watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:00 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4233 Lượt

nên tức giận.

-Chị!!!-Băng Trâm ‘ Băng Trinh lo lắng.

–Chị không sao!!!_ Nó giơ bàn tay ra dấu cho hai cô bé im lặng, giọng Nó run run.

_Con mất dậy, mày dám đánh tao sao. Đồ con nhà vô học…-bà Hoa định dơ tay đánh trả Nó nhưng đã bị Băng Trâm ngăn cản bẻ tay ra sau giữ chặt bà ta.

_KHỐN KIẾP…THẢ TAO RA NGAY…CHÚNG MÀY Ỷ ĐÔNG HIẾP YẾU…- bà ta cứ thế chửi rủa vùng vẫy nhưng chẳng ăn thua…

–Băng Trinh mang nước lại đây cho chị…-đôi mắt nâu của Nó hằn nên những tia máu căm thù nhìn thẳng vào mắt bà Hoa làm bà ta tái mặt.

-Chị, nước đây!!! –Băng Trinh mang ra một chậu nước dơ bẩn.

_Mày định làm gì??? TRÁNH XA TAO RA ĐỒ BẨN THỈU!!! –khuôn mặt hồng hào của bà ta nay đã trở nên trắng bệch vì sợ hãi. Nó thì cứ thế tiến đến phía bà ta khuôn mặt lạnh không cảm xúc. Băng Trâm lúc này đã thả bà ta ra.

Ào!!! Nguyên một chậu nước đổ ào nên đầu bà ta…

–Tôi không ngờ chơi trò đổ nước vào người khác lại thú vị như vậy đấy!!! Băng Trinh lấy nữa cho chị!!!

Ào!!! Chậu nước thứ hai đã an tọa nên bộ mặt tái mét…bà Hoa lúc này thấy lạnh buốt, trong đầu nghĩ về những hành động trước kia của mình. Mỗi khi tức giận hay ghét bỏ ai là bà ta lại lấy nước bẩn tạt vào mặt họ…

–Ha ha ha, trò chơi này tôi học bà đấy bà cô của tôi ạ!!! – Nó nở nụ cười cay đắng. Bà Hoa ngây người, hình như bà ta đã nhớ ra được điều gì đó. Ánh mắt của Nó nhìn bà ta thật đáng sợ, như muốn lao vào mà cắn xé cho tan xác bà ta!!!

Chương 30
–Chắc bà quên tôi rồi nhỉ??? Bà còn nhớ cách đây 7 năm bà ‘ gã người tình khốn kiếp của bà đã gây tai nạn với một người đàn ông rồi bỏ trốn không???- Nó quay lưng khoanh tay kể lại quá khứ mà lòng đau nhói, khóe mắt cay cay.

Mọi thứ như thước phim quay chậm hiện nên trong đầu bà Hoa, trong khi lão Kim gã bồ của bà đang cố nhoài người sang đòi hôn hít, sờ mó bà thì bất chợt có một người đàn ông qua đường và…kestttttttttttttttt, mọi thứ đã trở nên quá muộn. Bà ta hoảng hốt…

-Anh….anh…anh đâm chúng người ta rồi!!!- Bà ta ôm tay lão Kim sợ hãi.

_Bình tĩnh, chỗ này không có người chúng ta nên chạy thì hơn!!!

-Vâng, chạy…chạy nhanh đi anh…em không muốn nhìn thấy cảnh này!!!

Và thế là chiếc xe lại lao vun vút trên mặt đường để lại một người đàn ông xấu số nằm lăn lóc giữa vũng máu cùng những miếng đậu phụ nát nhừ ‘ một đứa bé gái đang gào thét gọi ba!!![Hix khóc lun rùi">

……………………….

_Sao…sao…sao cô lại biết chuyện đó!!!- Giọng bà Hoa hoảng sợ.

–Bà có biết người đàn ông đó là ai không…CHÍNH LÀ NGƯỜI ANH TRAI KHỐN KHỔ CỦA BÀ ‘ LÀ CHA CỦA TÔI BÀ BIẾT KHÔNG???- Nó không giữ được bình tĩnh hét nên trong tiếng nấc.

-Chị ơi!!!- Băng Trâm, Băng Trinh nhào vào ôm Nó khóc nức nở.

_Sao…cô nói dối…không thể nào…cô nói dối…- bà Hoa lấy tay bịt hai tai lắc đầu lia lịa, khuôn mặt càng lộ rõ vẻ sợ hãi.

–Chiều tối hôm đó có một đứa bé gái 10 tuổi tìm đến nhà bà, đứa bé đó đã chạy bộ 5 cây số để đến được nhà bà vì Nó không còn ai để cầu cứu!!! Và Nó đã quỳ xuống trước mặt bà van xin lạy lọc đến rướm máu trên chán!!! VẬY MÀ BÀ THÌ SAO CHỨ, BÀ XUA ĐUỔI NÓ NHƯ MỘT CON ĂN MÀY RÁCH RƯỚI!!! BÀ LẠI CÒN TẠT NƯỚC VÀO MẶT NÓ!!! VẬY BÀ CÓ PHẢI CON NGƯỜI KHÔNG???

Từng câu từng chữ Nó nói như lưỡi dao sắc nhọn cứa từng nhát vào da thịt, vào tim gan bà Hoa. Bà thật sự tàn nhẫn như thế sao!!! Đúng rồi…từng lời Nó kể đúng với những gì mà bộ não của bà đang nhớ ra!!! Tại sao? Tại sao ta lại có thể tàn nhẫn như thế!!! Tại sao???……….-Bà Hoa không nói được câu nào cứ ôm đầu rồi lắc như một người điên…

–Bà…và cả cái họ Phạm ấy…các người thật tàn nhẫn…mẹ tôi làm sao mà các người không vừa lòng? Mẹ tôi hiền lành tháo vát yêu thương ba tôi ,vậy mà các người lỡ ruồng bỏ hắt hủi mẹ tôi!!! Để cho ba mẹ tôi phải sống trong đắng cay, nhục nhã. Thậm chí là nghèo đói!!! Mẹ tôi mắc bệnh ba tôi phải bán nhà…Đến lúc hết tất cả ba tôi tìm đến ông ta…chính là ba của bà đó!!! Ba đưa tôi đi cùng, lòng tôi sung sướng vô bờ vì ba nói tôi sắp được gặp ông nội!!! Hưm…ông nội ư, tôi không ngờ ông nội tôi lại là một người mất nhân tính như vậy…Một người già nhìn phúc hậu mà đến con mình cũng không muốn nhận còn đuổi đi, lại bị một đứa em gái như bà đổ nguyên chậu nước dơ bẩn lên đầu!!!…………

Tàn nhẫn hết sức tàn nhẫn, hậu quả của nhà họ Phạm gây ra cho gia đình tôi quá lớn!!! Mẹ tôi mất, ba tôi bị điên. Còn tôi…một con bé mười tuổi phải chịu những trận đòn roi rát thịt, chút nữa còn bị xâm hại!!! Vậy mà tôi còn chịu đựng được đến bây giờ, bà thì sao…mới có thế mà đã hét nên àk!!! Thử hỏi ở vào trường hợp như gia đình tôi bà có sống nổi không??? Đây là quả báo của gia đình bà đó…Chính tôi…chính tôi đây đã bỏ tiền mua hết số cổ phiếu của tập đoàn nhà họ Phạm…

Chắc bà không ngờ là tôi giàu có như thế đúng không??? Cũng may mà tôi gặp được người cha thứ hai yêu thương tôi như con gái ruột. Nhưng khốn nạn thay lão Kim người tình của bà đã gián tiếp hại chết ông ấy, trước khi ra đi ba nuôi tôi đã viết di chúc để lại toàn bộ tài sản lại cho tôi ‘ một số tiền khổng lồ được gửi tại ngân hàng Thụy Sĩ. Lão Kim sẽ chẳng làm gì được tôi trong lúc này đâu ‘ nếu có giết tôi thì mọi thứ cũng sẽ không thuộc về lão vì di chúc của tôi là để lại toàn bộ tài sản cho cô nhi viện thành phố. Ước tính cũng khoảng 100 triệu usd….Số tài sản mà bao nhiêu kẻ đang thèm nhỏ dãi…

Bà nghe rõ chưa? Mọi chuyện tôi nói ra đây đều là sự thật. Và nếu bà còn yêu gã tình nhân của bà thì bà đem những chuyện này đi mà kể với gã, tôi không muốn giết bà cho bẩn tay tôi!!! Bà đi đi….

_Băng Băng…ta xin lỗi con…ta xin lỗi về moi thứ…ta biết bây giờ nói lời xin lỗi là đã muộn nhưng ta vẫn muốn xin con tha thứ…con hận ta cũng được nhưng xin con đừng hận ông nội con…vì ông ấy không còn sống được bao lâu nữa…ta xin con hãy tha thứ cho ông ấy….-bà Hoa quỳ xuống nước mắt chảy dài trên đôi má nhăn nhăn.

–BÀ ĐI ĐI…- Nó quay mặt buông lời nói vô tình !!
Chương 31
Bà Hoa lao ra khỏi cửa chạy thật nhanh, như cố chạy trốn những tội lỗi ghê ghớm mà bà gây ra. Bây giờ bà mới biết đau, biết nhục nhã thế nào khi bị một người hắt hủi. Trước kia ư!!! Dù bà có ngang tang độc ác thì vẫn có hàng trăm người quỳ rạp nịnh nọt bà!!! Bây giờ thì sao??? Bây giờ bà mới nhận ra rằng tất cả chỉ vì tiền!!! Chỉ vì tiền gia đình bà đã hắt hủi một người phụ nữ hiền lành rồi cắt bỏ tình nghĩa với một người đàn ông chất phác!!! Anh của bà đó, chị dâu của bà đó. Xem bà đã làm gì họ nào??? Bà ruồng rẫy, bà xỉ nhục hắt hủi họ!!! Vì sao??? Vì bà khinh thường bọn dân đen nghèo nàn, đến bữa ăn không đủ đầy. Đến quần áo mặc trên người cũng rách rưới, bà thấy ghê tởm khi gần gũi người nghèo!!! Bà ích kỷ như thế đấy…..-Nước mắt dàn dụa, lấy tay bịt miệng để không cho những tiếng nấc phát ra. Bà ta đã biết hối hận, đã biết thế nào là tình an hem ruột thịt. Đáng tiếc thay mọi chuyện giờ đã là quá muộn, bà muốn lao ra đường mà tự tử!!!…

Nhưng không được, phải trả thù…Trả thù Nguyễn Kim người đã xúi giục bà bằng mọi cách phải đuổi anh trai bà ra khỏi nhà!!! Để làm gì??? Để lão ta ve vãn nịnh hót bà rồi cướp đi tài sản của cả gia đình bà, sao bây giờ bà mới nghĩ ra!!! Bà thật là ngu ngốc…

………………………………….

_Chị, chị không sao chứ???- Băng Trâm lo lắng.

_Tại sao chị không giết bà ta luôn đi, chị tha cho bà ta như vậy quả thật là rất nhẹ nhàng. Em không hiểu nổi chị nữa!!!- Băng Trinh bức xúc.

–Chị không muốn làm thế, rồi bà ta sẽ bị dằn vặt. Bị lương tâm cắn xé!!! Nhìn trong mắt bà ta chị thấy rõ điều đó!!! Đau khổ và hối hận…

_Chị, em xin lỗi!!!- Băng Trinh áy náy.

–Không sao, chúng ta về thôi. Hôm nay chị em mình đến chỗ Jimmy quậy phá nhé.!!!- Nó mỉm cười nhìn hai cô em gái.

_Ok, chị muôn năm!!!- Hai cô bé vui mừng chạy lại ôm chầm lấy Nó…..

…………………………………….

Bà Hoa, thủ trong mình một con dao nhọn chạy thẳng đến chỗ lão Kim. Mắt hằn nên những thù hận đáng sợ…Vừa bước đến cửa biệt thự nhà lão bà đã bị bọn thuộc hạ của lão ngăn lại!!!

-Bà là ai đến đây làm gì???-Một tên đầu trọc mặt dữ dằn hỏi.

_Gọi Nguyễn Kim ra đây tao muốn nói chuyện với hắn ta.- bà Hoa gằn giọng mặt lạnh lùng.

-Hưm…bà nghĩ bà là ai!!! Bà tưởng rằng ông chủ là người dễ gặp thế sao, muốn sống thì ra khỏi đây trước khi tôi đếm đến 3!!!- Một tên khác nói.

_GỌI NGUYỄN KIM RA ĐÂY NGAY, BỌN KHỐN!!!- Bà Hoa hét lên giận dữ.

-BÀ NÓI AI LÀ BỌN KHỐN. CON ĐÀN BÀ KHÔNG BIẾT TRÊN DƯỚI!!! BỤP- Một phát đạp vào người khiến bà Hoa ngã lăn ra đất choáng váng.

-Sao hả??? hồi nãy còn nói nhiều lắm mà, nói nữa đi…nói nữa đi- tên đó chạy lại bóp mặt bà Hoa cười mỉa mai.

_Có chuyện gì mà ồn ào quá vậy???- Lão Kim từ trong nhà bước ra vẻ mặt giận dữ. Đúng lúc đó bà Hoa hất tên thuộc hạ của hắn ra cầm dao lao thẳng về phía lão…

-ÔNG CHỦ CẨN THẬN- may cho lão một tên thuộc hạ trung thành đã đẩy lão ra hứng chịu mũi dao đó.

_NGUYỄN KIM THẰNG KHỐN. TAO PHẢI GIẾT MÀY.- Bà

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT