|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
phồng má, trợn mặt nói.
– Sao anh lại đưa tôi đến đây?
Hắn không nói gì chỉ cười nhẹ – một nụ cười thật sự khiến Tiểu Hương có chút đứng hình. Cô bé lắc đầu. “Mình không thể bị anh ta mê hoặc bởi nụ cười đó. Phải tìm cách trốn thoát.” Thu tất cả những hình ảnh của Tiểu Hương vào tầm mắt, hắn tự nhủ: “Sao cô ta lại đáng yêu như vậy chứ? Chẳng lẽ mình đã yêu con nhóc này?” Cô bé vội vàng giật tay mình ra, chu môi ra.
– Đúng là cái đồ đáng ghét! Nếu không có chuyện gì thì tôi về được chứ.
– Không.
Hắn kiệm lời vô cùng.
– Này, anh lôi tôi ra đây để đứng như tượng à?
– Ngồi xuống.
Thiên Ân kéo Tiểu Hương ngồi xuống mặt cỏ. Gió thổi từng đợt, những bông hoa khẽ nghiêng mình tạo nên một khung cảnh lãng mạng vô cùng. Khuôn mặt Thiên Ân bỗng trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết, Tiểu Hương giật mình, cơ thể không tự chủ run rẩy khi nhìn thấy khuôn mặt đó. Khung cảnh vẫn vậy. Bình yên – Tuyệt đẹp. Nhưng đang có tâm hồn đầy vết thương, cần được hàn gắn. Vậy mà không ai biết được? Lặng ngắm cánh đồng hoa, biểu cảm của hắn vẫn vậy, Tiểu Hương chăm chú nhìn Thiên Ân. Cả hai đều im lặng…
Tiểu Ngọc bị Hải Đăng lôi đến khu vườn đằng sau trường. Nhỏ cố gắng vũng vẫy nhưng không thể nào thoát khỏi bàn tay rắn chắc đó. Tiểu Ngọc bất lực, mặc kệ hắn lôi đi. Hải Đăng cười. Ngồi xuống ngọn cỏ xanh mơn mởn. Chẳng ai nói với ai câu nào. Cảnh vật vẫn thế, khung cảnh vẫn vậy. Tiểu Ngọc phá tàn bầu không khí này trước tiên.
– Anh muốn nói gì với tôi?
– Theo cô, tôi đang muốn gì?
– Sao tôi biết được cơ chứ?
– Tôi đang nghĩ cách “chào mừng” cô một cách đầy ấn tượng.
Tiểu Ngọc nổi da gà, ớn lạnh, lắp bắp.
– Anh định làm gì?
– Như tôi đã nói.
Bỗng nhỏ bật khóc òa, miệng van xin.
– Đừng. Xin anh đừng “chào mừng” tôi. Anh muốn tôi làm gì cũng được.
– Làm gì cũng được à?
Nhỏ có chút chột dạ nhưng phóng lao thì phải theo lao thui.
– Ừ.
– Được. Vậy cô hãy làm osin của tôi trong vòng 3 tháng.
– Tôi… tôi… tôi…
– Nếu cô không đồng ý thì…
Đăng cố tình kéo dài tiếng, nhỏ vội vã trả lời.
– Tôi đồng ý, tôi đồng ý mà.
– Địa chỉ nhà tôi.
Đăng nắm cho Tiểu Ngọc một tờ giấy nhỏ.
– Mai bắt đầu luôn. Lúc đi học về hãy đến nhà tôi ngay lập tức.
Nhỏ gật đầu lia lịa. Sau đó, Hải Đăng đứng dậy bỏ đi. Còn Tiểu Ngọc đang khóc than và nghĩ tới những ngày tiếp theo…
Một ngày xui xẻo, đúng không?
Về đến lớp, Tiểu Ngọc như người mất hồn. Nhỏ lo lắng nhìn Hải Đăng đang nói chuyện với vài đứa con gái khác. Không biết hắn sẽ làm gì mình nữa đây? Đúng là đồ độc ác. Ta sẽ trả thù.
Quay lại chỗ Tiểu Hương. Cô bé vẫn thế. Thiên Ân vẫn vậy. Chẳng nói thêm điều gì. Mọi vật cũng như thấu hiểu được hết tất cả nên cũng lặng im. Ở đây khiến cho con người ta cảm thấy yên bình, thanh thản đến nhường nào. Những kí ức đẹp về cha ùa về khiến tim cô bé bị bóp chặt. Tiểu Hương không thể nào quên được cơn ác mộng đã xảy đến với ba cô bé.” Có phải ba đang dõi theo con đúng không? Tại con nên ba mới chết, ba có hận con không? Con có nên quên đi cơn ác mộng của ngày hôm đó hay không? Con nên làm gì đây? Ba hãy nói cho con biết với.”
Nước mắt đầy ứ lại, rồi chảy từng giọt từng giọt ra ngoài, rơi xuống lòng bàn tay Tiểu Hương. Giờ gió có thể hiểu được lòng cô bé hay không? Tiểu Hương giống một con chim nhỏ bé, yếu ớt cần được bảo vệ, chở che.
Bỗng một bàn tay to khỏe lau đi những giọt nước mắt đang rơi. Là Thiên Ân. Ánh mắt dịu dàng nhìn Tiểu Hương, cử chỉ nhẹ nhàng. Cô bé nhìn chằm chằm cậu nhóc. ”Tại sao anh ta lại có những cử chỉ như vậy?” Một cảm giác cô chưa từng gặp trào dâng trong lòng. Tiểu Hương mỉm cười, nhìn vào đôi mắt hút hồn đó, miệng mấp máy.
– Cảm…ơn…anh…
Thiên Ân không nói gì, ánh mắt vẫn nhìn về một phía xa xăm nào. Hình như cô bé có chút thất vọng khi cậu nhóc không trả lời. Cúi đầu xuống, bàn tay Tiểu Hương nghịch từng bông hoa. Dường như có một ma lực nào đó khiến cô bé phải chú ý đến Thiên Ân. Một sức hút thần kì. Đôi mắt đó tuy lạnh nhưng lại ẩn dấu một nỗi buồn vô hạn. Dù không thể thấy nhưng cô bé có thể cảm nhận được. Vì đó là gì mà cô bé đã từng trải qua. “Tại sao khi đến đây anh ta lại có vẻ buồn khổ đến thế? Hình như anh cũng có một quá khứ đầy đau thương giống mình vậy. Nơi này có thể là một nơi rất quan trọng đối với anh ta. Mình đã từng nghĩ anh là một công tử con nhà giàu, ăn chơi, hạnh phúc vô cùng nhưng nay nghĩ lại thì anh ta thật giống mình lúc trước. Anh ta đang chịu một vết thương rất lớn thì phải.” Tiểu Hương đồng cảm, ánh mắt cũng chất chứa nỗi buồn. Cô bé lên tiếng.
– Nếu anh cảm thấy buồn thì có thể chia sẻ với tôi. Đừng giả vờ như không sao hết. Đây là nơi quan trọng đối với anh đúng không?
Thiên Ân sững người, mặt tối sầm lại, khuôn mặt không chút cảm xúc, miệng cười lạnh.
– Tôi chẳng sao cả. Với lại, nơi này không quen thuộc đối với tôi.
“Anh ta đang lảng tránh câu hỏi của mình” Tiểu Hương vẫn kiên định đến cùng.
– Đừng tưởng tôi không biết. Anh nghĩ cứ giả vờ lạnh lùng thì sẽ che dấu được cảm xúc thật của mình hay sao?
– Cô thì biết gì chứ?
Hắn gào lên như một con thú bị chọc giận. Tiểu Hương không chút bận tâm, vẫn nói hết những gì mình nghĩ.
– Sao lại không biết? Anh đừng nghĩ chỉ có mình anh là đau khổ, buồn bã, tổn thương. Tôi biết cảm xúc lúc này của anh là gì vì… tôi đã từng trải qua.
Giọng cô bé nghẹn lại, cảm giác đau đớn lại quay về. Tim Tiểu Hương đau từng hồi. Thiên Ân quay sang nhìn cô bé, vẻ mặt này, ánh mắt này không có sự dối trá. “Mình đã nghĩ cô ta có một gia đình êm ấm nhưng sao cô ta lại mang vẻ mặt đau khổ đến thế? Sao tim mình lại nhói đau?”
– Cô đã từng trải qua?
– Đúng. Lúc đó tôi cũng giống như anh bây giờ và có một thời gian tôi còn bị trầm cảm.
– Chẳng lẽ gia đình cô không êm ấm?
– Không đã rất hạnh phúc, êm ấm nhưng chính ngày định mệnh đó, chính cơn ác mộng đó đã cướp đi ba tôi.
Nói đến đó, Tiểu Hương khóc nấc lên từng hồi. Sự đau khổ như hòa lẫn vào dòng nước mắt tuôn lã chã.
– Tại tôi… Tất cả là tại tôi. Hu… hu… hu… Ba ơi, con nhớ ba. Con xin lỗi, xin lỗi ba.
Thiên Ân ôm chầm lấy Tiểu Hương vỗ về. Cô bé không khác gì một cốc thủy tinh dễ vỡ cần được bảo vệ, chăm sóc. Cậu nhóc không ngờ cô bé cũng đáng thương không kém gì mình. Có phải đây là số mệnh, là nhân duyên đã định sắn? Hình như ông trời đang muốn hai con người này đến với nhau, vượt qua qua quá khứ. Chỉ còn tiếng khóc thút thít nhỏ dần nhỏ dần rồi im hắn. Thiên Ân nhìn Tiểu Hương thì thấy cô bé đã ngủ từ lúc nào. Bàn tay nhẹ lau những giọt nước mắt còn đọng lại trên má. Cậu nhóc tự hứa với lòng. Nhất định, nhất định sẽ bảo vệ Tiểu Hương, không để cô bé chịu thêm tổn thương nào nữa. Hai tâm hồn dần dần gần nhau hơn, hiểu nhau hơn nhưng chẳng biết có đến với nhau hay không?
Trời xế chiều. Tiểu Hương vẫn ngủ ngon lành trong vòng tay ấm áp của Thiên Ân. Cậu nhóc nhẹ nhàng, bế cô bé lên chiếc xe yêu quý. Xe lăn bánh… rồi biến mất hút…
Về phần Tiểu Ngọc, nhỏ đã xin phép về sớm mà quên không để ý Tiểu Hương đang ở đâu, làm gì. Trong thời gian ở trong lớp, Tiểu Ngọc cứ bị Hải Đăng trêu chọc khiến nhỏ cực kì tức giận nên không muốn ở lại nữa. Hải Đăng cười gian nanh, miệng huýt sáo, nhảy lên xe riêng, đi đâu không biết.
Cuộc giao lưu kết thúc. Mọi người nhanh chóng giải tán hết. Triết Vũ tìm Tiểu Hương đã lâu nhưng chẳng thấy bóng dáng cô bé trong trường cả. Cậu mỉm cười thật hiền, còn loáng thoáng nói nhỏ như chỉ để mình nghe thấy.
– Thiên Ân, cậu đã đưa Tiểu Hương đi đâu? Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu. Vì cô ấy vẫn chưa yêu cậu…
Rồi quay lưng bỏ đi. Bóng dáng Vũ mất hút dần trong hành lang.
Tỉnh dậy. Tiểu Hương nhận ra mình đang ở nhà Thiên Ân và không có vẻ ngạc nhiên chút nào. Chắc chắn cô bé đã ngủ quên rất lâu rồi. “Chết, mẹ chắc đang lo lắng cho mình lắm đây. Làm sao đây?” Nhảy phóc xuống giường, cô bé chạy xuống nhà. Nhấc chiếc thoại bàn, bấm số nhà mình. Tút…tút…tút…Cạch…
– A lô – Giọng nói trầm ấm ngọt ngào này là của mẹ Tiểu Hương.
– Mẹ. Con xin lỗi vì đã đến nhà bạn mà không báo trước.
– Tiểu Hương. Con có biết mẹ lo cho con lắm không hả?
– Vâng. Con xin lỗi.
– Nếu con không sao thì tốt rồi. Con ăn tối chưa? Chừng nào con về?
– Dạ. Khoảng 1 hoặc 2 tiếng nữa ạ. Mẹ đừng lo.
– Ừ.
– Con cúp máy đây. Con chào mẹ.
– Chào con.
Tiểu Hương thở phào nhẹ nhõm. Nếu không báo cho mẹ chắc bà ấy sẽ rất lo và sẽ đi tìm cô bé khắp mọi nơi mất. Cộp…cộp…cộp… Tiếng bước chân từ từ vang gần hơn, cô bé giật nảy mình. “Chẳng lẽ có ma?” Càng ngày càng gần, Tiểu Hương ngày càng thụt lùi về phía sau. Cô bé toan bỏ chạy nhưng một bàn tay ấm áp, to khỏe kéo cô bé lại và ôm trọn người Tiểu Hương. Một hơi thở nam tính phả vào cổ khiến cô bé nóng mặt, có muốn thoát ra
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




