watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8827 Lượt

số nó khổ. Mà cứ khi nào gặp hắn thì y như rằng nó tức xì khói, không cãi được câu nào cho dù nó có là chuyên gia “bật” người khác đi chăng nữa. Thật phiền phức mà.
– Nếu cô không phải nhóc con thì cô là bà già à?
Hắn cười gian xảo. Nó định đốp chát lại thì.
– Ọt…ọt…ọt…
Nó xấu hổ, im lặng, mong là hắn không nghe thấy.
– Tiếng gì vậy nhỉ? Hình như là…
Biết là Tiểu Hương đang đói nhưng hắn vẫn giả vờ như không biết, cố tình kéo dài tiếng ra khiến cô bé sốt ruột, không dám nghe tiếp không thì chẳng có cái lỗ nào mà chui.
– Hình như là có một con heo đang đói bụng thì phải.
Nó hậm hực. **** thầm.
– Đồ điên! Cầu mong cho anh ta bị trượt vỏ chuối ngã vỡ mặt đi.
– Cô nói gì đấy.
Sao tai hắn thính thế? Không biết hắn có nghe được gì không? Nó lắp bắp.
– Không…có…gì…hơ…hơ…hơ…
– Thật là không nói gì?
Hắn nghi ngờ, muốn khẳng định lại.
– Thật.
Nó trả lời chắc nịch, một lần nữa, bụng Tiểu Hương lại biểu tỉnh, hắn bật cười.
– Phư…phư…phư…heo lại đói rồi.
– Anh…anh…
– Tôi sao? Chẳng lẽ tôi nói sai? Nhóc con, đi ăn tối đi không thì bụng lại kêu đấy.
Hắn châm chọc, cúp máy để nó đang đứng chết trân lại chỗ, mặt đỏ như gấc, chẳng nói được gì hơn. Ngồi phịch xuống ghế, nó hậm hực, ăn cơm thật nhanh, mắt đỏ vì tức giận. ” Chờ đó, tên kia. Ta sẽ trả thù. Và nó đi tắm sau đó lên giường ngủ say như chết.

Tại một ngôi biệt thự.
Trong căn phòng rộng nhất, có một chàng trai đang ngồi vắt chân, khuôn mắt tỏ vẻ thích thú. Đó chính là Thiên Ân. Sau khi nói chuyện với nó, hắn cảm thấy mọi muộn phiền, mệt nhọc,… đều biến mất. Dường như trêu chọc Tiểu Hương đã trở thành thói quen của hắn. Thiên Ân nhắm mắt, tựa người vào ghế, nghĩ đến khuôn mặt đáng yêu của nó, bất giác mỉm cười khiến gia nhân trong nhà không khỏi ngạc nhiên. Một người lạnh lùng như chàng ta sao hôm nay lại cười vui vẻ đến thế. Nhìn Thiên Ân không khác gì một vị thiên sứ. Mọi người chăm chú nhìn cậu, không khỏi đỏ mặt thêm chút bối rối. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Thiên Ân khiến cậu cũng phải ngạc nhiên: “Nhóc con, em là của tôi.” Hắn rất ghét con gái. Sao bây giờ lại có suy nghĩ đó? Tiểu Hương là gì trong cuộc đời hắn?… Mọi thắc mắc hiện lên. Ngắt quãng dòng suy nghĩ, hắn lao nhanh ra khỏi nhà, phóng thiệt nhanh chiếc Limo màu bạc. Hắn muốn gặp nó ngay bây giờ… Cảm giác giờ đây của hắn là gì? Thiên Ân muốn tìm câu trả lời cho mình
12h đêm.
Đang say giấc nồng, bỗng tiếng xe máy Brừm…Brừm…Brừm… nghe rất quen thuộc. Tiểu Hương tỉnh dậy, hai tay dụi dụi mắt, trong lòng bực tức vì có kẻ phá giấc ngủ của mình. Tiếng xe ngày càng to hơn. Nhất định cô bé sẽ băm chết tên phá đám đó. Hậm hực, bực tức, cô bé lao nhanh xuống dưới nhà, mở cửa, không nhìn mặt người đó là ai, quát thẳng vào mặt.
– Này. Tên điên kia. Đêm không ngủ được nên đi phá người khác à?
Hắn – Thiên Ân bịt tai lại, nhếch mép cười lạnh. Tuy không nhìn thấy mặt nhưng Tiểu Hương vẫn cảm thấy ớn lạnh, rợn tóc gáy.
– Nhóc con, cô biết mình đang **** ai không?
“Giọng nói… giọng nói này…giọng nói này…là của tên đó. Trời ơi! Sao lúc nào hắn cũng phá mình vậy hả?” Tiểu Hương khóc thầm, ngoài thì lắp bắp như gà mắc tóc.
– Sao…sao…anh…anh…lại…ở…đây?
– Tôi có làm gì đâu mà cô lại cứ lắp ba lắp bắp vậy hả?
Khuôn mặt của Tiểu Hương khiến hắn phải nén cười, châm chọc.
– Tại…tại…tại…anh…
– Nói nhanh đi xem nào, ấp a ấp úng.
– TẠI ANH ĐÁNG SỢ.
Tiếng hét của Tiểu Hương làm hắn có chút giật mình và bật cười lớn.
– Phư…phư…phư… Nhóc con, cô sợ tôi? Phư…phư…phư…cô có tài khác người thật đấy.
Mặt đỏ như gấc không phải vì xấu hổ mà vì tức giận. Sao hắn cứ phải châm chọc nó nhỉ? Thật là bực mình. Tiểu Hương đốp chát lại.
– Tên điên kia! Tôi không muốn dây dưa gì với anh hết, đồ đáng ghét.
Quay lưng lại, bước vào trong, đóng cửa cái “Rầm”, hầm hầm bước vào nhà. Hắn cười gian, dương dương tự đắc.
– Chúng ta sẽ còn gặp lại nhiều, nhóc con.
Tiểu Hương còn loáng thoáng nghe thấy nhưng không thèm để ý, dậm chân đi vào, lên phòng ngủ đánh một giấc.
Trước nhà, hắn hút một đuối thuốc, nhả một hơi, mỉm cười.
– Chắc chắn sẽ gặp lại.

Ngày hôm sau – 6h30.
Nó trở mình, mắt cứ díu lại không chịu mở, chùm chăn ngủ tiếp, không muốn dậy. Chuông điện thoại reo… Nó vẫn không chịu nhúc nhích. Lần 2…Lần 3…Lần 4….. Lần 10… Tiểu Hương đành bật dậy, cầm máy nghe.
– Ai vậy hả? Sáng đã làm phiền.
– DẬY NGAY, 6h45 mà không đến trường à?
Tiểu Hương hoảng hốt, nhảy khỏi giường, bay vào trong phòng tắm,

làm vệ sinh cá nhân. Và thế là, nó dắt xe, vội vội vàng phi ngay đến trường. Chẳng may, nó lại đâm phải một chiếc BWM. Chiếc xe đạp méo mó, hỏng, không đi được nữa. Một giọng nói ấm áp vang lên.
– Bạn có sao không? Để mình đỡ bạn dậy.
Một anh chàng cao khoảng 1m85, mỉm cười, hàng lông mày rậm và khẽ nhếch lên hơi ngỗ ngược, cong cong như vầng trăng khuyết trong đêm. Nước da hồng hào, nụ cười tươi roi rói, khuôn mặt quá hoàn hảo, dáng người cao, bờ vai rộng, rắn rỏi, đặc biệt là cái khuyên kim cương sáng lấp lánh bên tai trái như tô đậm thêm vầng hào quang chói lóa ấy. Đưa tay ra trước mặt Tiểu Hương, cô bé đỏ mặt, ngại ngùng cầm lấy tay anh ta, được kéo đứng dậy. Chân và tay của cô bé có những vết xước vì ma sát với mặt đường.
– Cảm ơn. Tôi không sao.
Anh ta cười rạng rỡ như mặt trời ban ngày. Mặt đã đỏ nay càng đỏ hơn, công suất của những nơron thần kinh bị ngưng trệ, nửa tỉnh nửa mê. Nhìn vào đồng hồ, kim dài chỉ số 7, kim ngắn chỉ số 2: 7h5p’.
Nó hốt hoảng, cuống cuồng cả lên.
– Trời ơi! Muộn học rồi, làm sao đây?
Anh ta mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai Tiểu Hương.
– Nếu không phiền thì bạn lên xe, mình sẽ chở bạn đến trường. Bạn học ở trường nào
Nó không suy nghĩ nhiều, nói luôn.
– Vậy cho mình đi nhờ nha. Mình học ở trường Ikeda.
Chui vào trong xe, anh ta cười, lên xe,… Xe từ từ lăn bánh…phóng vút đi.
Đến trường, Tiểu Hương xuống xe, nói cảm ơn rồi nhanh chóng tìm cách vào trường. Nó trèo tường ở gần nhà vệ sinh nữ và chạy lên lớp. Và tất nhiên, nó đã bị phạt viết bản kiểm điểm. Còn anh chàng kia mỉm cười thú vị.
– Cô gái đó rất dễ thương.
Cánh cổng trường Ikeda mở, xe phóng vào lán xe để ô tô của trường. Xuống xe, anh ta bước lên phòng hiệu trưởng…

*Nhân vật mới.
– Lý Triết Vũ (17t): là người thừa kế tập đoàn điện tử Denka. Một hotboy ấm áp, tốt bụng, điềm tĩnh, tốt về mọi mặt. Một siêu mẫu, diễn viên, ca sĩ nổi tiếng của SM entertainment được bao người hâm mộ. Từng là học sinh của trường nam sinh Kyoto nhưng lại chuyển về học ở trường Ikeda. IQ = 280.
Nó ỉu xìu, nghĩ cách “xử đẹp” hắn. Chỉ tại hắn mà hôm nay Tiểu Hương đi học muộn, lại còn bị phạt nữa chứ. Ông thần xui hình như đang bám lấy cô bé… Đã bắt đầu học nhưng Tiểu Hương không thể cho một chữ nào vào đầu cả. Tâm trạng như thế này thì còn học được gì cơ chứ. Cô bé lẩm bẩm, **** thầm. Tiểu Hương lấy I-pop trong cặp ra, nhắm mắt, ngả lưng vào ghế, ngân nga hát chẳng quan tâm đến việc khác.
Giờ nghỉ trưa đến. Tiểu Hương để ý hình như hôm nay có chuyện gì đó mà khiến trường rầm rộ cả lên. Tiếng bàn tán xôn xao của các nữ sinh cứ từ từ lọt vào tai cô bé.
– Hình như siêu mẫu Lý Triết Vũ chuyển về trường mình đấy.
– Hả? Anh Vũ đã chuyển về đây học á?
– Thật không vậy?
– Đúng mà. Anh ý học ở lớp 12A1 đó.
– Mình đến đó đi.
– Woa… Nghĩ đến chuyện được gặp anh Vũ là tim mình cứ nhảy loạn xạ.
Blap…Blap… “Lý Triết Vũ, đó là ai vậy? Mình chả nghe thấy bao giờ?” (bó tay với bà này luôn, suốt ngày xem phim hoạt hình thôi) Tiểu Hương thầm nghĩ… Rồi cô bé nhảy chân sáo xuống căng tin.
Mua được đồ ăn cho mình, Tiểu Hương ngồi vào một chỗ trống gần cửa sổ, từ từ nhấm nháp đồ ăn. Trong căng tin cũng không khác là mấy, ồn ào, bàn tán về Lý Triết Vũ. Tiểu Hương bực tức, thốt ra một câu mà cô bé không định nói.
– Lý Triết Vũ, Lý Triết Vũ, đó là tên nào vậy? Sao cứ bàn tán về anh ta?
Rầm… Mấy trăm hòn đã cứ nhằm vào đầu của tất cả mọi người trong căng tin mà rơi. Khi tỉnh lại, ai cũng nhìn chòng chọc Tiểu Hương khiến cô bé giật thót.
– Sao bạn lại không biết anh ấy là ai cơ chứ?
Một giọng nói êm dịu như suối nước chảy. Nước da trắng ngần, mái tóc quăn màu hạt dẻ, lông mày dài, đầy đặn, đôi mắt to màu nâu. môi quả đào chúm chím thoa chút son nhẹ với chiếc váy màu xanh nhạt gắn những viên pha lê nhỏ lấp lánh… trông cứ như là búp bê barbie màu hồng bằng xương bằng thịt. Lâm Hà Mi (Maria)- người mẫu thời trang nổi tiếng của tập đoàn C.L – công chúa của trường? Nó không thốt được lời nào trước vẻ đẹp của Hà Mi.
– Chào bạn. Mình không làm phiến bạn chứ? – Nhỏ mỉm cười ngọt ngào.
Nhưng sao Tiểu Hương Lại thấy nụ

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT