watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8837 Lượt

Ba giận tôi cũng đúng thôi. Tất cả là tại tôi mà. Đau và nghẹt thở. Tim tôi như đang bị ai gặm nhấm từng chút từng chút một. Dường như đang có người nào đang nhìn tôi rất chăm chú. Ngồi dậy tôi thấy Thiên Ân đang đứng gần đó, ánh mắt nhìn tôi rất lo lắng. Chẳng lẽ lại có chuyện gì? Sao lại trùng hợp vậy nhỉ? Hay là hắn cố tình đến đây? Và hắn tiến gần về phía tôi, rồi sờ trán tôi, ân cần nói.
-Em bị ốm à? Có sao không?
– À, tôi chỉ cảm thấy hơi mệt. (tôi ngập ngừng trả lời)
-Vậy à? Làm tôi rất lo.
Hắn thở phào nhẹ nhõm như mới trút được gánh nặng. Một cảm giác lạ len lỏi trong trái tim mà không biết tên nó là gì. Thình thịch… thình thịch… Thế này là sao nhỉ? Thực sự tôi không hiểu mình đang bị làm sao nữa. Tự dưng hắn nháy mắt, trêu chọc.
-Mặt em đỏ chót lên rồi kìa. Nhìn đáng yêu thật đấy!
Ôi trời! Chắc mặt tôi bây giờ còn đỏ hơn trái cà chua rồi. Hu hu hu. Thật là mất mặt. Thế là tôi xoay ngoắt 360 độ, nói.
-Tôi mệt nên đi nghỉ đây.
-Vậy thì tôi sẽ ngồi đợi em tỉnh dậy. Sau đó tôi sẽ đưa em về.
Chết! Vậy thì không được. Đến giờ nghỉ trưa, tôi còn phải gặp Kin nữa cơ mà. Nhỡ hăn mà biết thì tôi sẽ chẳng còn toàn thây nữa đâu. Làm sao đây? À, đúng rồi. Tôi nở một nụ cười siêu đáng yêu, cất tiếng.
-Giữa giờ nghỉ trưa, tôi có hẹn với Tiểu Ngọc rồi nên không nằm bẹp đến giờ tan trường đâu.
-Thế à? Tiếc thật. Nhưng hết 5 tiết, tôi có thể đợi em ở cổng trường và đưa em về được không?
Nhìn vẻ mặt đáng thương như cún con của hắn khiên tôi không tự chủ mà gật đầu. Thiên Ân vui mừng đến nỗi bế tôi lê-n xoay vòng. Sao mọi thứ trước mặt cứ quay vòng vòng thế này? Là tại hắn. Và kết quả là tôi chóng mặt nên phải ở yên trên giường còn hắn thì tung tăng đi đâu đó. Đúng là xui xẻo. Reng…reng… Giờ nghĩ trưa đến rồi. Tôi nhảy xuống giường, tiến thẳng về phía căng tin. Không biết tôi có lỡ hẹn không nhỉ? À, tí nữa tôi còn cuộc hẹn với mấy đàn chị khối trên. Đã đồng ý với hắn rồi, biết làm sao bây giờ. Thôi đến đâu hay đến đó. May quá, Kin chưa đến, tôi chọn một cái bàn có thể nhìn được cảnh vật bên ngoài, kéo ghế ngồi vào đó. Lấy cho mình một cốc lúa mạch, tôi nhâm nhi thưởng thức. Mãi một lúc sau, Kin mới xuất hiện, tôi vẫy tay ra hiệu: “Em ở đây” Anh ngồi đối diện toi, trông có vẻ trầm tư, ánh mắt cứ hướng về một nơi xa xăm nào đó. Tôi đang rất thắc mắc, Kin đang định nói chuyện gì với tôi. Nếu về chuyện tình cảm thì tôi không biết nên làm gì cho đúng và không làm anh tổn thương. Lòng tôi đang rối như mớ bòng bong. Người phá tan bầu không khi căng thẳng, u ám là Kin, giọng nói của anh có vẻ rất ngập ngừng.
-Anh biết chuyện này hơi vội vàng nhưng em, em có thể làm người yêu của anh không?
Ánh mắt chờ đợi nhìn tôi chằm chằm. Tôi bối rối, chẳng biết tại sao cổ họng lại ứ nghẹn, bị chặn lại không thế cất lên lời. Có thế anh ấy sẽ ghét mà bỏ đi thì sao? Thế thì tôi sẽ mất đi một người thân yêu. Vậy nên không thế được. Tôi không chấp nhận điều đó. Không bao giờ. Kin, em xin lỗi vì đã quá ích kỉ, nhưng mong anh hãy hiểu và tha thứ cho em có được không? Gắng gượng mãi tôi mới thốt ra một câu.
-Em muốn suy nghĩ.
-Được. Anh sẽ chờ em nhưng đừng quá lâu, có được không?
-Vâng. Giờ em phải đi có việc gấp đây. Hẹn gặp anh sau.
Rồi tôi quay lưng bỏ đi mà trong lòng đau đớn, muốn khóc nhưng lại chẳng được. Giờ tôi biết đi đâu đây?
Khó chịu quá. Đầu tôi sắp nổ tung ra rồi. Mưa. Mọi thứ xung quanh như bị nuốt chửng bởi không gian âm u, xám xịt. Từng bước chân nặng nề, tôi chẳng còn mặt mũi nào gặp Kin nữa rồi. Chắc chắn sau này tôi sẽ làm anh ấy tổn thương. Những giọt mưa tạt vào mặt và tôi thấy rát nhưng không thể bằng nỗi đau trong tim. Điện thoại reo, tôi lục túi quần, lấy chiếc điện thoại, nghe máy.
-Alo.
Im lặng, không có tiếng trả lời. Nó khiến tâm trạng tôi đang khó chịu giờ lại thêm bực bội. Tôi gắt.
-Ai vậy? Trả lời đi chứ.
Chính vì như vậy, người bên kia mới bắt đầu lên tiếng.
-Tiểu Hương, cô Lan đây (mẹ Tiểu Ngọc), mẹ cháu, mẹ cháu… (ngập ngừng)
-Mẹ cháu sao hả cô? Chắc là mẹ phải đi ra nước ngoài rồi à?
Và rồi tôi nghe thấy tiếng khóc của cô Lan. Sao cô ấy lại khóc nhỉ? Thái độ cũng lạ nữa. Thịch… Bất chợt, tim tôi nhói đau từng đợt, một cảm giác chẳng lành xâm chiếm lấy suy nghĩ. Tại sao lại thế nhỉ? Dường như cô Lan nén khóc, tiếp tục nói.
-Cháu phải bình tĩnh nghe bác nói nghe. Không được xúc động, được chứ?
-Vâng, cô cứ nói đi ạ. (vì chẳng hiểu chuyện gì nên tôi vẫn hồn nhiên nói)
-Thật ra, bệnh viện vừa gọi đến, mẹ cháu bị tai nạn rất nặng đang được phẫu thuật ở bệnh viện Nhân Ái. Bác sĩ nói bị đụng xe. Cháu đến luôn đi. Alo… alo… Tiểu Hương… cháu sao vậy?
Tai tôi ù đi, chẳng nghe thấy gì nữa. Chiếc điện thoại đã rơi xuống vũng nước mưa, tay tôi buông lỏng, mặt tái nhợt như tàu lá. Không phải, chắc chắn là có sự nhầm lẫn nào đó. Làm gì có chuyện mẹ tôi bị tai nạn cơ chứ? Đúng rồi, cô Lan nói đùa. Cô ấy trêu tôi. Tôi không tin, không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Tôi sẽ đến bệnh viện xác nhận rồi bác sĩ sẽ nói nhầm lẫn. Đừng mà. Hãy nói đó là đùa đi. Các người nói dối, các người đang muốn hành hạ tôi bằng cách này

đây mà. Mẹ, mẹ ơi, đó là một trò đùa đúng không? Mẹ đã nói không bao giờ rời xa con nên chuyện này không thể là sự thật đúng không mẹ? Dưới cơn mưa buốt giá, tôi vùng vẫy yếu ớt, đôi chân bất động không thế di chuyển. Thật sự rất đau, đau lắm. Nước mắt hòa lẫn với những giọt nước mưa. Mặn đắng. Sẽ chẳng có ai biết là tôi đang khóc, chẳng ai biết. Bỗng một giọng nói đầy lo lắng dù có mắng nhưng cũng chỉ vì lo lắng.
-Sao em ngốc thế hả? Trời mưa thế này mà lại ngồi đây, có biết là tôi tìm em cực khổ lắm không?
Ánh mắt vô hồn nhìn Thiên Ân, nói như cầu xin.
-Làm ơn. Hãy đưa tôi đến bệnh viện Nhân Ái. Xin anh.
-Được, được. Giờ tôi sẽ đưa em đến đó.
Nói xong, Thiên Ân bế tôi vào chiếc xe BMW màu bạc của hắn. Lòng tôi thấp thỏm lo âu, chẳng còn bận tâm ,mình có lạnh hay đau chỗ nào. Chiếc xe từ từ lăn bánh rồi phóng vút đi trong màn mưa của sự chết chóc, sự mất mát, đau thương. Ngay bây giờ tôi chỉ muốn gặp mẹ để chắc chắn bà không bị sao hết. Một phút mà tưởng trừng như một năm trôi qua. Khó thở. Đôi gò má đã ướt đẫm toàn là nước mắt. Giá như cô Lan gọi lại nói có sự nhầm lẫn nhưng chiếc điện thoại vẫn im lặng. Đến bệnh viện, Thiên Ấn nhấn phanh mạnh. Tôi chẳng nói gì, mở cửa, phi ngay vào bên trong, đằng sau là tiếng gọi lớn của Thiên Ân. Vừa chạy tôi vừa cầu nguyện những gì cô Lan nói đều là giả. Vết thương, tôi không muốn nó sâu hơn nữa. Có lẽ tôi sẽ không thể chịu đựng được thêm một cú sốc nào nữa. Khủng khiếp lắm! Cũng như ngày mất ba vậy. Nếu không còn có ai ở bên cạnh thì tôi biết phải làm gì đây, và tôi đâu thể sống vui vẻ được. Nhưng cuối cùng ước nguyện của tôi không thể trở thành hiện thực. Tôi nhìn thấy cô Lan đang ngồi trước cửa, khuôn mặt toàn lo âu. Vậy đó chính là sự thật. Chẳng lẽ không có sự nhầm lẫn nào hay sao? Không thể như thế được. Mẹ tôi sao lai nằm trong đó chứ? Đi đến chỗ cô Lan, tôi năn nỉ mà nước mặt lại chảy.
-Cô nhìn nhầm

đúng không? Cô hãy nói như vậy đi. Cháu xin cô. Hãy nói đó là nhầm lẫn đi. Tại sao mẹ cháu lại bị tai nạn cơ chứ? Hiểu lầm đúng không ạ?
Cô Lan nhìn tôi, xót xa, ôm tôi vào lòng, khuyên nhủ.
-Đó là sự thật cháu à. Cô rất tiếc. Cháu đừng quá đau lòng. Mẹ cháu còn đang phẫu thuật trong kia. Sẽ không có gì xảy ra đâu. Mẹ cháu nhất định sẽ tỉnh lại.
KHÔNG. Tôi không muốn nghe. Vì sao? Vì sao ông trời lại đối xử với mẹ con chúng tôi như vậy? Tôi ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh giá, có một bàn tay vô hình bóp chặt tim tôi. Nghẹt thở. Tôi thật sự muốn bỏ cuộc. Tôi thật sự muốn thay mẹ hứng chịu tất cả. Những gì tôi yêu quí đều bị tổn thương còn tôi thì vẫn bình yên. Có phải ông trời đang muốn trừng phạt tôi đúng không? ĐỪNG. Tôi không thể chịu đựng được nữa rồi. Ba à, con lại không thể bảo vệ được mẹ rồi. Chắc hẳn ba đang trách con đúng không? Vậy thì đáng lẽ ba phải giúp mẹ đi chứ. Xin ba đừng đưa mẹ đi theo được không? Con rất mệt mỏi. Dù có kêu gào đi chăng nữa thì kết quả vẫn chẳng thay đổi. Mẹ tôi là người hứng chịu hậu quá. Mẹ hãy bình yên nhé. Nếu mẹ tỉnh lại thì chết con cũng có thể mỉm cười thật tươi. Và tôi đang được một bàn tay to khỏe gạt đi từng giọt nước mắt, vỗ về, nhìn tôi ôn nhu nói.
-Mẹ em sẽ không sao đâu. Tôi biết chắc là vậy mà. Đừng khóc. Nhìn em như thế này, tôi đau lắm. Em có thể đồng ý với tôi được không?
Trong vô thức, tôi gật đầu nhẹ, mắt cứ hướng về cánh cửa. Lòng bồn chồn không yên, dựa người vào Thiên Ân. Đó là động lực duy nhất làm tôi có hy vọng. Không có hắn ở bên cạnh thì chắc tôi đã gục ngã từ. Phải chăng đó là định mệnh? 3 tiếng… 4 tiếng… 6 tiếng trôi qua. Vẫn chưa có một tin tức gì về mẹ tôi. Kin, Tiểu Ngọc, Triết Vũ và Hải Đăng đều đã biết và tập trung tại đây. Tôi vô cùng cảm kích và biết ơn họ. Những người đã không bỏ tôi trong lúc khó khăn thế này. Nhất là Thiên Ân. Hắn đã động viên và an ủi tôi rất nhiều. Tuy có lúc trêu chọc nhưng tôi biết hắn muốn tôi bớt áp lực nên mới làm thế. Thế mà từ trước đến nay tôi đã nghĩ

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT