|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nói rõ ràng với tôi, ông không được phép đi…”
Lâm Lan Anh nhìn ánh mắt lạnh lùng của chồng, bản thân đột nhiên sợ hãi.
Kết hôn nhiều năm như vậy, bà biết tính tình mình vô cùng kiêu ngạo, thái độ với ông cũng không tốt, nhưng ông cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ như thế!
Lâm Ngạn Lương đến liền nhìn thấy tình huống bi thảm như vậy.
“Mẹ, mẹ sao lại khóc thành như vậy?” Lâm Ngạn Lương ngồi xuống sofa. Mà cha vừa mới cô đơn bước lên lầu, anh cũng không nhìn thêm.
“Ba con… Ba con, ông ta…” Phụ nữ một khi muốn khóc, mặc kệ có lớn tuổi như nào đều muốn khóc cho hết buồn phiền.
“Ba làm sao?” Lâm Ngạn Lương đã một tuần không về biệt thự Lâm gia, cái gì cũng không biết.
“Ông ta là đồ vô dụng, lại dám có người đàn bà khác!” Vừa nói đến chuyện này, Lâm Lan Anh lại giận. “Cũng không biết là người đàn bà nào bị mù mới coi trọng người cha vô dụng kia của con!”
Lâm Ngạn Lương lại coi thường một lần nữa. Tình nghĩa vợ chồng ba mươi năm, hiện tại mẹ mới nói như vậy, không phải muốn cho người khác cười chết sao?
Nhưng, anh đương nhiên sẽ không ngốc đến mức nói suy nghĩ của mình ra khỏi miệng. Anh chỉ cần nhẫn nại, chuẩn bị hỏi rõ ràng chân tướng sự việc.
“Mẹ, ba có người khác là mẹ tận mắt thấy sao?”
Lâm Ngạn Lương đoán rằng nhất định lại là bạn chơi bài của mẹ nói. Bởi vì trong lòng mẹ cho tới bây giờ cũng chỉ có đánh bài, nếu không phải người nói huyên thuyên bên tai bà, cho dù cha thật sự ngoại tình bên ngoài, rất có khả năng mãi đến khi con cháu thành đàn bà cũng sẽ không phát hiện.
“Mẹ… Mẹ là không tận mắt thấy! Là Vương phu nhân, Lí phu nhân nói cho mẹ.”
Lâm Lan Anh cảm thấy nếu chồng thật sự không có người đàn bà khác, người khác sẽ không để ý như vậy đâm chọc bà như vậy. Hơn nữa bọn họ còn mang ánh mắt thương hại an ủi bà, làm cho bà vô cùng chán ghét.
“Không tận mắt thấy, mẹ làm sao có thể đổ oan cho ba như vậy? Khó trách ba không vui như thế” Lâm Ngạn Lương cũng rất ít nhìn thấy cha mình như thế.
Trước đây cha luôn luôn im lặng, tựa như người ẩn hình. Ông hẳn là sẽ không chọc vào phiền toái lớn như vậy!
“Nếu như mẹ hiểu lầm ông ấy, ông ấy có thể phản bác!”
Bà thương tâm, còn không phải bởi vì chồng cái gì cũng không nói. Cái gì cũng không phản bác, không phải là cam chịu sao?
“Mẹ, chờ mẹ thật sự tìm ra chứng cớ rồi định tội ba sau nhé!”
“Hừ! Ông ta sẽ không cũng bị mẹ bắt được”
Bà nhất định sẽ không bỏ qua cho người đàn bà kia!
Sau khi nói xong, Lâm Lan Anh nhìn con trai một tuần không về nhà. “Công ty vẫn tốt chứ? Thấy con lâu không về nhà, mẹ bảo chị Từ làm món điểm tâm bổ dưỡng cho con nhé!”
Bà hắng giọng, “Chị Từ, làm món ăn khuya cho thiếu gia!”
Khi bà Từ nhìn thấy Lâm Ngạn Lương về nhà cũng đã thông minh làm đồ ăn khuya rồi. Đối với thiếu gia chẳng những giữ bà lại làm việc mà còn tăng lương cho bà, bà đương nhiên hầu hạ cẩn thận.
“Mẹ nói con này, con cũng đã trưởng thành” Lâm Lan Anh thương tâm xong chuyện của mình, tiếp theo liền quở trách đến con. “Có phải cũng nên…”
“Mẹ, con hiếm khi được về nhà nghỉ ngơi, mẹ lại muốn nói phiền toái gì nữa? Vừa nãy mới nói với ba, mẹ tạm tha cho con đi!”
Lâm Ngạn Lương lắc mình một cái, trốn thoát vào nhà ăn.
Lâm Lan Anh đương nhiên cũng đi theo sau anh, một đường còn không quên nói, “Con rốt cuộc khi nào thì mới muốn tìm bạn gái?”
Mắt thấy anh cũng đã hai tám tuổi, nếu vẫn hoa tâm lêu lổng như này nữa, khi nào thì mới có thể kết hôn đây? Bà cũng không muốn chưa được ôm cháu thì hồn về Tây Thiên!
“Mẹ, con bây giờ đang quyết định” Anh xác thực không muốn ra ngoài lêu lổng với oanh oanh yến yến, bởi vì bây giờ toàn bộ trái tim anh đều là Dương Thanh Thanh.
“Hả?” Căn cứ vào báo cáo của thư ký Ngô, con trai hai ngày nay ở công ty mất hồn mất vía, chẳng lẽ là vì phụ nữ sao?
“Con có bạn gái sao?”
Lâm Lan Anh thu lại nét bi ai, kinh hỉ quan sát con.
“Đúng, con hiện tại có một bạn gái” Lâm Ngạn Lương nhếch đuôi lông mày. Nhanh chóng có được trái tim Dương Thanh Thanh như vậy, anh rất vui.
“Khi nào thì đưa về cho mẹ gặp?” Lâm Lan Anh nghe con trai cuối cùng cũng chuyên tâm với một người phụ nữ, bà vui mừng vô cùng.
“Mẹ, mẹ không cần vội như thế, sẽ dọa người ta mất”
Lâm Ngạn Lương biết Dương Thanh Thanh nhất định không chịu về nhà với anh sớm như vậy.
“Con không phải là dỗ cho mẹ vui vẻ chứ?”
“Không phải! Con thật sự thích cô ấy” Lâm Ngạn Lương thật tình nói. “Mẹ
nhất định sẽ vừa lòng. Ngày khác tìm một cơ hội đưa cô ấy về cho mẹ nhìn một cái là được” Tuy nói ngay từ đầu tình huống gặp mặt của bọn họ không tốt, nhưng mẹ sau khi biết Thanh Thanh thiện lương nhất định sẽ nhìn cô với con mắt khác.
“Vậy là tốt rồi. Con tiểu tử này rốt cục cũng khẳng định quyết tâm đến đây. Đừng học người cha không tiền đồ kia…”
Lâm Lan Anh lại bắt đầu lảm nhảm.
“Mẹ, được rồi! Bây giờ còn không bằng không chứng, đừng tùy tiện vu oan cho ba. Đến đây, ngồi xuống ăn bữa khuya với con” Lâm Ngạn Lương dỗ mẹ.
“Hừ! Nếu như bị mẹ tóm được, nhất định phải cho bọn họ đẹp mặt!”
Lâm Ngạn Lương cũng không muốn biện hộ nhiều cho cha. Ra ngoài ngoại tình, có chính là có, chuyện đã xảy ra anh có thể cứu chữa được nữa sao? Không thể rồi! Không có chuyện này là tốt nhất, có thể miễn đi một hồi đại chiến gia đình. Tuy rằng anh vẫn rất tin ba chắc không có lá gan đó.
Đối mặt với loại tình huống bảo trì lâu dài trong nhà tới bây giờ, Lâm Ngạn Lương thật sự không giúp nổi điều gì. Hình thức ở chung nhiều năm qua của cha mẹ, anh thật sự không có năng lực làm bọn họ thay đổi trong một đêm. Anh cứ theo sau bọn họ thôi! Bọn họ tuổi cũng đều không nhỏ, phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình.
Ăn xong bữa khuya, Lâm Ngạn Lương đột nhiên muốn gặp Dương Thanh Thanh. Nghĩ đến cô là có có thể quên đi mọi chuyện phiền lòng.
Anh muốn gặp Dương Thanh Thanh. Thôi thúc đột nhiên nảy ra khiến anh ngăn cũng không được.
Lâm Lan Anh thất vọng. “Con phải đi? Mẹ đã lâu không nói chuyện phiếm với con mà!”
Thật vất vả đợi trai trở về có thể nói chuyện phiếm, tại sao nó mới ăn một chút đã chạy lấy người vậy?
“Mẹ, con nỗ lực tìm con dâu về cho mẹ” Anh thật sự rất nhớ cô! Cô gái cố chấp kia… Vốn thầm nghĩ chơi đùa, lại bất tri bất giác rơi vào lưới tình với cô.
“Phải thật sự dẫn con dâu về nhé! Đừng lừa gạt mẹ!”
“Con đã biết!” Lâm Ngạn Lương lúc này đây đã hạ quyết tâm.
* * * * *
Sau khi rời khỏi nhà, Lâm Ngạn Lương lập tức lái xe đến bệnh viện.
Đêm dần khuya , xe chạy trên đường rất ít, tốc độ xe của Lâm Ngạn Lương càng ngày càng nhanh, ngăn không được ý niệm muốn nhìn thấy Dương Thanh Thanh.
Chạy thẳng đến bệnh viện, anh biết cô buổi tối đều ở bệnh viện làm bạn với cha.
Giờ phút này Dương Thanh Thanh đang nhẹ giọng tán gẫu với Ngô Y Thuần trong phòng bệnh.
“Thanh Thanh, cậu nên về nghỉ ngơi đi, cậu sao lại cô chấp thế. Ngày mai cậu không phải đi làm sao?”
“Ừ! Tớ lập tức đi” Dương Thanh Thanh muốn ở lại với cha thêm một lát nữa.
“Đừng quá mệt nhọc” Ngô Y Thuần còn phải làm việc của mình, lặng lẽ đóng cửa phòng bệnh cho cô. Khi quay người lại, cô ấy gặp Lâm Ngạn Lương ở ngoài cửa.
“Anh muốn tới tìm Thanh Thanh à!” Hôm trước khi nghe được Dương Thanh Thanh nói người đàn ông hôn cô ở trong xe chính là Lâm Ngạn Lương, cô ấy từng kinh hãi tới mức cười toe tóe.
Cô ấy không hiểu vì sao hai người mới gặp vài lần tình cảm lại phát triển nhanh chóng như vậy. Nhưng cô ấy cũng biết chuyện tình cảm không phải người ngoài có thể lý giải, yêu chính là yêu.
Đây cũng là nguyên nhân tình yêu làm người ta khó có thể kháng cự!
Tuy rằng Lâm Ngạn Lương là con trai của một bà già không phân rõ phải trái, cô ấy chỉ hy vọng anh đừng di truyền tính xấu của mẹ mình.
“Thanh Thanh chưa về sao?”
“Ừ. Anh thuận tiện đi vào khuyên nhủ cậu ấy, bảo cậu ấy sớm mau về nhà nghỉ ngơi. Ngày mai còn phải đi làm, khuya như vậy còn không ngủ, tinh thần sao có thể chịu được chứ?”
“Tôi đã biết. Tôi sẽ đưa cô ấy về”
* * * * *
Đẩy cửa phòng bệnh, Lâm Ngạn Lương nhìn người con gái chiếm giữ trái tim anh cả buổi tối, khuôn mặt nhỏ nhắn đang đau khổ nhìn cha mình.
“Thanh Thanh” Lâm Ngạn Lương cúi đầu gọi.
Dương Thanh Thanh quay lại nhìn, là Lâm Ngạn Lương với ánh mắt thâm tình. Cô đứng lên, có chút kinh hỉ khi nhìn thấy anh ở trong này.
“Sao anh lại tới đây?” Tuy rằng đáy lòng cũng không ngừng nhớ đến anh, khi gặp được anh, loại cảm giác ngọt ngào lại có chút chua xót làm cho cô trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
“Nhớ em thì tới thôi” Lâm Ngạn Lương vuốt tóc cô, thương yêu nói nỗi nhớ của mình.
Thật ra bọn họ cũng mới hai ngày không gặp mặt mà thôi!
Tuy rằng Lâm Ngạn Lương bá đạo yêu cầu mỗi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




