watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8842 Lượt

làm gì mà nói thiêng thế không biết. Tôi chưa kịp xoay người bước đi, thì đã “reng, reng, reng” tôi nhảy dựng lên, cầm máy lên nghe không cần biết đò là ai.
– Alô! Tôi – Đinh Ngọc Thiên Hương xin nghe.
Đầu giây bên kia sau 30s mới trả lời.
– Là tôi. (giọng nói có vẻ lạnh lùng)
– A! Hoàng tử Thiên Ân đó hả? Sao cái số mình nó “sướng” thế nhỉ? Được đích thân Hoàng tử băng giá ở trường British gọi điện. Đúng là tu mấy kiếp mơi được như thế. ( giả vờ phấn khởi nhưng thực chất toàn là ý châm trọc)
– Có cần phải kháy đểu nhau như thế không? (bực tức)
– Sao anh lại nói thế? Em đang rất rất là vui vì được Hoàng tử như anh gọi điện đấy ạ (có mà muốn đấm chết ngươi thì có)
– Thôi đi, không cần phải giả nai, tôi nhìn thấu tim gan của cô rồi.
– Khiếp! Anh cứ nói quá, em đâu có giả nai, hức hức, anh nói thế làm em buồn lắm đây ạ. (vờ thút thít)
– Tôi không tin cô.
– Ấy chết! Chẳng lẽ em nói gì sai ạ? Một người đẹp trai như anh rất hút hồn người khác đấy ạ (có hút chó thì đúng hơn)
– Cô có để tôi nói vấn đề chính không hả? (hét)
– È hèm. Vậy thì nói luôn đi, rắc việc quá. (trở lại nguyên hình ban đầu)
– Tối mai cô có rảnh không? (giọng nói có phân ngập ngừng)
– Muốn mời tôi đi dự tiệc chứ gì? (tự cao tự đại)
– Sao cô biết? (ngạc nhiên)
– Ôi giời ơi! Tôi vốn thông minh mà lị. Nhưng mà nói thật là tôi không có hứng thú với mấy bữa tiệc tùng đó đâu, đừng mất công mà mới. ( tự sướng sau đó thì nhất quyết từ chối)
– Nếu cô không đi thì tôi sẽ nói với mẹ cô là lần trước cô bị đánh nên phải ở nhà tôi. (nhếch mép cười nửa miệng)
– Anh… anh… anh… Sao anh dám hả? (lắp bắp không nên lời)
– Hỏi ông trời vì sao tôi dám?
Là bởi vì cô quá ngốc thôi. (xuất khẩu thành thơ)
– Tôi… tôi… tôi đồng ý là được chứ gì. (gượng ép)
– Vậy mới ngoan chứ. ( cười ha hả) Mai khoảng 6h tối, tôi sẽ đên đón cô, đừng mong trốn thoát. Bye.
Aaaaaaaaaa! Tên điên kia! Tức quá! Sao hắn dám áp đặt tôi hả? Cuối cùng thì tại sao tôi lại xui xẻo đến thế cơ chứ? Oa oa oa. Cái gì không đến thì lại đến, còn cái gì muốn đến thì lại không đến? Ông thần xui ơi là ông thần xui, dạo này ông bám tôi sát quá rồi đấy. Haizzzzzzzzzz… Đúng là số con rệp.
– Hương, vào ăn hoa quả với mẹ.
Tiếng nói cất lên khiến tôi sực tỉnh.
– Dạ thôi ạ. Con xin phép vào phòng trước.
Chưa kịp để mẹ nói gì, tôi đã ở trong phòng, đóng cửa cái “rầm”. Không được. Mình không muốn đi chút nào cả. Đến đây lại còn gặp mấy đứa tiểu thư nhìn mà thấy ghét. Bộ hắn không tìm được ai khác ngoài tôi chắc? Hắn đào hoa lắm cơ mà, chỉ cần phẩy tay một cái là con gái xếp thành hàng dài dằng dẵng. Nhất quyết phải

là tôi mới được chắc. Tên Thiên Ân đáng chết, phải chăng hắn đang tìm cách bôi nhọ tôi? À, chắc không phải. Hắn đâu là người như vậy. Tuy có lạnh lùng nhưng tôi chưa bao giờ thấy hắn dùng thủ đoạn bì ổi để hại người khác. Hay là hắn muốn tôi giúp hắn tránh các bạn gái khác nhỉ? Thế là suốt cả buổi tối tôi chẳng thể tập trung học bài, nằm suy nghĩ, suy nghĩ và suy nghĩ đến tận 1h sáng mới có thể chợp mắt.
Ngày hôm sau. Tôi uể oải vươn vai thức dậy rồi lieu xiêu đi vào phòng tắm. Mệt quá đi mất! Oh my God! Nhìn khuôn mặt trong gương mà tôi giật nảy mình, suýt ngả ngửa

ra đằng sau. Gì thế này? Khủng khiếp. Mái tóc rối tung, hai mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, lại còn mắt nhắm mắt mở nữa chứ. Oa oa oa. Không khác gì quỷ, à phải hơn quỷ ấy chứ. Gỡ lại mái tóc, tôi đánh răng, rửa mặt rồi vận lên người bộ quần áo đồng phục của trường. Xong. Tôi chạy vèo ra khỏi phòng, đến bếp chuẩn bị bữa sáng. Vẫn là thực đơn cũ. Trứng ốp la – bánh mì – sữa. Nhưng tôi phải đi sớm trực lớp nên ăn trước còn để lại khi mẹ dậy thì ăn. Nhảy lên chiếc xe yêu quí, tôi rời khỏi nhà với một tâm trạng khá ổn định nhưng lại chẳng thấy vui.
Vừa đến trường là tôi đã dựng xe và phóng lên lớp ngay lập tức. Lấy đồ đạc trong tủ, tôi bắt đầu trực nhật. Haizzzz… Nhiều giấy rác thật đó, nếu không quét nhanh thì khi vào lớp cũng chưa xong. Mà sao hôm nay tôi lại phải quét lớp nhỉ? Đáng lẽ phải là mấy ngày nữa chứ. Rõ ràng tôi nhớ là vậy mà, chẳng lẽ mọi người cố tình bắt nạt tôi. Tôi chỉ muốn hòa đồng với mọi người thôi nhưng sao lại khó đến thế? Nhiều khi tôi muốn gào lên hỏi tại sao lại đối xử với tôi như thế nhưng cổ họng cứ nghẹn lại. Khó lắm. Hót rác và giặt giẻ lau bảng xong, tôi nằm gục xuống bàn. Chắc ai nhìn cũng tưởng là ngủ nhưng thực ra những giọt nước mắt đã lăn dài trên hai gò má. Mặn và đắng. Được một lúc, tôi ngủ say dù trên mí mắt vẫn còn vương một giọt nước mắt. Tôi đang ở đâu thế này? Sao lại đông người như vậy nhỉ? Mà hình như tôi lại là trung tâm, bị mọi người nhìn chằm chằm như sinh vật ngoài hành tinh. Cúi xuống nhìn, cái gì thế này, bộ đồ kinh khủng là sao? Còn tên Thiên Ân ôm bùng cười đến nỗi sặc. Làm sao đây? Ai cứu tôi với. HELP ME! Bật dậy, tôi vuốt mặt trấn tĩnh. Hóa ra là giấc mơ, nhưng tối nay phải đi tiệc không khéo hắn lại bắt tôi mặc đúng cái bộ đồ đấy thì tôi biết phải làm sao? Không biết đâu. Tôi không muốn đi nữa. Nghĩ đến là thấy sợ rồi. Hức hức. Oa oa oa. Đột nhiên tiếng gọi lớn đến mức kéo tôi về hiện tại.
– TIỂU HƯƠNG.
– Hả? À, có chuyện gì vậy, Tiểu Ngọc? (thắc mắc)
Bỗng người tôi ớn lạnh, nổi da gà, quay lại thì nhỏ Ngọc đang cười đểu nhất trong các loại đểu.
– Gớm chưa kìa. Bà tưởng tôi không biết gì chắc? Nghe nói bà đồng ý đi tiệc với cái tên Thiên Ân rồi hả. Thế mà có người bảo “Tôi chẳng quan tâm” (nhái lại). Thật là, sao bà không nói thẳng là tôi rất muốn đi cho xong còn giả vờ giả vịt.
– Bà tưởng tôi muốn đi lắm hả? Tại tên đó đe dọa ấy thôi chứ không có cho tiền tôi cũng chẳng thèm. (bật lại ngay tức khắc)
– Đe dọa? Ai có thể đe dọa được bà cơ chứ? Nói dối mà chẳng biết đường nói. (bĩu môi)
– À thì… Nếu bà không tin thì thôi vậy. (thở dài)
Đúng lúc đó, chuông reo, tiết học đầu tiên là của cô giáo chủ nhiệm. Không biết hôm nay có thông báo gì mới không nhỉ? Hay là được nghỉ hai ba hôm cũng được? Tôi nghĩ thầm rồi tủm tỉm cười và tất nhiên là không phát ra tiếng. Giọng nói thánh thót như chim sơn ca cất lên.
– Các em có nhớ ngày 12/12 là ngày gì không?
– Dạ, không ạ. (đồng thanh)
Suýt nữa, cô giáo ngã ngửa may mà vịn vào bàn chứ không mông đã chạm đất rồi. Cô hắng giọng cười bảo.
– Là kỉ niệm 5 năm ngày thành lập trường.
– À, à. (gật gù như người già)
– Có nghĩa là thứ 6 tuần sau chúng ta sẽ tổ chức kỉ niệm và mỗi lớp phải có một hoặc hai tiết mục văn nghệ. Thế thì em nào xung phong tham dự?
Xì xầm. Hứ. Mấy cái vấn đề này thì tôi không quan tâm đâu đó nhá. Nói đúng hơn là ghét. Suốt ngày múa với chả hát, chán thấy mồ. Chắc Tiểu Ngọc cũng không tham gia đâu, tuy là nhỏ hát hay thật nhưng lại ghét đứng trước đám đông nên không thích. Nhưng tự dưng Tiểu Ngọc đứng dậy, vẻ mặt cực kì gian.
– Em thưa cô, em và Tiểu Hương sẽ tham gia ạ.
Hở? Tiểu Ngọc vừa nói cái gì ấy nhỉ? Tôi không nghe rõ. Ai tham gia? Tôi và nhỏ đó á? Cái quái gì vậy? Á á á á á á á á á á á á á… Tiểu Ngọc tôi có làm gì bà đâu mà bà lại hại tôi thế này. Oh my God! Mặt tôi nhăn nhó không khác gì cái bánh bao gặp nước. Hu hu hu. Tôi ghét bà. Liếc một cái sắc lạnh cho Tiểu Ngọc, nhỏ chỉ gãi gãi đầu, mỉm cười “cực kì thân thiện” đấy ạ. Cô giáo mặt mừng, nở một nụ cười nhìn Tiểu Ngọc và tôi, khen.
– Tốt! Vậy các em tự luyện tập với nhau nha. Giờ chúng ta bắt đầu tiết học.
– Vâng ạ. (toàn là nhỏ Ngọc nói thôi)
………………………………………………………
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
…………………………………………………………..
Được lắm. Tôi không tha cho bà đâu. Ngồi xuống, tôi nhìn thì nhỏ quay mặt đi cho khác làm lơ. Coi như bà giỏi. Hừ. Chờ đó! Cười lạnh, tôi lấy sách vở, chăm chú nghe cô giáo giảng bài. Hai tiết Văn và Toán cũng đã trôi qua. Ôi! Đói quá. Tôi đang yên vị tại căng tin. Chưa kịp cho miếng bánh mì vào miệng thì tiếng hét rống lên của của bọn con gái như long trời lở đất, suýt nữa thì mất cái ăn. Haizzzzzz… Chắc lại gặp hotboy. Kia không phải là chồng cái con nhỏ Ngọc hay sao? A, nhắc đến lại thấy tức. Tình cảm quá nhỉ? Đúng là đáng ghét. Tôi hất mắt, chẳng thèm nhìn bởi vì tôi sẽ thấy khuôn mặt siêu siêu đáng ghét của nhỏ Ngọc khi nhìn chồng nhỏ là Hải Đăng. Cặm cụi ăn nốt bánh, tôi tu một hơi hết sạch cốc trà lúa mạch. No quá! Như vầy mới là cuộc sống thực sự chứ. Tôi đứng dậy, dải từng bước dài, tiến thẳng về nước ý nhầm về lớp. Úi giời! Ai thế kia? “Chị” Liên quái vật và “Công chúa” Maria đáng khinh kia mà. Nghe nói họ rất ghét nhau cơ mà. Sao tự dưng lại thân thiết như bạn thân vậy cơ chứ? Mà thôi phải đến “chào hỏi” hai người đó cho phải “phép” chứ nhỉ. Tôi đến chỗ họ, mỉm cười rạng rỡ không thấy mặt trời.
– Ai dô, ai thế này? “Chị” Liên và “Công chúa” Maria. Chào hai người.
Vẫn cái ánh mắt

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT