|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
khách không biết làm sao.
Cô nên lấy đối mặt với cuộc sống trong tương lai như nào? Biết rõ mẹ chồng nhất định sẽ không cho cô sống yên ổn, nhưng vì sống chung với Ngạn Lương, dạng tra tấn gì cô cũng sẽ cắn răng chịu đựng.
Chỉ cần Ngạn Lương yêu cô, cô chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất toàn thế giới.
* * * * *
Sáng sớm hôm sau, khi bà Từ ngủ dậy phát hiện Dương Thanh Thanh ngủ gục trên sofa không về tân phòng.
Bà chạy nhanh đến đánh thức Dương Thanh Thanh, muốn cô vào phòng ngủ tiếp một chút.
Sau khi Dương Thanh Thanh tỉnh cũng không chuẩn bị trở về phòng tiếp tục ngủ. Cô quyết định nên phấn đấu cho hạnh phúc của mình và Lâm Ngạn Lương, chiến đấu cho địa vị ở Lâm gia.
“Bác Từ, phu nhân bình thường hay ăn gì vào buổi sáng?” Cô tính hầu hạ thoả đáng mẹ chồng để bà ta tìm không ra chỗ có thể nói cô.
“Phu nhân bình thường không ăn sáng bởi vì bà ấy thường thường thức đêm chơi mạt chược, trở về liền ngủ luôn tới hai ba giờ chiều mới có thể rời giường”
“Nếu bà ấy không chơi mạt chược thì sao?” Không có khả năng mỗi ngày đều chơi mạt chược!
“Nếu không chơi mạt chược phu nhân sẽ đi dạo phố, ăn cơm với các phu nhân khác. Bà ấy luôn có những hoạt động xuyên suốt”
“Vậy sao hôm qua bà ấy vẫn ở nhà?” Dương Thanh Thanh lầm bầm lầu bầu .
“Có thể là bởi vì biết thiếu phu nhân sắp tới” Bà Từ đoán .
Dương Thanh Thanh cũng không muốn tự nâng giá trị con người. Mẹ chồng nhất định là bởi vì cả nhà đều tham gia tiệc cưới, chỉ chừa một mình bà ở nhà mới bạo phát cơn giận lớn như vậy.
“Dù sao phu nhân cũng không ăn sáng, buổi sáng bình thường cũng không ăn sáng như những người khác” Bà Từ tự mình đến siêu thị mua bánh bao, tùy tiện uống chút sữa hoặc bột yến mạch là xong bữa.
“Lão gia và thiếu gia cũng không ăn sao?” Tại sao mọi người nhà này đều không coi trọng bữa sáng như vậy chứ?
Bọn cô đều phải ăn qua loa chút gì đó mới có sức làm việc đó! Động lực cả ngày dựa hết vào bữa sáng phong phú nha!
“Lão gia đều ăn ở bên ngoài, mà thiếu gia rất ít ở nhà, cho nên…”
Bà Từ cũng không biết Lâm Ngạn Lương ăn sáng hay không. Hiện tại bọn họ về Lâm gia, bà sau này có thể phải dậy sớm một chút để chuẩn bị.
Dương Thanh Thanh lại hỏi một chút tập tính cuộc sống của Lâm Quốc Khánh và Lâm Lan Anh, tiêu điểm vấn đề là quan hệ vợ chồng bọn họ.
“Bác Từ, cháu thấy lão gia và phu nhân có chỗ không tốt, là chuyện gì xảy ra vậy?” Cô giống như bạch tuộc vẫn muốn biết nhiều chuyện của Lâm gia hơn.
“Chuyện này…” Bà Từ nói quanh co.
“Nói đi bác! Cháu muốn biết” Cô thật sự muốn biết về bọn họ. Trước kia cũng nghe Ngạn Lương đề cập qua, nhưng anh cũng không nói thật sự rõ ràng.
“Chuyện này cháu nên hỏi thiếu gia! Bác cũng không dám lắm lời, miễn bị phu nhân mắng” Người hầu không thể lắm lời như vậy, bà vẫn muốn giữ lại chút tiền lương và công việc này! Tuy rằng chuyện Lâm gia kén rể cũng không là bí mật lớn gì, nhưng là loại chuyện này vẫn nên để tự bên đương sự nói thì thỏa đáng hơn.
Bà Từ nói xong bỏ chạy đi ra ngoài. Thiếu phu nhân nếu còn hỏi tiếp bà nếu không cẩn thận lộ ra cái gì, phu nhân biết nhất định sẽ trách.
Aizz! Dương Thanh Thanh xoa xoa bả vai đau nhức. Ngủ trên sofa một đêm, rất mệt nhọc.
Cô về tân phòng lầu hai, Lâm Ngạn Lương vẫn ngủ say cũng không phát hiện cô một đêm không trở lại bên người anh.
Nhìn vẻ mặt khi ngủ của anh, Dương Thanh Thanh ngồi bên cạnh anh, vuốt ve khuôn mặt anh.
Đây là chồng cô! Chưa từng nghĩ tới mình sẽ nhanh lập gia đình như vậy… Có lẽ chính là duyên phận trời xanh ban cho!
Sáng sớm, biệt thự Lâm gia yên tĩnh không tiếng động. Mãi cho đến tám giờ hơn Lâm Quốc Khánh mới ra khỏi phòng ngủ.
Dương Thanh Thanh vừa nghe được tiếng động từ bên ngoài đã chạy nhanh ra ngoài.
“Ba, ba muốn đi ra ngoài sao?” Ông mặc đồ thể thao bộ dáng như muốn ra ngoài chạy bộ.
“Ừ” Lâm Quốc Khánh bình thường đều ra ngoài vào thời gian này. “Ra ngoài vận động thư giãn xương cốt già nua thôi”
“Mẹ còn chưa dậy sao?” Cô chỉ chỉ trên lầu.
“Bà ấy chưa ngủ đến mười một giờ sẽ không dậy”
“Oh!” Dương Thanh Thanh nhìn bộ dáng Lâm Quốc Khánh cũng không muốn nói chuyện nhiều với cô vì thế sợ hãi lùi sang một bên.
Lâm Quốc Khánh đi tới cửa đột nhiên quay đầu lại.
“Thanh Thanh” Ông muốn nói lại thôi.
“Chuyện gì thế ba?”
“Ba nghĩ, Lan Anh có thể sẽ không đối xử tốt với con, chính con… Phải cẩn thận một chút” Lâm Quốc Khánh khuyên nhủ. Ông rất hiểu biết vợ mình, nếu bà ta không thích một người, bà ta sẽ nghĩ mọi biện pháp ép buộc người kia.
“Con biết. Ba không cần lo lắng cho con” Dương Thanh Thanh đã có chuẩn bị nhẫn nhục chịu đựng. Cô nhất định sẽ kiên trì, nhất định phải làm cho mẹ chồng hiểu cô.
“Bà ấy có yêu cầu quá phận thì đừng để ý tới. Con là vợ Ngạn Lương cưới về nhà, không phải chúng ta mời đến làm người hầu” Lâm Quốc Khánh đương nhiên biết cô hôm qua làm việc cả đêm ở phòng bếp, nhưng ngại vì Lâm Lan Anh hung hãn, ông không dám nói thêm cái gì. Con trai say ngã vào tân phòng, đương nhiên không thấy được người âu yếm của mình bị bắt đi lau sàn!
Aizz! Khi nào thì ông mới có thể tỉnh lại một chút? Vẫn trầm luân giữa cơn lốc xoáy không có tôn nghiêm như vậy, chỉ có thể mê muội chém giết các loại quân cờ…
“Ba đi ra ngoài tìm bạn chơi cờ, giữa trưa sẽ không về ăn cơm” Ông dặn lại liền ra ngoài.
Dương Thanh Thanh trở lại tân phòng muốn gọi Lâm Ngạn Lương dậy.
Lâm Ngạn Lương đã tỉnh một lúc lâu nhưng đau đầu khiến anh không có sức xuống giường.
“Thanh Thanh, cho anh xin cốc nước” Anh nhìn thấy vợ tiến vào, xoay người lại, lại dẫn đến từng cơn đau đầu liên tiếp .
“Anh đã tỉnh!” Dương Thanh Thanh lập tức rót cốc nước ấm, thuận tiện cũng bưng canh tỉnh rượu bà Từ nấu.
“Đau đầu sao?” Cô đau lòng ấn huyệt thái dương của anh.
Được cô mát xa như vậy, Lâm Ngạn Lương cảm thấy thoải mái rất nhiều. “Hôm nay hãy thu dọn hành lý đi! Chúng ta đi hưởng tuần trăng mật” Không để ý đầu còn đau, anh xoay người đè Dương Thanh Thanh xuống.
“Đừng như vậy ! Anh không phải không thoải mái sao?”
“Không hôn em anh sẽ lại càng không thoải mái” Không biết tại sao, anh chỉ muốn hôn cô, nghiện cô giống như thuốc phiện.
“Sẽ bị mẹ nghe được!” Cửa phòng cũng chưa đóng mà! Chẳng may mẹ bị đánh thức bởi tiếng động của bọn họ vậy bảo cô gặp người khác thế nào đây?
“Mẹ sẽ không dậy sớm như vậy” Tay Lâm Ngạn Lương đã trượt vào trong áo Dương Thanh Thanh. Đầu anh còn có chút đau đớn, nhưng vừa chạm vào da thịt cô, tựa như có được tiên dược khiến anh quên đi cơn đau.
Dương Thanh Thanh tuy rằng không hề kháng cự chuyện “yêu thương” với anh, nhưng là hiện tại đang ở biệt thự Lâm gia xa lạ, nó không hề giống với khu nhà của anh.
Hơn nữa cửa phòng còn mở lớn, cô làm sao có thể có tâm tình cái chứ!
Dương Thanh Thanh vươn tay ngăn tay Lâm Ngạn Lương đang thăm dò xuống phía dưới. “Đừng! Bác Từ có thể nghe được…”
“Vậy thì thế nào? Bà ấy còn vui mừng cho anh ấy chứ! Chúng ta mới sáng sớm đã ân ái như vậy, nhất định sẽ sinh em bé rất nhanh!”
Anh không để ý đến sự chống cự của cô, tiếp tục liếm hôn cổ trơn bóng của cô, đùa dai lưu lại dấu hôn lên da thịt cô, dùng sức biểu thị công khai chủ quyền của anh với cô.
Dương Thanh Thanh bị anh cắn đến phát đau, muốn thoát khỏi sự áp chế của anh, lại đánh không lại thể
trọng lớn của Lâm Ngạn Lương.
“Đừng…” Cô đành phải nói tỏ vẻ mình không muốn.
“Đừng lo lắng. Chúng ta trước kia vẫn “làm” không phải vẫn tốt sao?” Anh cũng không muốn vì về nhà ở lại không thể “yêu” vợ của mình được.
“Đó là bởi vì… Nơi đó không có người khác ở!”
Dương Thanh Thanh đương nhiên không phải không muốn hoan ái với anh, nhưng bởi vì hiện tại trong nhà còn có những người khác, hơn nữa mẹ chồng không thích cô như vậy, triền miên với anh sẽ làm cho cô cảm thấy là lạ.
Lâm Ngạn Lương đột nhiên dừng động tác xâm lược, “Em không thích ở cùng bọn họ! Vì sao lúc trước phải đồng ý mẹ anh?”
“Em không phải không muốn ở cùng bọn họ…” Tư vị bị hiểu lầm thật sự rất khổ sở, nhất là người mình yêu.
“Vậy là vì sao?” Lâm Ngạn Lương có chút khó có thể lý giải tâm tư phức tạp khúc chiết của phụ nữ. “Anh muốn em… Đừng từ chối anh, anh cũng không cho phép em từ chối anh!”
Anh muốn cô, nguyên nhân gì cũng ngăn không được anh “yêu” cô!
Tay anh lại xâm nhập vào “u huyệt” khát vọng đã lâu lần nữa, nhưng cô còn chưa chuẩn bị tốt, anh đột nhiên thâm nhập như vậy làm cho cô có chút khó chịu.
“Vậy… Anh ít nhất phải đóng cửa lại chứ!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dương Thanh Thanh đỏ lên, Lâm Ngạn Lương đè trên người cô đã kéo áo cô đến gáy, anh cũng đã cởi áo lót lộ ra nụ hoa bắt đầu đứng thẳng của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




