watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8865 Lượt

ngoài vườn trà. Giờ cô đi theo tôi.
Tự dưng, tôi thấy lo lắng và hồi hộp vô cùng. Chân muốn bước đi nhưng lại nặng trịch. Thế rồi, tôi cũng bị Tiểu Ngọc kéo lết đi theo sau Hải Đăng. Hu…hu…hu…Vầy thì còn gì là người nữa. Ngọc, bà nhớ đó, tôi sẽ không tha cho bà đâu. Đúng là cái đồ có tình quên bạn.

Điều tôi lo lắng là không thừa. Vừa nhận diện được khuôn mặt ba con người đang ngồi uống trà, người tôi như bị điện giật, chỉ muốn biến đi đâu ngay lập tức. Hóa ra, Tiểu Ngọc mang tôi đến đây là có mục đích cả. Thế mà tôi cứ tưởng nhỏ muốn giúp tôi xả stress. Chứ nếu biết thế này thì tôi không đến cho xong. Hức…hức… Ông trời ơi, con đã làm gì sai mà ông lại trừng phạt con thế này? Giờ than trời kêu đất cũng chẳng thay đổi được gì. Không khí trở nên u ám hơn bao giờ hết. Rồi ba con người cũng đồng thanh như đã nói trước với nhau, gọi tên tôi.
– Tiểu Hương.
Éc… Tôi giật mình, nhìn Tiểu ngọc với ánh mắt hình viên kẹo ý nhầm hình viên đạn, sát khí tỏa ra.
– TIỂU NGỌC…
Nhỏ sợ hãi, núp sau Hải Đăng, run run nói.
– Hương…b..à…b..ình…t..ĩnh…l..ại…đ ..i… Tôi bị ép mà.
– Vậy hả? Bà nhớ đó. Tôi sẽ xử bà sau.
Tôi giở giọng đe dọa, rồi quay lại đọ mắt với ba con người kia….

Kết quả cuối cùng là tôi thua. Ngồi phịch xuống ghế, tôi nói, giọng pha chút tức giận.
– Ba người muốn gặp tôi có chuyện gì không?
Người lên tiếng đầu tiên là Kin, hình như anh ấy hơi buồn thì phải.
– Nhóc, nếu anh muốn gặp em thì cũng phải có chuyện hay sao?
– Ơ…Không…Em đâu có ý đó.
– Vậy mới là nhóc ngoan chứ.
Nhưng mà tôi thấy hơi lạ. Sao mấy người này lại có thế ngồi chung với nhau mà không xảy ra chuyện gì nhỉ? Nhất là anh Kin và Thiên Ân. Sao hôm nay có vẻ hòa thuận ghê? Chắc chắn là có vấn đề gì đó trong chuyện này? Giọng nói trầm ấm của Triết Vũ khiến tôi thoát khỏi suy nghĩ.
– Thực ra, hôm nay tôi muốn mời em đi chơi.
Đi chơi? Yeah! Vui quá đi. Nhất đinh là tôi sẽ đi rồi.
– Thật hả? Ở đâu vậy?
– Công viên Clover.
– Hura, hura…Hay quá! Tôi đã muốn đến đó từ lâu rồi nhưng chưa thực hiện được. Không ngờ lại có ngày trở thành sự thật. Hì hì.
– Vậy thì mai tôi sẽ qua đón em. Đằng nào mai cũng được nghỉ.
– Ừ, ừ. Mai anh nhớ đến đấy nhé. Không được…

Chưa kịp nói hết, trán tôi toát mồ hôi hột, người run như cầy sấy. Có…có…có ánh mắt tức giận đang nhìn tôi chằm chằm như muốn nuốt chửng. Là ai? Thiên Ân? Người hắn tỏa ra toàn là sát khí. Hu…hu…Sao hắn lại nhìn tôi như thế? Tôi có làm gì đâu? May quá, Triết Vũ giải vây cho tôi.
– Ân, nếu cậu đồng ý thì mai cùng đi nha.
– Được, cậu đã nói vậy thì tôi đi.
Sặc…Đi chơi với hắn á? Không khéo tôi lại bị hắn giết trên đường thì sao? Tôi chưa mở lời thì Triết Vũ ôn nhu nhìn tôi nói.
– Không sao đâu. Tôi biết em đang lo lắng điều gì. Hãy nhớ, tôi sẽ luôn bảo vệ em.
Tất cả suy nghĩ trong đầu tiêu tan hết. Mặt tôi đã đỏ từ lúc nào không biết. Sao Triết Vũ lại nói ra điều này cơ chứ? Xấu hổ quá đi mất. Bỗng Kin lớn tiếng, mặt có chút tức giận.
– Đừng tưởng chỉ có mình cậu có thể ở bên Tiểu Hương. Tôi cũng sẽ luôn luôn chăm sóc và không bao giờ rời xa cô ấy.
Hu…hu…Kin à, anh đang nói gì thế? Mặt nhóc đang đỏ lựng rồi đây này. Tôi đang tìm xem có chỗ nào chui không nữa. Tiểu Ngọc và Hải Đăng vừa đứng vừa tủm tỉm cười như kiểu đang xem phim hài ấy. Nhưng đâu chỉ có như vậy, anh chàng Thiên Ân đáng ghét còn thêm vào nữa chứ.
– Con nhóc này không phải là của hai người đâu mà là của tôi.
Đột nhiên, Hải Đăng bật cười ha hả, chảy cả nước mắt, nặn mãi mới nói được.
– Chuyện tình tay tư. Ba người cẩn trọng lời nói đi. Không thấy mặt cô bé đang đỏ như trái cà chua rồi à?
Ặc…Cái tên Hải Đăng chết tiệt, sao lại lôi mình vào cơ chứ? Trời ạ, y như rằng, ba người quay sang nhìn tôi như sinh vật lạ. Không còn cách nào khác, tôi quát lớn.
– Mấy người nhìn gì hả? Còn nhìn nữa tôi…tôi…tôi móc mắt mấy người ra giờ?
Dù vậy, tên khốn Thiên Ân cười phá lên, xoa đầu tôi, nói.
– Em có thể móc được mắt tôi ư? Đúng là đồ ngốc.
– Cái gì hả? Anh bảo ai là đồ ngốc hả? Mà cứ cho tôi là đồ ngốc đi, vậy thì anh là đồ khùng.
– Phư…phư… Đồ khùng mới hợp với đồ ngốc. Ý em là như vậy hả?
– Anh…anh…Hứ. Tôi không thèm nói chuyện với anh.
– Tôi nói trúng tim đen của em rồi đúng không?
Á…Tôi tức đến đỏ mặt, chỉ muốn đạp cho tên khốn đó một phát. Thế mà hắn vẫn nhơn nhơn, cười thoải mái.
– Ân! Cậu đừng trêu Tiểu Hương nữa.
Yeah! Triết Vũ thể nào cũng trị được tên điên này cho coi. Hắn đáp trả, giáng ngay một trận mưa đá lên đầu tôi.
– Vui mà! Cậu cũng thử xem. Con nhóc này ngốc lắm! Không phân biệt được đâu là thật đâu là đùa đâu.
Nói cái gì hả? Miệng tôi sắp khè ra lửa như con rồng rồi đó. Tên điên này! Sao mi lại dám sỉ nhục ta vậy hả? Dù tôi muốn đấm và đạp cho hắn bẹp nhe nhưng làm sao mà đấu được với thủ lĩnh của một băng đảng lớn chứ nên tôi chỉ biết **** thầm thôi. Hơ…hơ…Không khéo mọi người lại tưởng tôi điên thì chết. Haizzzzzz..
Người tôi bừng cháy ngọn lửa đam mê ý nhầm ngọn lửa tức giận. Lý do thì chắc ai cũng biết cả đấy. Cái tên điên Thiên Ân, hắn dở chứng hay sao ý, cứ chọc tức không để yên cho tôi nói chuyện. Tôi nói một câu hắn chọc tức mười câu. Dù sao thì con người cũng có giới hạn chịu đựng. Thế mà, tên điên đó cứ nhằm vào tôi mà đã xoáy. Tôi đã tự hỏi tôi đã làm gì đắc tội với tên đó mà hắn lại thù dai toi đến thế? Nhưng xem xét lại trí nhớ thì toàn là tôi chịu đựng chứ chưa làm cái gì đụng chạm đến hắn cả. Suýt nữa, tôi đã phá tan cái ngôi nhà này rồi. May mà, Triết Vũ và Kin dỗ ngọt chết nhầm ngăn cản chứ không thì mọi người đừng mong sống sót nhá. Hơ… hơ… hơ… Không ngờ, ngay lúc đó tôi lại nghĩ ra một kế để cho tên điên đó không thế nào chọc tức tôi nữa. Đó là “im lặng là vàng”. Ối trời, tôi sợ khi mình nói cái này ra thì thể nào cũng bị cười cho thối mũi nên đã thầm lặng thực hiện…

Ai cũng thấy là khi hắn chọc tức thì tôi sẽ phải phản bác lại nhưng bây giờ tôi lại làm lơ tên điên Thiên Ân. Dù hắn có nói gì, tôi cũng vờ như không nghe thấy, quay sang tiếp chuyện với người còn lại. Hơ… hơ… Kế hoạch cũng đang trên con đường thành công. Nhìn mặt tên điên đó kìa đỏ bừng vì tức. Cho mi chết! Dám chọc tức ta làm chi cơ chứ. Hắc hắc, nhưng mọi chuyện không dễ như tôi tưởng, hắn vẫn “cần mẫn” công kích và lại hiểm hơn mới chết chứ. Hu… hu… Cuối cùng, người thua cuộc lại là tôi. Tại tên điên đó dám nói là tôi đang muốn hắn ghen nên mới lặng. Như vậy sao tôi chịu đựng được cơ chứ. Thế là, trong một phút không suy nghĩ, tôi đã quay sang chiến tranh với hắn. Kết quả đã rất rõ ràng, tôi không thế cãi thằng được. Vẻ mặt tự đắc và lời nói của hắn làm tôi tức điên. Oái! Tôi định đạp cho hắn một phát thì ngã cái rầm. Ặc… Tại sao ông trời lại bảo về hắn khi khí thế của tôi đang tăng thế nhỉ? Bất công quá!

Gần trưa. Tôi định về nhà nhưng bị nhỏ Ngọc giữ lại bảo ở lại ăn cơm. Đã định từ chối rồi đấy nhưng nhỏ lại nhìn tôi với ánh mắt cún con + năn nỉ nên tôi đành chịu thua. Hu… Hu… Con nhỏ bạn thân đáng ghét! Để cho tôi chuẩn bị bữa ăn một mình, còn nhỏ thì tíu ta tíu tít với chồng nhỏ. Hừ. Không thèm bắt chuyện với Tiểu Ngọc nữa. Thấy Hải Đăng, mắt sáng như đèn pha ô tô chẳng thèm để ý, quan tâm đến bạn bè gì cả. Đã vậy thì ghét luôn. Tôi nghĩ thầm, sau đó cắm cúi nấu cơm. Cũng gần xong, tôi sắp xếp thức ăn lên bàn cẩn thận rồi gọi mọi người vào. Ngồi phịch xuống ghế, tôi khẽ nói.
– Mọi người ăn đi nha!
– Hì, tay nghề của Hương thì đẳng cấp hơi bị pro luôn.
– Thật hả?
Thế rồi, mọi người thưởng thức trừ tôi ra vì tôi đang ăn lia lịa mà. Triết Vũ nhìn tôi, dịu dàng.
– Em ăn từ từ thôi. Mà thức ăn ngon lắm.
Ặc… Tôi bị nghẹn. Sao Triết Vũ lại nói câu đấy vào lúc tôi đang ăn nhỉ.
– Nhóc là số 1!
Tiếp tục. Lại đến Kin nữa chứ. Con xin ông trời, để cho con ăn xong đi hẵng nha, nha. Tiếc thay, số phận của tôi đã định sẵn. Không bị nghẹn thì tôi lại bị chọc tức. Đó là ai nhỉ? Tên điên Thiên Ân chứ còn gì nữa. Hắn thừa lúc tôi đang ăn thì phán một cậu xanh rờn
– Ê, cô đang cố lấy lòng tôi đấy à?
Phụt… Cơm + Thức ăn trong miệng tôi phun ra hết. Cái tên điên này nói cái gì vậy nhỉ? Tôi lấy khăn giấy lau miệng rồi gào lên.
– Anh điên hả? Anh là gi mà tôi phải lấy lòng? Làm ơn, nếu muốn điên điên khùng khùng thì ra chỗ khác đi. Anh không thấy mọi người đang ăn cơm hả? Thật là…
– Vậy sao cô không để người giúp việc nấu mà phải tự mình nấu?
– Là bị ép. BỊ.ÉP. ANH NGHE RÕ CHƯA?
– Ờ. Chưa rõ.
Sặc. Tên điên này đang cố tình chọc tức tôi đây mà. Ashiiiiiiiiiiii… Sao tôi lại xui thế không biết? Ăn cũng chả được ăn, nói cũng chả được nói , còn cãi thì chả cãi lại được. Nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của tên điên Thiên Ân, tôi lại chẳng muốn ăn cơm chút nào.

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT