watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8854 Lượt

có mà cưa được khối anh? (nháy mắt trêu chọc)
– Giờ em lại còn trêu anh nữa hả? (giận dỗi)
– Thôi, thôi, em xin hàng, xin hàng. (tôi giơ hai tay lên)
– Mà em có muốn ăn gì không anh đi lấy cho?
– À, không. Cũng muốn rồi đấy. Anh đi ăn cơm rồi còn về chứ? Không bố mẹ anh li thì sao?
– Ơ.. ừ. Em cứ nằm nghỉ đi.
Rồi Triết Vũ biến mất khỏi căn phòng. Haizzzz… Nếu anh ấy mà ở đây thêm phút nào thì tôi xấu hổ chết mất. Lý do là mẹ tôi cứ nhìn tôi và anh ấy bụp miệng cười, lại còn rất gian nữa chứ. Cuối cũng cũng thoát nạn. Hay là mẹ lại có kế hoạch gì nữa nhỉ? Tôi lo lắm. Nhỡ mẹ lại tưởng tượng ra chuyện gì khác thì chết. Mà thôi trước hết phải bồi dường sức khỏe đã để mai còn đẻn nhà đàn anh Triết Vũ chơi nữa chứ. Hứa rồi là phải thực hiên đến cùng. Mắt tôi mở thao láo đến tận 10h mới chịu nhắm lại, ngủ yên.
Sáng ngáy hôm sau.
Cả đêm đầu tôi đau nhức nên dậy rất sớm. Tôi cứ ngồi nghĩ ngợi mà cũng chẳng biết đang nghĩ về cái gì nữa. Sau đó, tôi vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân. Nào là đánh răng, rửa mặt, chải đầu tóc, thay quần áo. Lằng ngằng thế nhỉ! Mà không biết nên mặc cái gì đây nhỉ? Tôi trầm ngâm. À! Đúng rồi. Tôi có một bộ quần áo tomboy đã mua mà chứ kịp mặc. Hay là cứ thử bộ đó đi? Tôi tiến gần đến tủ, lục lọi tìm quần áo. Căn phòng ngăn nắp nay còn đâu. Bừa bãi thật. Tìm được nó rồi. Tôi ngắm nghía rồi liếc qua căn phòng cùa mình. Éc. Toàn là quần áo và quần áo. Tôi bắt tay vào thu dọn, gấp nó cho vào tủ. Lại đẹp như xưa. Thay quần áo. Rồi tôi chạy xuống nhà, ngồi phịch xuống ghế sô fa, lấy truyện tranh ra đọc. Chán quá! Được một lúc, tôi nằm vật ra ghế, miệng lẩm ba lẩm bẩm gọi Triết Vũ đến đón như tụng kinh. Ai nhìn thấy lại tưởng tôi bị điên cho coi. Haizzzzzz… Và cuối cùng cũng xuất hiện. Đúng 6h30, Triết Vũ đã đứng trước cửa nhà tôi, ấn còi xe ra hiệu. Tôi nhanh chóng chạy ra mở cửa. Giật cả mình. Anh ấy đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào. Tự dưng, Triết Vũ cúi người chào, giơ tay trước mặt tôi mỉm cười nói.
– Chúng ta đi được chưa, tiểu thư?
Tôi bật cười nhìn Triết Vũ, nhún vai.
– Tất nhiên.
Chúng tôi bước lên xe, lại còn nói chuyện rất vui vẻ nữa cơ. Xe bắt đâu lăn bánh rồi lao vút đi… Nói chuyện được một chút thì tôi lại quay ra ngắm cảnh. Sáng nay đẹp thật. Bầu trời trong xanh, không một gớn sóng. Tuy hơi se lạnh nhưng lại khiến tôi dễ chịu vô cùng. Một lúc lâu sau, chiếc xe dừng trước một ngôi nhà to lớn. Bước xuống xe, tôi ngỡ ngàng, chăm chú nhìn nó. Mong sao ngôi nhà này không rắc rối như nhà Kin. Nếu không tôi thật chẳng dám vào nhà. Triết Vũ dắt tôi từ từ bước vào ngắm thế giới của anh ấy. Vừa đi vừa nghĩ, tôi tròn mắt nhìn khu vườn đầy hoa và chú chim nhiều màu sắc khác nhau. Giờ tôi chỉ có thế nói được một từ: “Đẹp”. Cánh cửa bật mở. Từng bước từng bước, quá sức tưởng tượng. Đây là kiểu kiến trúc kết hợp giữa Pháp và Mĩ tạo ra một không gian ấm cúng. Đột nhiên, tất cả người hầu từ trong lẫn ngoài tập hợp thành hai hàng, cúi đầu, đầu thanh.
– CHÀO MỪNG CÔ THIÊN HƯƠNG!
Éc. Cái gì vậy trời? Tôi giật mình, suýt ngã ngửa ra đằng sau. Chắc chắn là Triết Vũ làm đây mà. Haizzzz… Sao cái vụ này giống nhà Thiên Ân thế nhỉ? Ơ? Nhắc đến hắn ta là mình lại sôi máu. Nhìn thấy Triết Vũ đang bụp miệng cười, tôi bực mình đá vào chân Triết Vũ một cái, hất mặt ngồi xuống ghế sô fa. Vâng, Triết Vũ đang ôm chân nhảy lò cò, mỉm cười đắc thắng, tôi khẽ trách móc.
– Ai biểu đàn anh cười em làm gì?
– Đâu có. (Triết Vũ chối phắt)
– Nếu anh còn nói dối thì chuẩn bị gọi bác sĩ đến băng chân đi nhá. (liếc mắt đe dọa)
– Anh xin hàng, được chưa? (đành phải chịu trận)
– Vậy mới được chứ.
Tôi cười. Bỗng một cô hầu tuổi bằng tôi thì phải, chạy ra, nói với Triết Vũ.
– Thưa cậu chủ, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi ạ!
– Ừ. (gật đầu, quay sang nhìn tôi) Em vào ăn sáng cùng anh chứ?
– Anh hỏi lạ nhỉ. (nháy mắt)
Sau đó, tôi bước theo Triết Vũ vào trong phòng ăn. Ngồi vào bàn ăn, mặt mày tôi ủ dột. Cái bàn ăn quái dị, dài gần 4 mét, phủ vải trắng, báo hại muốn lấy thức ăn cũng thật khó, người ngồi bên kia nhìn xa xôi vạn dặm.
– Hương, mau ăn đi.

Tôi gật gù, nhưng tay lại ngắn quá không thế với tới thức ăn. Hức hức. Làm sao đây? Chẳng nhẽ bảo không gắp được thức ăn chắc. Hay là không đói nữa? Triết Vũ vẫn cứ lặng yên ăn, thành thạo dùng dĩa cắt thức ăn, cách ăn cũng rất cao quí, thanh nhã. Còn vẫn đang dùng hết sức để gắp được thức ăn. Aishiiiii…. Chịu thua rồi. Đặt dĩa xuống bàn, tôi than phiền với Triết Vũ.
– Cài bàn này dài quá, em không thế nào với tới thức ăn cả. Không ăn nữa.
Triết Vũ ngẩng đầu lên nhìn, thấy nét mặt khó chịu của tôi thì dịu dàng nói.
– Hay để anh gắp cho em?
– Không, không, anh cứ ăn đi, em không làm phiền đâu. (xua tay)
– Không được. Nếu mà em không ăn một chút thì anh sẽ rất áy náy và không dám mời em đến đây nữa đâu.
– Vâng.
Tôi ngồi im lặng. Triết Vũ đến chỗ tôi, cầm bát, gắp cho tôi rất nhiều thức ăn. Ôi! Nhìn ngon quá đi mất. Rồi đặt xuống trước mặt tôi, mỉm cười.
– Mau ăn đi!
– Vâng.
Sau khi Triết Vũ ngồi về chỗ của mình. Tôi vui mừng, cắm cúi ăn chẳng còn để ý đến ai nữa. No quá! Xoa xoa cái bụng căng tron, tôi cười híp mí. Chưa bao giờ, tôi được ăn nhiều đồ ăn đắt tiền đến vậy. Nhưng theo tôi thấy thì mẹ nấu ngon hơn nhiều. Hóa ra là Triết Vũ đã ăn xong từ lâu, đang ngồi ở ngoài phòng khách đọc báo. Tôi lon ton chạy như chú thỏ con, ngồi xuống đối diện Triết Vũ. Nhưng hình như anh tập trung đến mức không biết tôi đang lè lưỡi trêu. Ôi! Ngồi đây thêm chút nữa chắc tôi thành hoa héo mất. Đúng rồi! Vườn hoa. Tôi muốn ra đấy ngay bây giờ. May mà cô hầu lúc nãy vẫn đứng gần đó, tôi hỏi lối ra và được cô ấy dẫn đến đó. Woa! Đến gần mới thấy nó đẹp đến thế nào. Có bao nhiêu loài hoa nhưng tôi lại thích hoa hồng bạch vì nó tượng trưng cho ngây thơ, trong sáng. Tôi biết tôi đã mất đi những phẩm chất như thế, Dù vậy tôi vẫn yêu hoa hồng bạch. Đang ngồi thẩn thơ nghĩ thì một đàn bướm đầy màu sắc, bay lượn, quấn quít bên những bông hoa kiêu sa, đẹp đẽ kia. Một cảnh tưởng hiếm thấy. Rồi một chú bươm bướm đậu trên tay tôi. Tự dưng lại thấy nhột, tôi mỉm cười đáng yêu. Cảm ơn mày nhà, bươm bướm. Lúc tôi đứng dậy thì nó bay đi mất, tôi chạy vòng quanh những khóm hoa, tung tăng nhảy nhót. Hình như nghe thấy tiếng động nên những con bươm bướm bay lên, tạo một khủng cảnh sống động. Mắt tôi long la long lanh nhỉn lên bầu trời. Đột nhiên, tiếng nói trầm ấm của Triết Vũ kéo tôi lại hiện tại.
– Hương, em thấy vui không?
– Có. Không ngờ là vườn hoa này lại đẹp đến thế và lại nhiều hoa hồng bạch nữa chứ.
– Em thích?
– Vâng. À, mà anh đang làm gì cơ mà? Sao lại ra đây?
– Tin tức. (kiệm lời)
Rồi chiếc vòi nước gần đó đập ngay phải mắt tôi. Vội vội vàng vàng, tôi vặn khóa, phụt, nước chảy ra, phun thẳng vào Triết Vũ khiến tóc anh lấm tấm nước, quần áo cũng ướt. Tôi cười thích thú, trêu chọc.
– Cho anh chết nhá!
– Em, chờ đòn phản công của anh đây.
Ngay lập tức, Triết Vũ cầm chiếc vòi nước dưới chân, mở vòi, bắn trúng vào mặt tôi, ướt hết. Em sẽ trả thù cho coi. Phụt. Hai chúng tôi đều bị ướt sũng, những giọt nước trong suốt cứ được phun lên phun xuống. Cả khu vườn như được tắm mát, vui mững lay động. Một “cuộc chiến” ác liệt. Không ai chịu thua ai, người này bắn thì người kia trả. Cứ vậy tiếp diễn. Cho đến khi, cả hai đều mệt nhoài, tựa vào lưng nhau thở dốc.
– Em ướt hết rồi đây này. Bây giờ lấy quần áo ở đâu đây? (phàn nàn)
– Không sao. Anh sẽ cho người chuẩn bị cho em được chưa?
– Rồi.
Và đập vào mắt tôi là khuôn mặt lấm lem của Triết Vũ, tôi bật cười ha hả, rống miệng nói.
– Nhìn mặt anh buồn cười quá!
Triết Vũ đỏ mặt, gân cổ cãi lại.
– Tại em bắt đầu trước đấy chứ!
– Ha ha ha. ( tôi vẫn cứ cười như chọc tức Triết Vũ)
– Mặt em còn buồn cười hơn. (cười lớn)
Mặt chạm mặt, tôi nhìn Triết Vũ và Triết Vũ nhìn tôi. Phụt… Cả hai cùng cười vui vẻ. Nhưng đến lúc vào nhà thì bà ** liếc mắt, quát một thôi một hồi. Tôi cúng Triết Vũ chỉ biết cúi mặt chịu trận. Vâng, thật khủng khiếp. Khoảng 1 tiếng sau, tôi mới thoát khỏi bài dân ca của bà **. Đầu óc choáng váng, tai lại còn đau nữa chứ. Mà sao bà ấy lại không thấy đau họng nhỉ? Nói lâu như vậy cơ. Đúng là siêu phàm. Sau đó, tôi được Mi (tên cô hầu) đưa đến phòng tắm và nói.
– Quần áo tôi đã chuẩn bị và treo ở bên

trong rồi ạ! Cậu chủ bảo cô mà không tắm thì sẽ bị cảm mất.
– Cảm ơn bạn.
Nói xong, tôi chui tót vào bên trong. Rộng thế! Khéo phải bằng một phần ba của nhà tôi ấy. Cởi hết quần áo trên người vứt vào máy giặt gần đó, tôi ngồi trong bồn tắm, ngả người xuống dòng nước ấm áp, dễ chịu thật. Lại còn dải hoa hồng trên mặt nước làm cả phòng có một mùi thơm thoang thoảng. Hình như Triết Vũ cố tình bảo Mi rắc hoa hồng. Anh ấy đúng là chu đáo mà. Tôi từ từ thụp mặt xuống. Được một lúc, lại ngẩng lên. Khoảng 30 phút sau, tôi bước ra khỏi bồn tắm, lau tóc và người rôi mặc chiếc váy đắt

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT