watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8861 Lượt

bá giúp tôi lần này nên lần sau bà có chuyện gì cứ nhờ tôi. Hì hì. Được không?
Đẩy tôi ra, Tiểu Ngọc bĩu môi, hờn dỗi.
– Thế mà có người bảo ghét tôi cơ đấy?
– Ai? Đứa nào dám nói vậy tôi xử nó đẹp liền.
– Bà chứ ai. Vậy nên tự xử mình đi hẵng nói.
Tôi nũng nịu, chớp chớp mắt nhìn nhỏ.
– Đừng mà. Bà rất tốt với tôi cơ mà. Tha cho tôi lần này đi!
Cứ nghĩ sẽ thành công. Ai ngờ, nhỏ hất mặt, nói như tát nước vào mặt tôi.
– Hứ. Đừng mơ. Tôi sẽ chỉ giúp lần này thôi! Không bao giờ có lần sau. Còn bà, tôi không thèm quan tâm nữa.
– Nếu bà tha thứ cho tôi thì bữa trưa tôi sẽ đãi bà.
Nếu Tiểu Ngọc tức giận hơn thì sao? Chắc nhỏ lại nói: “Chẳng lẽ bà coi tình bạn chỉ bằng cái bữa trưa hay sao hả?” Biết vậy không phun ra câu đó cho xong. Thế mà, Tiểu Ngọc quay lại, đôi mắt sáng quắc lên, miệng cười tươi như hoa.
– Khôn ngoan đó! Đấy là câu tôi đang chờ.
Lòng người khó lường. Chuẩn. Tôi phải đồng ý với cụ tổ ta ngày xưa. Ngỡ con bạn thân sẽ không bị mua chuộc bởi những thứ như thế nhưng tôi đã nhầm. Và tôi quyết định sẽ đưa vào danh sách nhược điểm của nhỏ Ngọc do tôi soạn thảo. Hơ… hơ… hơ… Giờ thì nhỏ không còn gì để đe dọa tôi nữa rồi. Mà hôm nay sao số tôi hên thì nhiều mà xui thì ít vậy nhỉ? Chắc là ông thần xui đi du lịch rồi? Vậy cũng tốt. Tôi sẽ được tha bổng trong mấy ngày. Tiết hai là tiết tự học. Học sinh trong lớp nói chuyện sôi nổi như chợ Rồng. Con trai đập phá rùm reng cả lên. Mấy bạn học sinh gương mẫu dù có đẳng cấp hoặc level cao đến mấy cũng không kì nào nhét nổi mớ kiền thức vào đâu trong khi sắp đến kì thi cuối học kì. Haizzzzzzzzz… Nghĩ đi nghĩ lại thì tôi mới nhớ là mình chưa chép bù bài mấy hôm nghỉ. Đau lòng quá! Tay à, mày sắp phải chịu khổ rồi. Tội nghiệp! Đột nhiên một chồng vở hiện ra trước, Tiểu Ngọc cười tựa không cười, còn có chút trách móc.
– Vở của bà, tôi chép bài hết rồi đấy. Giả bà.
– Tiểu Ngọc, tôi yêu bà nhất!
Tôi hét toàng lên. Và cái bia ngắm cỡ bự là tôi ngay lập tức lại trúng hàng loạt mũi dao tức giận. Hu hu hu. Có ai cứu tôi không? Hít một hơi, tôi cười xòa, phẩy phẩy tay.
– Không có gì đâu. Tại mình xúc động quá ấy mà. Xin lỗi. Xin lỗi. Hì hì.
Thoát nạn! Quay sang, tôi thì thầm với Tiểu Ngọc.
– Sao bà lại chép hộ tôi vậy? Tự dưng tốt thế chẳng lẽ có âm mưu?
Không có tiếng trả lời, thay vào đó là một cái cốc đau điếng.
– Vậy thì vì sao?
– Hứ. Còn tại sao với vì sao hả? Bà không biết tôi ấm ức thế nào đâu. Cái hôm mà tên Thiên Ân đến xin nghỉ giúp bà ấy, tôi có bảo hắn cho gặp bà một lát. Hắn không những không đồng ý mà còn ép tôi chép đầy đủ bài vở cho bà. Tất nhiên là tôi không làm gì được đành phải tuân theo. Nếu không đã chẳng còn gặp bà ở đây nữa mà là ở trong bệnh viện trung ương với toàn thân bị quấn băng đấy ạ.
Lại là Thiên Ân? Sao cứ khi tôi muốn quên hắn thì lại có người nhắc đến tên đó vậy cơ chứ? Khó xử thật. Lại nghĩ đến tên đó rồi. Cái đầu chết tiệt này! Tôi tự đập vào đầu mình mấy chục cài. Đến lúc ngỡ ra, mới ôm đầu kêu đau. Và hàng loạt cái liếc mắt sắc lạnh. Tôi lại phải im miệng rút lui. Đen đủi giờ mới kéo đến. Cứ thế, cứ thế, trong tiết hai, tôi năm, bảy lần suýt bị đẩu vân chảm, không thì đưa lên lò thêu, hay làm mồi cho hổ đói. Oa oa oa. Xui! Xui! Xui! Bám lấy tôi hay lắm hả? Đúng lúc đó, giờ nghỉ trưa bắt đầu. Tôi phải thoát khỏi cái nơi quỉ quái này mới được. Vèo vèo vèo. Với một tốc độ siêu phàm, tôi đã kéo được con bạn thân đến căng tin an toàn. Và người phải chi tiền mua đồ ăn kiêm người đi mua chính là tôi đấy ợ. Khoảng 10 phút sau, tôi ôm một đống đồ ăn trở về (nếu không muốn nói là một chồng). Đặt xuống bàn, nhìn đồ ăn sướng cả con mắt nhưng lại khổ cái bụng. Vâng, toàn bộ số đồ ăn này chỉ có đúng một thứ là của tôi còn lại là của Tiểu Ngọc. Tiền ăn vặt thàng này của tôi thế là mất toi. Đúng là bạn nhợn. Đã thế bà đây cũng không cần nhá. Tôi cầm chiếc bánh, ăn vèo một cái, hết sạch sành sanh. Nhìn lại hiện thực mới thấy mình ngu xuẩn. Thấy con bạn ăn mà thèm. Không được phải kiềm chế. Tôi bật dậy, mỉm cười thật hiền (ấn chứa bên trong là sự mạnh tàn phá đấy ợ), dịu dàng nói.
– Tôi về lớp ôn bài đây. Dù sao cũng sắp đến kì thì rồi mà. Chúc bà ăn ngon miệng. *lầm bầm’ Nghẹn chết đi cũng được.
Rồi vọt thằng, để con bạn ú ớ đắng sau. Chạy dọc theo hành lang, tôi ngắm cảnh vật bên ngoài. Thế là tôi đâm vào một vật cứng như đá, tiếp sau đó là người tôi bắn xa mấy chục cm, mông “hun” đất, chỉ nói một từ thôi: đau. Đã đang bực thì lại gặp chuyện. Chẳng thèm để người đứng trước mặt, tôi quát lớn. – Làm cái gì vậy hả? Đi không nhìn hay sao? Chẳng lẽ bạn muốn đề cao sự chịu đựng của mình? Đúng là điên. Không đâu đi chọc tức người khác.
Tôi phủi phủi quần áo, hậm hực ngẩng mặt lên thì đập vào mắt tôi là một người cực kì quen. Thiên Ân? Hắn làm cái quái gì ở đây? Chẳng lẽ định trêu chọc tôi? À quên, tôi và hắn có là kẻ thù hay bạn thân gì đây mà phải làm như thế. Ta đây không thèm bận tâm người dưng. Sự tức giận như ngọn lửa chuẩn bị thêu cháy cả ngôi trường. Tôi lướt qua hắn như gió bay qua mây, chẳng mảy may để hắn vào mắt. Mỗi bước chân như một lực sĩ, giậm thật mạnh đến nỗi khu học tập muốn đổ uỳnh xuống. Theo đó là vài ánh mắt khó chịu của một số bạn tiểu thư nhà giàu đáp xuống tôi, lại là cái bọn ghen vì không được ăn, tức vì không được ở đây mà. Ý thức được tôi hất mặt, cười gian ơi là gian, ngọt ngào nói.
– Ối! Mặt bạn có quầng thâm này! – Thì thầm – Nhỡ hoàng tử có nhìn thấy thì bạn không thể lọt vào mắt anh ấy được đâu. Phải cẩn thận chứ. Mau trang điểm lại đi.
Chỉ một câu châm chọc như thế cũng làm cô ta tưởng thật, hoảng loạn tìm phấn son trang điểm. Đến khi soi gương mới phát hiện ra mình bị lừa, khuôn mặt cô nằng chuyển từ xanh sang đỏ rồi tím rịm. Đúng là tắc kè hoa.
– Con nhỏ này! Sao mày dám lừa tao hả? Đúng là có mắt mà không thấy núi Thái Sơn.
– Bạn cao bao nhiêu?
– 1m60
– Núi Thái Sơn cao bao nhiêu? Thế mà bạn lại so sánh bản thân với núi Thái Sơn. Bạn có mắc bệnh ảo tượng không vậy hả? Hay là bạn bị điên?
– Điên? Mày dám bảo tao điên hả? Chết đi con chó.
Chuẩn bị nhận bạt tai hay sao. Không, tôi đã đỡ được cái đánh đầy uy lực đó. Tôi khinh bỉ nhìn cô ta, giọng châm chích, đâm chém.
– Chết giờ mới nhận ra. Đây là chị Liên, học sinh cá biệt của khối 11 đây mà. Với thành tích, võ mèo cào, **** tục thì nhiều, mồm mép thì xoen xoét, học thì chẳng ăn ai, chỉ được cái cậy quyền thì giỏi. Gặp chị đúng là “vinh dự” của đời em.
Cố gắng kéo dài chữ vinh dự ra, tôi mỉm cười đắc thắng. Mặt Liên đỏ bừng vì tức, tay nắm chặt thành đấm, quát.
– Mày là cái thá gì mà lên tiếng hả? Tốt hơn là im cái miệng lại.
– Vâng, em không là cái thá gì nhưng ít nhất thì hơn cái loại như chị ạ.
– Chúng mày đập chết nó cho tao.
Và đám con gái đằng sau lao vào, giở võ mèo cào, không cấu thì xé, không cào thì rạch mặt. Nhưng tôi cũng đâu có vừa (chảnh thế!). Lấy đà, tôi xông lên, nắm lấy tay đứa thấp nhất vật xuống đất, sau đó xoay người đá đứa định cắn trộm, rồi đấm đứa tiếp theo. Chỉ còn lại Liên, cô ta trợn mắt nhìn tôi.
– Chị ơi, chị sao vậy? Có phải tại em mạnh tay với mấy chị kia quá không ạ? Thế cho em xin lỗi nha. Cũng sắp vào lớp rồi. Em đi đây.
Tôi giả vờ hoảng hốt, mắt ngân ngấn nước, ra vẻ hối lỗi. Liên há hốc mồm, đứng ngây ra. Tôi chào tạm biệt rồi nhảy chân sáo về lớp với nụ cười chiến thắng.
Ngồi trong lớp, nhớ lại khuôn mặt ngây ra như phỗng của “chị” Liên, tôi bật cười ha hả. Đúng là cái loại con gái lẳng lơ. Hứ. Cô ta cứ tưởng có gia thế thì được chắc nhưng xin lỗi cuộc đời nha, ta đây không sợ gia thế không sợ quyền lực chỉ sợ mỗi mẹ thôi. Hơ… hơ… hơ… Tưởng chấn áp được tôi bằng cách đánh hội đồng thì cô ta nhầm to rồi. Nhưng cũng vui ra phết. Theo tôi nghĩ, chắc chắn cô ta sẽ tìm cách trả thù thế nên tôi phải có chuẩn bị trước mới được. Lấy I-pop ở trong cặp sách ra, tôi đeo tai nghe, đung đưa theo giai điệu bài hát Forever love của DBSK. Mãi một lúc lấu sau, Tiểu Ngọc mới lên lớp từ căng tin và cũng là lúc tiết học tiếp theo bắt đầu. Thoát ra khỏi giai điệu bài hát, tôi cất I-pop rồi lấy sách vở đặt trước mặt. Hình như Tiểu Ngọc cố trêu tức tôi hay sao ấy nên cố nói rõ cho tôi nghe.
– Ôi! No quá! Ăn chùa là sướng nhất.
Hừ. Cứ sường đi, rồi một lúc tôi sẽ bắt bà đãi gấp bội, cái đồ bạn tồi. Nhín cái mặt hí hửng muốn trêu tức mà tôi chỉ muốn đập cho một phát. Bạn cái kiểu vậy đấy. Haizzzz… Chẳng biết làm bạn với nhỏ là đúng hay sai nữa? Tôi nằm gục xuống bàn, chẳng để ý là cô giáo đã vào từ lúc nào. Giờ chẳng còn tâm trạng nào mà học với hành nữa, ngủ là biện pháp tốt nhất để kiềm chế sự tức giận. Bỗng giọng nói trong trẻo của cô giáo khiến tôi phải bật dậy.
– Thiên Hương, em hãy ra phòng chờ, có người muốn gặp em.
– Dạ? Gặp em.
– Ừ. Em đi nhanh lên còn vào học.
– Vâng ạ.
Ai mà lại muốn gặp mình lúc này cơ chứ? Lạ thật!

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT