|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ngàn hoa, đẹp quá, tôi đã giành cả mấy ngày đầu tiên lên đây chỉ để đi thăm quan, bị mấy cơn mưa bất chợt ngấm vào người tôi cứ nghĩ mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn không ngờ tôi lại nằm ngất xỉu ngay bên đường, may mà được mẹ nuôi tôi cứu, nghĩ đến lúc đó tôi vẫn còn một chút sợ hãi nhưng mà nhờ vậy tôi mới quen biết được mẹ nuôi tôi, dù sao trong cõi đời này tôi cũng tìm được một người yêu thương tôi thật lòng.
Tôi không biết trả lời bác sĩ Tuấn như thế nào, có nên nhận lời anh ta hay không, mẹ nuôi tôi chỉ mong muốn tôi có cho mình một người bạn trai, nhiều lúc bà hỏi tôi:
_ Hương tại sao con sống như thầy tu thế, con không chịu đi đâu cả khi xong việc là sao?
_ Con chỉ muốn hai chúng ta sống như thế này, thế mẹ không thích hả?
_ Tất nhiên là mẹ muốn rồi, nhưng mà con cũng nên tìm hiểu, và yêu thương ai đi chứ, con không biết là mẹ muốn có cháu từ lâu lắm rồi, có trẻ con trong nhà sẽ rất vui.
Tôi biết nói với bà thế nào đây, tôi không thể nói cho bà biết là tôi đã kết hôn và hiện giờ tôi là một cô dâu bỏ trốn, nhìn ánh mắt mẹ tôi long lanh lên khi nhắc đến trẻ con, tôi chỉ còn biết thở dài, người phụ nữ nào mà chẳng thích có em bé, nhưng mà với tôi thì có lẽ chuyện này không bao giờ xảy ra, quá khứ tôi muốn quên đi quá khứ, nhưng càng ngày nó càng giày vò tôi, khi xong việc ở bệnh viện tôi không dám về nhà, vì không dám đối diện với mẹ tôi, tôi chỉ còn biết cúi gằm mặt xuống trả lời những câu hỏi mà mẹ dành cho tôi, tôi không dám nhìn vào mắt bà, vì tôi sợ mọi chuyện sẽ lộ tẩy hết, thế là lấy cớ bận việc ở bệnh viện, tôi thỉnh thoảng mới về thăm nhà, tôi chỉ muốn tìm quên trong công việc, nhưng xem ra cũng không yên ổn, bác sĩ Tuấn cứ bám diết lấy tôi, mà tôi thì lại không muốn điều này chút nào.
_ Hương, tối nay xong sớm em có bận chuyện gì không?
_ Dạ không, có chuyện gì không anh?
_ À, anh muốn mời em đi chơi?
Tôi lúng túng không biết trả lời anh thế nào? nhìn vẻ mặt của anh, chắc anh đang ngượng lắm khi đưa tay gãi đầu thế này, tôi không muốn anh hiểu lầm quan hệ giữa tôi và anh, nên mọi chuyện kết thúc càng sớm càng tốt, nhưng nếu thẳng thừng quá thì sợ làm anh buồn, mà nếu không thì tôi sẽ không bao giờ rứt ra được, mà tôi sợ nhất là điều này nên tôi bảo anh:
_ Em xin lỗi, nhưng em trót hứa với mẹ là về ăn cơm tối ở nhà rồi, em muốn giành thời gian nghỉ lễ này bên mẹ em, vì cũng đã lâu rồi hai mẹ con chưa ăn cơm với nhau.
_ Thế à, thôi thì hẹn em lần sau vậy.
Tôi thấy giọng anh có vẻ là buồn chán, chắc anh đã giành biết bao hy vọng vào tôi, tôi nhìn anh bước đi mà như thầm nói “em xin lỗi, em không thể nào tiếp nhận tình cảm của anh được, mong anh thông cảm cho em”, thở dài tôi về phòng mình thu dọn lại đống hồ sơ, tôi muốn hoàn thành nó sớm để còn nộp cho bệnh viện, lúc này thời tiết không tốt lắm nên khoa của tôi có nhiều bệnh nhân hơn thường ngày, tôi đã giành hầu hết thời gian ở đây chỉ để khám bệnh, mổ cho bệnh nhân, tôi hầu như không ngủ đủ giấc từ lâu lắm rồi, tôi cũng không để ý đến nó nữa, vì với tôi công việc là liều thuốc tốt nó giúp tôi quên hết mọi thứ. Mẹ đến bệnh viện thấy tôi trong tình trạng làm việc như điên không có thời gian nghỉ ngơi, bà lo lắng cho tôi nhưng cũng tức giận
_ Hương, con muốn chết hay sao, tại sao làm việc mà không có giờ giấc nghỉ ngơi gì hết, con định bỏ bà già này một mình hả, làm gì thì làm con không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho mẹ chứ?
Thấy bà sụt sịt sắp khóc tôi hoảng quá vội bảo:
_ Mẹ yên tâm đi, tại lúc này có nhiều bệnh nhân quá, nên con chỉ cố gắng giúp họ thôi, mà cũng đến kỳ nghỉ lễ rồi, lúc ấy con sẽ giành cả ngày bên mẹ, nên mẹ đừng lo mẹ nhé.
Nghe tôi nói vậy bà đã tươi tỉnh hơn được một chút.
_ Thôi con thu xếp đi, vì mẹ đã xin phép cho con nghỉ trước rồi, thấy con làm việc như thế này mẹ không yên tâm được.
_ Mẹ đừng lo con khỏe lắm nên không sao đâu, thật ra tôi đã dấu mẹ, vì xấp này ngủ không đủ, tôi lại kém ăn nên cảm thấy nhức đầu, và mệt mỏi, nhưng tôi lại không muốn ngục ngã và cũng không muốn để ai biết nên đã cố tươi tỉnh để mọi người khỏi lo, chị Hồng trưởng khoa rất thích tôi và yêu quý tôi như em gái, nhìn thấy tôi như vậy, chị bảo:
_ Mày có về nghỉ ngơi đi không, nếu không lại ngất xỉu ở đây bây giờ.
_ Em có sao đâu mà chị khéo lo, em chỉ hơi mệt tí xíu thôi.
Chị lắc đầu thở dài:
_ Đúng là ương bướng thật, nhưng mà em có biết là đã làm quá giờ bệnh viện không hả, nghĩ gì thì cũng phải lo cho mình chứ, mà em vẫn còn trẻ phải nghĩ đến chuyện yêu đương đôi lứa dần đi, cứ giành hết thời gian ở đây, thì không khéo thành gái già mất.
Nghe chị nói tôi bật cười:
_ Vâng, em cũng mong mình thành gái già.
_ Cái con bé này, mày điên hả, lúc đấy thì đừng có hối hận nhe em.
Chị bỏ đi, tôi về phòng mình, nếu chị mà biết chuyện của tôi thì chị sẽ hiểu thôi.
Tôi đang định đi về nhưng có một ca tai nạn giao thông, bệnh nhân đã bị mất nhiều máu, một bên chân đã bị dập nát, bệnh nhân đã bị bất tỉnh, vì ngày lễ nên mọi người đã ra về gần hết chỉ còn lại vài bác sĩ cần trực ban ở đây, tôi thấy vậy mặc dù không phải là ca của mình nhưng tôi muốn ở lại giúp họ, bệnh nhân cần đưa vào phòng mổ gấp, khi mọi chuyện xong suôi thì cũng đã quá khuya rồi, tôi chợt nhớ là đã hứa với mẹ về ăn cơm, thế này thì mẹ sẽ giận tôi mất, vội vớ lấy cái điện thoại tôi gọi cho bà, vì sợ bà vẫn còn đợi tôi:
_ A lô, mẹ hả?
_……………
_ Con xin lỗi, con đã định về sớm, nhưng có một ca tai nạn giao thông mà bệnh viện lại vắng người nên con ở lại giúp, con thật lòng xin lỗi mẹ.
_ Hừ, con giỏi lắm lúc nào cũng bệnh viện, lúc nào cũng công việc, khó khăn lắm mẹ con ta mới có một bữa cơm mà con lại.
_ Con xin lỗi mà, thôi mai con về mẹ nhé, chúc mẹ ngủ ngon.
_ Ừ.
Tôi biết mẹ giận tôi, nhưng mà tôi còn cách nào khác đâu, đang suy ghĩ thì bác sĩ Hùng tới, ông đưa cho tôi lon nước.
_ Uống đi cháu, ta không hiểu, hôm nay là ngày lễ mà, lẽ ra lúc này cháu phải ở nhà, hay đi đâu chơi mới đúng chứ?
_ Dạ cám ơn bác, tại cháu cũng không có việc gì làm nên ở lại giúp thôi.
_ Thế người yêu cháu đâu, anh ta không giận hả?
_Dạ.
Tôi lảng tránh câu trả lời của ông
_ Thế còn bác gái, chắc là không giận bác chứ, vì hôm nay bác không về nhà được mà.
_ Ừ, nhưng mà nghề nghiệp này nó vậy, có khi đang ngon giấc ở nhà thì có chuông điện thoại thậm chí là hai, ba giờ sáng bệnh viện gọi thì cũng phải đến thôi, lúc đầu mới cưới bả ghen dữ lắm, nhưng sau này thì hết rồi.
Không biết bác nghĩ gì mà ngồi cười một mình, tôi nghĩ chắc là bác đang nghĩ về vợ mình, tình cảm của hai người chắc là rất mặn nồng, tôi nhìn bác rồi suy nghĩ lại mình, tôi không biết số phận mình sẽ đi đến đâu. Tôi cũng giống như nhiều người phụ nữ khác cũng muốn lấy chồng sinh con, nhưng cuộc hôn nhân của tôi có lẽ là cuộc hôn nhân kỳ quặc nhất, bây giờ đứng trước mọi chuyện đã rồi tôi chỉ còn biết trốn ở đây, lao vào làm việc để mong hết ngày qua tháng, tôi muốn về thăm con Hoa, bố chồng tôi và bạn bè trong lớp, nhưng mà không dám, chắc là mọi người buồn tôi lắm, thỉnh thoảng tôi cũng nhớ đến bố tôi, không biết ông có lo lắng cho tôi, hay nhớ đến đứa con gái này hay không, nhưng hình như có tiếng ai kêu tôi thì phải, mà cũng đến giờ đi khám cho bệnh nhân rồi, mai tôi phải về nhà xin lỗi mẹ tôi mới được.:MatCuoi (67):
Đang từ bệnh viện về nhà tôi đã cảm thấy mệt mỏi lắm rồi, cả đêm hôm qua không ngủ, tôi có cảm tưởng là mình vừa đi vừa ngủ, mẹ mà trông thấy tôi trong bộ dạng này thì mẹ sẽ xỉu mất, híc chỉ nghĩ đến việc phải xin lỗi mẹ là tôi đã cảm thấy ớn rồi, chắc lần này mẹ sẽ khó mà tha thứ cho tôi quá, vì tôi đã vi phạm không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng mà thôi kệ, mẹ yêu tôi mà đúng không chắc là mẹ sẽ hiểu thôi, nếu bây giờ mà có cái giường ở đây thì tốt quá tôi sẽ leo lên làm một giấc, tôi đã buồn ngủ lắm rồi, mà hình như hôm nay con đường này dài ra thì phải, con đường với cái tên mà tôi đặt cho nó “Hoa Nhớ” đã trở nên quen thuộc với tôi, nhìn hàng cây hai bên đường xanh thẳm, một màu xanh tự nhiên, đẹp mắt, tôi lần nào đi qua cũng muốn vuốt ve những thân cây này, chắc là chúng đã lớn tuổi rồi, chúng che mát cho mọi người khỏi nắng, mà có ai từng hỏi là chúng có buồn không khi chứng kiến thời gian trôi qua, và đã có ai từng dừng lại cảm ơn chúng vì đã mang màu xanh, màu của hạnh phúc, mang không khí trong lành đến cho mọi người, tôi không biết là trái đất sẽ ra sao nếu không có rừng, có cây có lẽ vì thế mà tôi yêu thiên, mẹ từng nói với tôi:
_ Con phải yêu cây, yêu rừng, vì chúng mang lại sự sống trên trái đất cho chúng ta.
Ngày ấy tôi vẫn còn bé, từng được mẹ dẫn đi công viên chơi, với tôi một con bé con chỉ biết vui đùa, nghịch ngợm đâu hiểu được những gì mà mẹ tôi nói, khi nhìn thấy tôi bẻ một cái cây, mẹ bảo:
_ Hương à, con không nên làm như thế, con cần phải chăm nom đến chúng, vì như thế chúng mới lớn lên được và như vậy con mới có bóng mát để chơi chứ?
_ Vâng, tôi gật đầu nhưng đâu hiểu gì nhiều đâu, chỉ trả lời cho mẹ vui lòng mà thôi.
Hai mẹ con tôi đã trồng rất nhiều hoa ở trong vườn, ngày nào tôi cũng chạy ra chăm sóc cho chúng, mẹ tôi thấy vậy thì vui lắm, nhưng kể từ lúc sức khỏe của mẹ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




