watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8874 Lượt

hết. Chẳng lẽ em định cãi lời chị hay sao?
– Vâng. Em biết rồi ạ.
Tôi nhanh tay, kéo Linh nhi xuống cái ghế bên cạnh. Và chúng tôi cùng có một bữa ăn ngon lành. Tôi và Linh nhi bật tivi ngồi xem chương trinh hài và cười thoải mái. Ủa? Vậy tên đáng ghét Thiên Ân và Kin biến đi đâu rồi nhỉ? Tôi đập nhẹ vai Linh nhi, thắc mắc.
– Linh nhi. Lúc chị bỏ lên phòng, Thiên Ân và anh chàng ngồi cùng anh ấy đâu rồi?
– Dạ. Em thấy họ bỏ đi mà trông mặt có vẻ tức giận lắm ạ.
– Thế à? Cảm ơn em. Đến giờ vẫn chưa thấy Thiên Ân về hả, Linh nhi?
– Vâng.
Haizzz… Chả biết hai người có giết nhau không nữa? Thiệt tình, chỉ mới nói một chút như vậy thôi mà. Không suy nghĩ nữa. Xem phim thôi nào. Khi nào xảy ra chuyện hẵng tính.
11h đêm. Linh nhi đã đi ngủ trước. Ngồi trên ghế sô-fa, mắt tôi cứ ríu lại, miệng ngáp dài, ngắp ngắn. Chờ hắn mấy tiếng rồi mà chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Sao lại đi lâu thế không biết? Hừ. Nếu không vì áy náy thì tôi đã đi ngủ từ lâu rồi ấy chứ đâu phải chịu khổ thế này. Hu… hu… hu… tôi buồn ngủ lắm đây nè! Không khéo mai lại dậy muộn thì toi. À? Quên mất, hắn bảo xin nghỉ ở trường cho tôi gần hai tuần cơ mà. La la la la không phải đi học. Tôi có thể ngủ nướng cả ngày rồi. Vui ơi là vui! Và tôi lại ngồi chờ tiếp. Vo ve… vo ve… trong căn phòng rộng chỉ còn tiếng muỗi và đét… đét… tiếng đập muỗi của ai đó. Ngứa thế không biết. Bọn muỗi chết tiệt này, để ta trừng trị các ngươi. Đập, đập, đập và đập. Lạ nhỉ! Sao vẫn chưa hết? Tôi đập nhiệt tình như vậy cơ mà. Chắc mấy con muỗi cái đẻ con nên mới vậy. Nhưng tôi không chịu thua đâu. Thế là tôi đã sáng tác ra một bản nhạc có tên “Chết mày con muỗi”. Hình như tôi hơi thái quá. Cứ như kiểu đang đi giết giặc ý. Mà tôi đâu có chiến với giặc mà chỉ tàn sát với kẻ thù có tên “Con muỗi”. Nghe buồn cười nhỉ! Nhưng tôi thấy vui lắm ý. Còn thấy chờ hắn là đúng. Giữa trận chiến, tiếng chuông cửa vang lên. Ngừng. Tôi định chạy ra mở nhưng nghe thấy tiếng bước chân lại thôi. Và đúng như dự đoán. Giờ tên Thiên Ân kia mới mò về. Tôi tức giận vô cùng. Tại sao hắn lại về muộn đến thế làm tôi mất giấc ngủ ngon lành cơ chứ? Sao bộ dạng hắn thê thảm thế nhỉ? Dáng đi xiêu xiêu vẹo vẹo như người say rượu. Haizzzzzz… Chẳng hiểu vì sao hắn lại bị như vậy không biết? Tôi vội vàng đỡ hắn, giọng bực tức.
– Sao giờ này anh mới chịu mò về hả?
Hắn ngẩng đầu lên, tròn mắt nhìn tôi.
– Em đợi tôi?
– Ừ. Để xem anh chết ở đâu rồi bỏ trốn được chưa?
Hứ. Làm gì mà ngạc nhiên thế không biết? Chẳng lẽ tôi là người vô tâm hả? Nếu không phải anh cho ở nhờ nhà thì tôi cũng không rảnh hơi đâu. Đồ chết bầm. Ấy vậy mà, mắt hắn sáng lên. mỉm cười, nói.
– Em không ghét tôi đúng không?
Ghét? Đến tôi còn chẳng biết mình có ghét hắn hay không nữa? Kể ra, tên đáng ghét đó cũng có mặt xấu mặt tốt. Với lại, hắn đã cứu tôi rất nhiều lần. Tên này cũng không đáng ghét như tôi từng nghĩ. Tôi khẽ gắt. vẻ nghiêm trọng lắm.
– Anh mà còn làm cho người trong nhà lo lắng thì tôi sẽ ghét anh, hiểu chưa?
– Vậy tôi sẽ không như thế nữa.
Sặc. Cứ tưởng hắn **** lại chứ. Ai ngờ, lại còn nghe lời tôi.
– Bộ anh ăn nhầm cái gì hả? Sao tự dưng lại răm rắp đồng ý vậy? Hay là có âm mưu gì?
Bỗng, hắn sị mặt, vờ giận dỗi như con nít.
– Lời của tôi không đáng tin đến thế cơ à?
Đáng yêu quá! Tôi lại phát hiện ra bộ mặt tiếp theo của hắn rôi. Không ngờ cơ đấy. Mình giỏi ghê! Chắc chắn còn nhiều tính cách và cử chỉ đáng yêu của hắn cần được tôi tìm thấy, Hu… hu… Sao mà tên này nặng thế nhỉ? Mãi mà chưa tới phòng, bực hết cả mình. Oa! Sống rồi. Tôi mở cửa phòng, quăng hắn xuống giường. Thế là xong! Đang định quay đi, thì bị hắn kéo lại, ngã vào người hắn. Cái gì thế này? Mặt tôi đỏ bừng như trái cà chua Oa oa oa. Tha cho tôi đi. Tôi vùng vẫy, cố thoát khỏi vòng tay rắn chắc nhưng không được nên gào lớn.
– Thả tôi ra. Này, tên kia…
Miệng hắn ghé sát vào tai tôi, thì thầm.
– Có phải em thích Triết Vũ đúng không?
What? Anh ta vừa nói cái gì hả? Ai thích Triết Vũ cớ chứ?
– Vớ vẩn! Anh điên à? Tôi không thích Triết Vũ chỉ là ngưỡng mộ thôi. Đồ óc lợn.
– Thật?
– Chứ còn gì nữa. Anh đang chọc phá

tôi đấy à?
Đột nhiên hắn mỉm cười, ôm chặt lấy tôi, nhìn tôi chằm chằm.
– Vậy là được rồi!
Cái gi mà được với chả không được. Tôi sắp nghẹt thở rồi. Tôi muốn giết hắn quá. Haizzzz… Chết này! Tôi đập vào người hắn một cái. Vòng tay buông lỏng, tôi liền chui ra ngoài.
– Hứ. Không thèm mà chơi với anh đâu.
Rồi bỏ về phòng, bỏ lại đằng sau là một chàng trai đang cười hạnh phúc.

Ngày hôm sau. Những tia nắng ban mai len qua khe cửa chiếu vào mặt. Tôi dụi dụi mắt, vươn vai tỉnh dậy. Trong phòng tắm, tôi đánh răng, rửa mặt, sau đó ngâm mình trong bồn tắm. Chẳng hiểu sao tôi lại không thấy buồn ngủ chút nào cả? Định ngủ nướng nhưng kế hoạch bất thành. Tôi mặc quần áo, rồi xuống phòng bếp. Hình như hôm nay đã có người mua đồ. Tủ lạnh đầy nguyên liêu tươi ngon. Tôi bắt tay vào làm món sườn xào chua ngọt. Lâu rồi không nấu món này. Tôi phải trổ tài nấu nướng mới được. Khoảng 40 phút sau (tức 6h 20), tôi đổ món ăn ra đĩa, sắp xếp bàn ăn cũng với bánh mì và trứng ốp la. Hoàn thành! Kính koong… Kính koong… Lạ thật! Mới sáng sớm mà đã có người đến thăm hắn à? Không hiểu ai lại dở hơi không biết? Tôi chạy ra mở cửa. Kin? Sao anh ấy lại đến đây nhỉ? Tôi nháy mắt tinh nghịch, tươi cười nói.
– Mới sáng sớm mà anh đã đến đây. Chẳng lẽ là gặp hắn?
Kin giật mình, hoảng hốt xua tay.
– Không phải, nhóc hiểu nhầm rồi.
– Trễu anh vui thật. Mà cái va li này là sao?
– Thì anh chuyển đến ở với nhóc mà.
– What? Hai người làm lành rồi à?
– Anh ta đã đồng ý cho anh ở đây.
Tôi che miệng cười, lẩm nhẩm: “Anh ta mà tốt như vậy á? Chắc hẳn có gì mờ ám ở đây?
– Anh vào nhà đi!
– Ừ.
Tôi cùng Kin vừa nói chuyện vừa nhanh chân dải bước về phía cửa. Kin để đồ đạc ở trên ghế sô fa, liếc nhìn vào trong bếp, cười nói.
– Em đang làm bữa sáng hả?
– Vâng. Nếu anh chưa ăn thì tí nữa vào ăn cùng nha.
– Tất nhiên.
– Em lên gọi cái tên điên kia đây. Ở chung nhà với anh ta đến là khổ.
Mặt tôi hằm hằm như chuẩn bị giết người, dậm chân tiến thẳng đến phòng hắn đập rầm rầm.
– Tên kia, trời sáng rồi!
Và một tiếng quát lớn vang từ căn phòng.
– Biến đi! Để yên cho tôi ngủ.
Lại còn như vậy nữa hả? Được thôi. Tôi đã có cách khiến anh phải thức dậy rồi. Lấy trong phòng bếp một cái xoong và một chiếc thìa, tôi lao thẳng vào phòng, gõ lấy gõ để. Bong… Bong… Nào! Để xem anh có ngủ được không? Đúng như dự đoán, hắn bật dậy, hét lớn.
– Cô làm gì vậy hả? Cút ra khỏi phòng…
Hình như nhìn thấy tôi, hắn im không nói nữa. Tôi trừng mắt, nghiến răng.
– Cút ra khỏi phòng nào? Anh thử nói lại coi. Cẩn thận không tôi có cả xoong và thìa vào mặt đấy. Chuẩn ra ăn sáng đi. Còn để tôi đợi thì đừng có trách.
Hắn gãi gãi đầu, ậm ừ. Tôi hất mặt, ra ngoài. Không biết sao hôm nay mình lại dũng cảm thế nhỉ? Chắc tại tôi tức anh ta chuyện dám ôm tôi đây mà. Nghĩ đến lại thấy tức quá đi mất. Sao hắn lại dám làm như vậy hả? Biết vậy cho hắn nhịn đi cho xong T. Tôi và Kin ngồi chờ hắn 10 phút mà chưa thấy ra. Đúng lúc chán nản. hắn thong thả bước ra, bình thản như không. Tôi bật dậy, đập bàn cái rầm, gào lên.
– Nếu không muốn ăn thì thôi. Lề mè như con rùa. – Quay sang Kin – Kệ hắn. Anh và nhóc cùng ăn đi.
Kin gật đầu. Không ngờ lời nói của tôi có trọng lượng như vậy? Chưa đầy 3s. hắn đã ngồi xuống ghế, cầm cơm ăn ngon lành. Hừ. Tên này đúng là vừa điên vừa khùng. Nếu không muốn nói là dở hơi hết thuốc chữa. Thế đấy. Bữa ăn diễn ra chẳng mấy suôn sẻ. Cái bản mặt nhơn nhơn của hắn như chọc tức tôi vậy. Haizzzz… Không biết đến khi nào mới hết đen đủi đây nhỉ?
Kết thúc bữa ăn. Tôi ra ngoài đi dạo tất nhiên là có hai cái đuôi bám theo rồi. Không biết từ khi nào tôi trở thành tội phạm nhỉ? Đi đâu cũng có người đi theo là sao? Tôi đâu phải là siêu sao mà cần bảo về cơ chứ. Đúng là dở hơi. Haizzz… Tức quá đi mất! Cứ ở gần nhau thì bọn họ lại cãi nhau nghĩa là đấu võ mồm không ngừng. Tinh! Bóng đèn 1000W lóe lên trong đầu. Phải cắt đuôi. Nhất định là vậy! Tôi giả vờ ôm bụng, nhăn mặt.
– Đau bụng quá! Hai người chờ tôi ở đây một chút nha.
– Nhanh lên.
Hắn đấy. Cái tên sao chổi à quên khắc tinh của đời tôi mới đúng chứ. Tưởng làm cái mặt lạnh lùng là cool hả? Plè… Plè… Đáng ghét!
– Cần thận đó, nhóc!
Đúng là Kin có khác. Dịu dàng, ấm áp hơn bao giờ hết nhưng sao lúc chiến đấu với hắn thì lại đáng ghét thế nhỉ? Người đa tính cách. Quên mất, đây đâu phải là thời gian suy nghĩ vớ vẩn cơ chứ. Tôi vờ ôm bụng, từ từ bước đi, miệng cười toe toét nhưng hai người kia không phải hiện ra. Sau đó, tôi chui vào cái siêu thị được cho là to nhất ở đây. Mua đồ ăn vặt mới được. Tiếp tục cuộc hành trình, tôi đi lòng vòng quanh hồ. Bỗng, một đám người chặn đường tôi, cười đểu.
– Cô em có muốn

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT