm chú nghe cô giáo giảng bài, nhỏ cũng thế. Và có lẽ, thiên nhiên cũng đang hòa vào không khí này. Tình bạn của chúng tôi sẽ là mãi mãi đúng không?
Các tiết học trôi qua một cách nhanh chóng. Tôi cất sách vở vào trong cặp rồi kéo Tiểu Ngọc. Nhưng nhỏ bảo có chút chuyện bận nên không chở tôi về được. Tôi thở dài… Vậy là lại đi bộ. Vẻ mặt tôi hừng hực lửa, đầy quyết tâm. Kin, anh đang cười với nhóc đúng không? Nhóc muốn nhìn thấy khuôn mặt ấm áp, hạnh phúc của anh. Dù thế giới này có thay đổi như thế nào đi chăng nữa thì anh vẫn sẽ mãi ở trong tim nhóc. Nhất định là thế. Tôi nhảy chân sáo về nhà.
Tiểu Ngọc.
Tôi co giò chạy thắng cẳng đến nhà tên ác ma đó. Như mọi người cũng biết, tôi đã trở thành osin của tên khốn Hải Đăng. Qua ngày đầu tiên làm việc tại nhà hắn, tôi bị hành hạ đến mức chân tay không thể cử động. Hắn bắt tôi làm đủ mọi việc không chừa một thứ gì. Ví dụ như tôi lau nhà không sạch, còn bụi bám vào lọ hoa, hắn bắt tôi lau lại đến mười mấy lần.
Hix…hix… Tôi cắn răng chịu đựng. Ít nhất thì không bị hắn “chào mừng” , vậy là tốt rồi. Cố gắng chịu đựng, chịu đựng… Tôi bấm chuông, cánh cửa tự động mở, tôi nhanh chân bước vào. Đi thay đồ người hầu (hắn bắt phải mặc), sau đó bắt tay vào công việc cực nhọc.
Tôi bắt đầu lau nhà. Căn nhà rộng thênh thang thế này nên phải lau mấy tiếng mới xong. Tôi xanh mặt, nhắm mắt làm bừa. Tiếp theo, giặt quần áo… Trời, quần áo chất thành đống. Tôi ỉu xìu, gắng hết sức hoàn thành xong. Tiếp dọn dẹp phòng. Cứ thế, tôi lên phòng Hải Đăng, định mở cửa thì hắn quát (chẳng biết về từ lúc nào).
– Cô không được vào phòng tôi. Thứ như cô không xứng. Từ nay phải được sự cho phép của tôi mới được vào phòng này.
Thứ như tôi? Anh ta coi tôi là gì chứ? Tôi nén nước mặt định tuôn ra, mặt cúi gằm xuống, lễ phép.
– Xin lỗi, cậu chủ. Tôi sẽ dọn dẹp phòng khác…
Cổ tôi nghẹn lại, tôi quay lưng đi đến phòng khác.
Mọi việc hoàn tất. Tôi về nhà luôn chẳng nói lấy một lời. Chạy thật nhanh, nước mắt chảy dài trên má. Hắn coi thường tôi đến vậy ư? Tôi là gì chứ? Tôi là cái gì trong mắt hắn? Tim tôi gào thét. Khóc thật nhiều chẳng biết vì sao và chẳng thế giải quyết được gì. Mọi việc cứ để tự nhiên. Quẹt nước mắt còn đọng lại, tôi gắng mỉm cười như chẳng có chuyện gì rồi bước vào nhà.
Hải Đăng.
Ngồi trong phòng, tâm hồn tôi cứ bay tận phương nào ấy? Hình như tôi đã quá lời (rất quá lời thì đúng hơn). Chắc con nhỏ đó đang rất tức giận thì phải. Nhìn bộ dạng yếu đuối đó, cô ta khóc ư? Không phải đâu. Làm sao cô ta lại khóc được cơ chứ? Ai shiiii… Mặc kệ, nghĩ đến đau cả đầu. Tôi nhảy lên xe, phóng đi chơi cho khuây khỏa.
Tiểu Hương.
Mẹ tôi đã chuẩn bị xong bữa tối. Tôi tắm rửa và học bài xong, chạy xuống ăn cơm. Mẹ tôi tươi cười, hỏi.
– Thế nào con gái yêu quý? Con đã đói chưa?
– Rất rất đói mẹ ạ.
Tôi nhí nhảnh, khua tay múa chân khiến mẹ phải bật cười. Tôi đúng là có năng khiếu chọc ngươi khác cười mà. Mọi thứ đã chuẩn bị xong hết. Tôi mời mẹ, chuẩn bị ăn cơm thì…
Kính koong… Kính koong… Tôi bực mình bỏ đũa xuống, chạy ra mở cửa. Đúng là “trời đánh tránh miếng ăn” mà. Tôi giật mình, lùi về phía sau khi nhìn thấy rõ khuôn mặt người đối diện mình. Các bạn có biết là ai không? Hắn – Thiên Ân. Đột nhiên, tôi hét lên, vò tóc bứt tai như con dở hơi vậy. Hắn cứ nhìn tôi chằm chằm. Mẹ tôi chạy ra mời hắn vào nhà chơi. “Oan gia ngõ hẹp”, tên điên, tên khủng kia, ta sẽ dẫm chết ngươi, sẽ băm người thành trăm mảnh, sẽ quẳng ngươi xuống sông Hàn làm mồi cho cá, $@$@###!0 đành phải nhịn, nhịn thôi. Tôi nhẹ giọng, mỉm cười đến nổi da gà.
– Làm ơn chỉ đường cho tôi xuống nhà được không?
Anh ta nhếch môi, trong ánh mắt lóe sáng một tia nhưng chỉ là thoáng qua.
– Được.
Nắm tay tôi, anh ta kéo tôi, đi nhanh xuống những bậc cầu thang tưởng trừng như vô tận.
Đến nơi, tôi không nói lấy một lời cảm ơn, quay mặt bỏ đi nhưng bị một bàn tay to lớn kéo lại.
– Bé định đi đâu?
– Tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh.
– Đừng lại lùng thế chứ.
Đôi mắt anh ta long lanh, ngân ngấn nước nhìn chăm chằm vào tôi làm người tôi nổi hết da gà. Khuôn mặt này là sao đâu, tôi nghi ngờ, gỡ tay minh ra, nói.
– Tạm biệt.
Anh ta đóng cửa lại, hét lớn.
– Bé nói tên của mình đi hẵng.
– Why?
– Nếu không bé đừng mong ra khỏi đây.
Tôi cười khổ, phun toẹt ra.
– Đinh Ngọc Thiên Hương.
Và tất nhiên, anh ta mở cửa cổng, tôi chạy thật nhanh ra ngoài, còn lè lưỡi trêu nữa chứ. Nhưng đâu biết, người đó đang mỉm cười như ánh nắng ban mai, dõi theo bước chân tôi.
– Nhóc!
*Nhân vật mới.
– Vương Tà Luân (18t): biệt danh Kin, là con trai của tập đoàn bất động sản ở Hàn Quốc nổi tiếng khắp cả nước. Ngoại hình: siêu handsome, đôi mắt cà phê hút hồn. Tính cách: lạnh lùng với mọi người chỉ riêng Hương thì dịu dàng, ấm áp. IQ = 280 (là một thiên tài)
Cũng không còn sớm nữa, tôi chạy về nhà. Mẹ cũng chưa về, tôi tự làm bữa tối cho mình. Xong xuôi, tôi thưởng thức từng món một. Nghĩ đến anh chàng kì lạ kìa, rốt cuộc anh ta là ai? Sao lại muốn biết tên mình cơ chứ? Tôi vừa ngậm thìa vừa trầm ngâm suy tư. Kì lạ thật nha!
Ăn xong, tôi chuẩn bị nước nóng, rồi vào tắm. Dòng nước ấm áp xua tan đi hết u buồn, âu lo. Tôi thay quần áo, ngả mình xuống chiếc giường xinh xắn. Haizzzz… Không biết mai mẹ có về không nhỉ? Tôi thở dài một tiếng, rồi ngủ luôn không biết trăng sao trời đất là gì.
Sáng ngày hôm sau.
Vừa tỉnh dậy là tôi làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo, xếp sách vở vào cặp rồi chạy xuống bếp chuẩn bị bữa sáng. Ăn xong, tôi vơ vội cặp sách, đi đến trường, không chút vướng bận. Dù sao hôm nay cũng đến phiên tôi trực nhật rồi nhà. Tôi ngân nga hát, tung tăng trên con đường quen thuộc.
Đến trường, tôi chạy ngay lên lớp, bắt tay vào việc. Hoàn thành xong, tôi chạy đến cánh
đồng cỏ sau trường, nằm xuống *** cỏ mềm mại, tận hưởng cuộc sống. Những cơn gió vui đùa cùng mái tóc mềm mại, lá cây rơi xuống người tôi. Niềm thanh thản như muốn xoa dịu nỗi đau, vết thương trong lòng tôi vậy. Bỗng một bàn tay to khỏe đập nhè nhẹ vào vai tôi, khiến tôi giật mình ngồi dậy, xem đó là ai. Lý Triết Vũ? Sao anh ta lại tới đây? Tôi trố mắt ngạc nhiên, mặt đần ra như phỗng. Vũ bật cười, nói.
– Sao em lại có cái dáng vẻ đó?
Tôi lắc lắc đầu, cãi lại.
– Ai chứ?
Vẫn cái ánh mắt ấm áp đó, mắt tôi không thể dứt ra được, mặt tôi hơi ửng hồng. Vũ xoa đầu tôi, dịu dàng nói.
– Em đáng yêu thật!
Tim tôi bỗng đập nhanh, mặt đã đỏ nay còn đỏ hơn trái gấc, lắp bắp.
– Đ..á..n..g…y..ê..u…g..ì..c..h..ứ?
Sao thế nhỉ? Cái tim chết tiệt này đừng đập nhanh nữa. Vũ nhìn tôi chằm chằm như người ngoài hành tinh, cười lớn.
– Dễ thương thật.
Shock… Tôi ngẩn người, ngồi im thin thít chẳng nói được câu nào. Im lặng. Chỉ có tiếng cười của Vũ vẫn vang vọng. Im lặng. Hồn tôi bay cao, lơ lửng trên không trung, sau đó tự dưng phán một câu xanh rờn.
– Anh đáng yêu ấy.
Hất mặt bỏ đi, không để ý Vũ đã cười nay còn ôm bụng ngặt nghẽo nữa chứ. Híc… thật là mất mặt!
Về đến lớp, tôi vẫn chưa thể bình tâm được. Tự nhiên bảo mình đáng yêu với dễ thương. Aissss… Đùa cái kiểu gì vậy hả? Học sinh đã đến lớp gần hết. Nhìn thấy Tiểu Ngọc, tôi sửng sốt. Sao nhỏ lại bơ phờ, xanh xao thế kia? Tôi đỡ nhỏ vào chỗ ngồi, hỏi.
– Sao vậy? Ngọc có vẻ mệt mỏi.
Nhỏ Ngọc không nói gì, mắt vẫn nhìn về một khoảng không vô định. Tôi thấy lo lắng vô cùng. Ngày nào, Tiểu Ngọc cũng vui vẻ, hớn hở thế mà hôm nay im lặng, buồn tủi quá. Tôi không biết chuyện gì đã diễn ra nữa. Sau mấy ngày không gặp mà nhỏ đã thành ra như vầy đó.
Tiểu Ngọc không nói một câu, không động đậy y hết như một xác chết vậy. Vẫn chung thủy với chữ im. Reng…
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




