|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tay nó.
– Vậy chúng ta có thể bàn về hợp đồng rồi chứ.
– Ừm.
Nó và hắn ngồi xuống. Nó lấy trong túi ra một tờ giấy.
– Đây là hợp đồng về khu đất ở Bà Triệu mà chủ tịch Phong đã kí duyệt cho thư kí của tôi. Bây giờ chỉ cần giám đốc kí một chữ thì khu đất đó sẽ chuyển nhượng lại cho chúng tôi.
– Khu đất này…… Sao có thể, chủ tịch chưa hề thông qua các cổ đông. Tôi chưa thể kí được.
– Vậy thì tôi buộc phải thông qua ngài chủ tịch, xin lỗi đã làm phiền giám đốc. Mong rằng sau này chúng ta lại có cơ hội hợp tác – nó đứng dậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nửa miệng rồi bước đi.
– Khoan đã……
– Còn việc gì sao? – nó quay người lại nở một nụ cười xã giao.
– À không, anh Toàn, tiện khách – hắn nói rồi bước về phòng.
Sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy chứ. An Anh – thực ra em đang làm gì vậy.
Ở một nơi nào đó ở Hà Nội cũng đang có một con người theo đuổi suy nghĩ của riêng mình. Nó ngả người ra sau ghế, chiếc limo đang dẫn nó đến một khách sạn. Chiếc xe đỗ lại, nó bước xuống nhìn bao quát toàn khách sạn. Không ngờ mẹ nó quản lí một nơi sang trọng thế này. Cũng đủ để thấy rằng mẹ rất thoải mái khi không có nó. Nhưng nó đâu thể bỏ qua dễ dàng như vậy được. Nó bước vào trong khách sạn.
– Cho hỏi cô cần gì ạ? – cô tiếp tân cất giọng nhẹ nhàng hỏi nó.
– Cô làm ơn cho tôi gặp quản lí – nó mỉm cười nói với cô tiếp tân.
– Dạ thưa, cô có hẹn trước không ạ?
– Không nhưng tôi và con gái bà ấy cần gặp bà có chút chuyện – nó nói và khoác tay Dương lên trước.
Nhìn thấy Dương, cô tiếp tân vội gọi điện thoại cho người quản lí, hay nói cách khác là mẹ của nó. Nó bước vào phòng mẹ nó, không quên dẫn theo Dương. Dương đẩy cửa bước vào. Đằng sau chiếc ghế là người quản lí mà cả khách sạn này kính trọng. Nó vẫn đứng ngoài chỉ để Dương vào. Bà Phượng – mẹ nó nhìn thấy Dương thì đứng dậy.
– Sao cô lại ở đây? Còn không mau về công ty mà làm việc? – nó đứng ngoài nghe rõ từng tiếng bên trong.
– Dạ… con….. – Dương mặt tái xanh cúi gằm mặt xuống.
Đây là lần đầu tiên nó thấy Dương có biểu hiện sợ sệt như vậy. Lẽ nào mẹ nó là người ghê gớm như vậy. Nó định bước vào thì nghe thấy tiếng quát của bà một lần nữa.
– Còn không mau đi đi? Còn ngồi đây làm gì?
– Con….. con muốn xin nghỉ hôm nay……
Dương chưa kịp nói hết câu thì bị bà Phượng cho một cái bạt tai khiên cô ngã chúi xuống đất. Lần này thì nhất định nó phải vào. Nó vừa bước đến cửa thì đã nghe thấy tiếng la thét của Dương. Nó vội vàng chạy vào xem thì đã được chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Bàn tay Dương đang nằm trong vũng nước sôi, trên tay bà Phượng lại đang cầm một cốc nước nóng. Nó không kịp nghĩ gì cả, vội chạy đến đỡ Dương dậy, không quên ném cho bà Phượng một cái nhìn sắc lạnh.
Đỡ Dương vào trong xe, nó nhẹ nhàng băng bó vết thương cho cô. Dương khóc không thành tiếng.
– Sao lúc đó chị không nói lại mẹ em?
– Chị……
– Chị đừng kiêng nể gì em. Trong em bây giờ đã không còn người mẹ đó nữa rồi – nó dừng lại một lúc rồi tiếp tục băng lại vết thương cho Dương.
Nó đưa Dương về nhà còn nó đến bar. Thay quần áo, tiếp tục công việc DJ. Từ đằng xa nó nhìn thấy bóng của một người con trai….. là hắn. Nó vội cụp mũ xuống để hắn không nhìn thấy. Quả đúng như nó nghĩ, hắn không hề để ý đến nó. Hắn….. đang uống rượu sao. Đã 3 tháng rồi nó không gặp hắn. Nó chuyển sang một trường khác học, cũng không gặp lại Tiêu Linh. Nó không còn tậm trạng nào mà làm tiếp được nữa. Nó xin nghỉ sớm và xuống làm một ly cocktail. Nó không ngồi gần hắn. Lúc sau, nó thấy hắn loạng choạng đứng dậy, định ra đỡ hắn nhưng đã có một người con gái khác đi bên cạnh hắn, là Tiêu Linh. Vậy là trong suốt 3 tháng đó, hắn không hề cô đơn. Nó thầm tự nhủ trong lòng phải quên hắn. Nó lại gọi thêm một chai vodka.
12h đêm, nó đã say mềm. Định gọi thêm một chai nữa nhưng người bảo vệ ngăn lại.
– Này An Anh, hôm nay bar đóng cửa sớm, cháu về đi, cháu say quá rồi, tiền rượu thì trừ vào tiền lương cũng được.
– Cháu chưa say, bác cứ để cháu uống tiếp, hôm nay cháu sẽ bao cả quán.
– Bác để cháu đưa cô ấy về, cháu sẽ trả tiền rượu – tiếng Mạnh từ đâu vang lên.
– Cậu là…… – dường như bác bảo vệ vẫn chưa yên tâm nên phải hỏi lại cho chắc chắn mới dám giao nó cho anh.
– Cháu là bạn trai của An Anh – anh cười rồi dìu nó ra xe taxi (không quên trả tiền ^^).
Đưa nó về nhà mình, anh đặt nó lên giường. Sờ lên cổ nó, người nó như đang bốc hỏa, nóng ran. Anh vội vàng cởi áo khoác ngoài của nó ra. Nó sốt rồi. Lúc này anh cảm thấy hối hận khi đã phản bội nó, đã nghe theo lời dụ dỗ của Tiêu Linh. Nhẹ nhàng đặt lên môi nó một nụ hôn, hơi thở của anh gấp gáp hơn (cảnh bảo trước khi viết tiếp: đoạn này hơi bậy, ai không muốn Hà nhét cái đen tối vào đầu thì đừng nên đọc, nếu có lỡ đọc rồi thì đừng trách Hà nhé ^^). Bàn tay anh tìm đến nơi hiểm của con gái =.=\” (để tăng thềm phần kịch tính của chuyện, Hà buộc lòng phải cho cảnh nóng vào, mọi người thông cảm nha ~). Nó khẽ kêu, tiếng kêu đó của nó càng làm cho dục vọng của anh cao hơn, môi anh lần đến cổ của nó rồi dần trượt xuống ngực tácgiảcũngsắpkhôngchịunổinữarồi>.[
Sáng hôm sau, nó khẽ cựa mình tỉnh dậy. Điều đầu tiên khiến nó hoảng hốt là trên người nó hiện giờ….. không một mảnh vải che thân =.=\”.
AAAAAAAAAAAAAA……………………..
– Anh xin lỗi, chỉ là anh nhờ mấy chị người làm giặt hộ quần áo cho em thôi mà. Anh thề đấy, anh chưa động gì đến em cả (chẹp chẹp, nói dối là không được =.=\”) – Mạnh chắp hai tay trước mặt nó xin lỗi.
Vì cái lí do \”giặt hộ quần áo\” mà bây giờ nó phải mặc cái áo sơ mi rộng thùng thình của anh. Vì đây là nhà riêng của anh nên nó cũng không sợ mấy. Mặt nó đỏ lựng, nước mặt ngắn nước mắt dài nhìn anh, ánh mắt hậm hực.
– Thôi mà, anh xin lỗi rồi mà.
– Nhưng mà anh nhìn thấy gì chưa? – nó quệt nước mắt hỏi anh.
– Chưa, anh chưa nhìn thấy gì cả – anh cười nhìn nó.
Nó thở nhẹ nhõm, nếu là lúc trước thì nó sẽ để anh muốn làm gì thì làm nhưng….. bây giờ nó không còn yêu anh nữa.
– Mà hôm qua em về bằng cách nào? – nó lảng sang chuyện khác.
– Hôm qua anh đến bar tìm Khánh thì thấy em nên anh đưa em về.
Nhắc đến Khánh, tim nó lại đau nhói. Nếu như lúc đầu nó không nhận lời yêu Khánh, nếu như từ đầu nó không có tình cảm với Khánh thì có lẽ bây giờ nó sẽ không phải đau như thế này.
– Em sao vậy? – anh chợt lên tiếng.
– Hả? – nó phát hiện ra khóe mắt có nước, đưa tay lên lau nó lắc đầu nói – không, em không sao, chắc là do có bụi ý mà.
Anh ngồi nhìn nó một lúc lâu rồi ôm nó vào lòng.
– Đừng có nói dối, em không biết nói dối đâu. Cứ khóc đi, khóc sẽ thấy nhẹ lòng hơn – anh vỗ về nó.
Nghe anh nói vậy, nó ôm lấy anh, gục mặt vào vai anh khóc nức nở. – Ăn xong đi, anh em mình đi chơi – anh mỉm cười ngồi nhìn nó ăn.
– …Ưn…g…. à… uần…. á….. e…. âu…. (Nhưng mà quần áo em đâu ^^) – vì nó đang vừa ăn vừa nói nên nói không nên lời và kết quả là nó bị nghẹn .
– Ăn xong đi rồi nói – anh gắt nhẹ nó rồi đưa cho nó cốc nước.
– Thế quần áo em đâu – thoát khỏi \”cơn nghẹn\” nó hỏi luôn.
– Quần áo của em quản gia tí nữa sẽ mang ra, em cứ ăn xong đi đã.
Nó gật đầu rồi tiếp tục giải quyết nốt bữa ăn.
Xong xuôi nó thay quần áo và đi theo anh. Nó không biết anh sẽ đưa nó đi đâu nhưng được ra ngoài để thay đổi không khí cũng tốt rồi. Nó ngồi trong xe, mắt cứ nhìn ra ngoài đường. Đi qua một cửa hàng nhẫn, nó bảo anh dừng lại. Anh và nó vào trong. Mấy hôm trước nó có xem qua một số mẫu nhẫn mới trong này. Trong đó, nó ưng ý nhất một bộ nhẫn đôi. Nó đang ngắm nghía (chỉ có thể ngắm thôi, không đủ tiền mua) thì anh bất chợt lên tiếng.
– Em thích bộ nhẫn đó hả?
– À, ừm, nhưng em không đủ tiền mua nên đành chịu – nó cười gượng.
Chưa kịp để nó phản ứng gì, anh đã quay ra nở một nụ cười sát gái với cô nhân viên bán hàng.
– Cho chúng tôi bộ nhẫn này.
– À vâng, vì anh đẹp trai nên tôi sẽ giảm cho anh một nửa – cô nhân viên cười và lấy ra bộ nhẫn đó.
Nó há hốc mồm ra nhìn anh. Nó không thể ngờ anh lại có thể cưa gái một cách nhanh chóng như vậy. Anh nâng tay nó lên và đeo một chiếc nhẫn vào. Chiếc nhẫn kia anh đeo vào tay anh.
– Cảm ơn anh. Số tiền này em sẽ hoàn lại cho anh – nó mỉm cười mân mê chiếc nhẫn.
– Không cần, anh tặng em luôn đấy, coi như là quà kỉ niệm ngày chúng mình quay lại – anh nói rồi nháy mắt nhìn nó.
– Dạ? – nó ngạc nhiên ngẩng lên nhìn anh.
Chương IX:
Nó nhìn anh với ánh mắt hết sức ngạc nhiên. Anh vừa nói gì vậy?
– Em đồng ý quay lại với anh chứ?
Nó đang bối rối không biết nên từ chối hay đồng ý thì nó nhìn thấy một đôi bước vào cửa hàng, nó chợt nhận ra, cặp đôi ấy không ai khác ngoài hắn và Tiêu Linh. An Anh, mày còn vấn vương gì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




