watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11043 Lượt

thích đó, em coi đầy đủ nhất là euro 2008, hồi đó em thích búp bê Arshavin của Nga, euro 2008 là bước đệm cho anh ta thì phải, em cũng thích cái kiểu anh ta đưa ngón tay lên miệng. Đẹp trai lắm’, em nói say mê làm mình đến ganh tỵ với Arshavin, em làm mình ngạc nhiên vì tính cách em,mình chưa từng nào nghe cô gái nào nói về đá banh mà có vẻ thích thú đó.

-‘khi nào em với anh đá banh ‘, mính nói, nghĩ tới cảnh mình và em chạy vòng vòng trên sân và dành trái banh, mình thấy thú vị, quên mất cái tay đang bó bột và cái đầu còn băng của mình

-‘ok, nhớ nói nha, hồi xưa em với bạn em hay nói, đứa nào hứa lèo đứa đó làm …, haha’, em cười to, em ngại khi nói từ đó.

-‘làm chó àh?’, mình hỏi lại

-‘ohm, haha’, em cười, mình cũng cười. Không ngờ là tình cảm của mình và em gia sư tiến triển nhanh thế, có thể nói với nhau những thứ khó nói.

Có người nói mình và em yêu quá nhanh, diễn biến cũng quá nhanh và lo lắng là sẽ chóng tàn khi thời huy hoàng qua đi. Nhưng mình biết làm sao khi mà vốn dĩ nó diễn ra như thế, chẳng lẽ mình lại cố gắng kìm tốc độ đó. Mình đâu thể nên để mọi thứ tự nhiên, mình chỉ có thể cân nhắc hành động của mình chứ đâu thể điều khiển mọi thứ.

Mình và em

gia sư ghé vào ăn sáng rồi em chở mình tới trường

-‘ko hun tạm biệt hả?’, em hỏi mình, nháy mắt tinh nghịch, em biết rõ đây là trường học và ai đời làm chuyện đó ở cổng trường. Em thích làm mình khó xử mà, đã thế thì mình làm liều, hôn cũng sướng mà.

-‘có chứ’, mình nói, em đâu đoán được là mình sẽ nói thế, em đoán là mình sẽ ngại ngùng và ko dám chứ gì

-‘hả?’, em nói có vẻ ngạc nhiên lắm. Em hiểu mình lắm nhưng nếu mình làm trái tính cách của mình sao em biết được chứ.

Mình cúi xuống định hôn lên má em, mình chẳng hề run, chỉ thấy phấn khích khi em ngạc nhiên. Mình đang gần chạm tới em, mình biết nhiều đứa đang nhìn bọn mình lắm nhưng mình mặc kệ. Em gia sư lùi ra

-‘em đi học, trể ùi’, em nói rồi bẽn lẽn cười chạy xe đi mất. Mình nghĩ tới cảnh đó mà buồn cười, cứ vừa đi vừa tủm tỉm cười như thằng mát. Thấy vui vui làm sao khi nghĩ tới cảnh em gia sư bất ngờ vì hành động của mình

-‘bố thằng dở người’, nghe tiếng bắc và ăn nói kiểu này không ai khác là thằng bạn cùng lớp với mình. Nó người gốc bắc và luôn giữ giọng nói chính gốc. Nhiều lúc buồn công nhận là ngồi nghe nó chém gió mình cười đau ruột. Cái kiểu chọc gái của nó cũng ko giống ai, phải nói là thằng bạn mình rất vui, rất hài.

-‘ơ địt, chú ăn nói thế hả?’, mình nói thế với nó

-‘thằng dở người vừa đi vừa cười’ nó nói, người bắc có kiểu ngôn ngữ rất điêu luyện, nhiều từ ngữ rất phong phú. Hồi mình mới quen thằng này, có nhiều từ ngữ nó nói mình chẳng hiểu, nghe riết thành ra nhiễm. Thỉnh thoảng mình còn nói như giọng bắc.

Mình hôm nay đi học đúng giờ, ko bị trễ như hôm trước. Mọi thứ bình thường như mọi ngày. Tới giờ ra chơi, mình nhận được tin nhắn của số đuôi 37. Mình nghĩ tới lời yêu cầu 1 cái hẹn của chủ nhân số 37, theo nhiều ý kiến thì khuyên mình ko nên đi. Mình cũng đang định thế nhưng cũng chưa trả lời rõ ràng.

-‘những thứ thuộc về bạn, mãi mãi thuộc về bạn dù có đi tới đâu thì nó cũng là của bạn’, tin nhắn thế chẳng hiểu mang nghĩa gì, chắc kiểu khẳng định chủ quyền. Mình tiếc tiền nên chẳng tin nhắn cho loại tin nhắn vô bổ này

-‘bạn biết như nhìn thấy bề nổi của tảng băng thôi, mình muốn gặp bạn 1 lần để nói rõ 1 số chuyện về Linh và về bạn. Hi vọng bạn đồng ý’, tin nhắn thứ 2 của hắn ta. Không hiểu ai, mình cũng ko nhắn tin lại. Lời lẽ có vẻ rất thông minh và ko hề thô tục, mình tò mò là ai lắm nhưng mình phải cân nhắc bình tĩnh rõ ràng. Thậm chí vì yêu người ta có thể làm mọi thứ, tình yêu đôi khi nguy hiểm hơn cả tiền.

Trưa học xong em gia sư chở mình về nhà

-‘em kiếm việc chỗ khác chưa?’, mình hỏi, lời lẽ hơi bất cẩn vì người khiến em mất việc là mẹ mình. Nhưng mình chỉ muốn biết em làm thế nào có tiền, cuộc sống em chắc trở nên khó khăn hơn

-‘em đang bán quần áo trên mạng’, em nói, nếu đúng thì em quá linh hoạt rồi.

-‘ủa, em làm hồi nào?’, mình hỏi em, chẳng lẽ em xúc tiến mọi thứ nhanh thế

-‘đó giờ em bán quần áo trên mạng mà, đi dạy là đi kiếm thêm tiền thôi.’, em nói, mình mừng dùm em, thì ra đó giờ em bán quần áo, điều đó cũng lí giải cho những thứ quần áo đa dạng và đầy màu sắc em mặc

-‘có vợ bán quần áo, mà chồng ăn mặc rách rưới’, mình nói đùa cho không khí bớt trầm lặng. Mình chẳng biết nhiều về lĩnh vực bán quần áo, mình cũng ko có quan tâm tới quần áo.

-‘haha, rách cho tụi nó khỏi nhìn, khỏi để ý’, em cười nói

-‘ủa, mà em bán qua mạng theo dạng nào?’, mình tò mò hỏi

-‘em có cái shop trên mạng, rồi bán ở đủ thứ trang, cứ mặc rồi up lên web, ng ta thấy đẹp sẽ gọi điện đặt mua, nhưng thường là nt đặt mã số, địa chỉ, và thông báo là gửi tiền vào tài khoản rồi thì em gửi đồ, đồ em mặc em ít bao giờ ra shop mua, em tự lựa tự mua về bán, nên thấy đẹp thấy thích thì em mặc luôn’, em nói chi tiết như thế, hèn gì em có tiền xài rồi quần áo nhiều để mặc. Mình thấy khâm phục em vì em xoay sở quá giỏi.

-‘heo giỏi quá ta’, mình nói khâm phục.

-‘phải có cách để sống chứ, hehe’, em nói, mình hơi thắc mắc là em kiếm được tiền nhờ việc buôn bán , rồi đi dạy kèm, chắc tháng em kiếm cũng kha khá đủ để em sống và đi học. Vậy tại sao em phải ở trong nhà đó, theo mình thấy thì em không thoải mái và còn chị Q, chị ta đối xử với em tệ lắm. Tính em gia sư thì ngang bướng và có lòng tự trong cao, hơi khó nghĩ để biết lí do sao em vẫn sống trong nhà đó.

Hay đơn giản nhà vẫn luôn là nhà dù như thế nào?

-‘sao em chọn học ngoại ngữ?em thích hả?’, mình hỏi em, ước mơ và nghề nghiệp luôn bắt nguồn từ điều gì đó và mình muốn biết mọi thứ thuộc về em

-‘hồi đó thì ko hẳn là thích,em cũng học ko giỏi anh văn lắm’, em trả lời, em gia sư bây giờ có thể nói thông thạo.

Trời nắng gắt quá, xe em chạy chậm

-‘ vậy sao chọn học?’, mình thắc mắc, mình thì chọn ngành học của mình tại mình thích và hồi cấp 3 mình học giỏi nhất môn Hóa, hóa gần như là đam mê của mình. Em thì ko thích, rồi học ko giỏi, sao ko chọn ngành khác mà là ngoại ngữ, cái môn cũng cần năng khiếu.

-‘hồi đó em còn ngây thơ lắm, em bị mất trinh rồi lo sợ tột độ là sau này ko lấy chồng được hoặc lấy về sẽ bị đánh đập,lúc đó em đâu biết có vụ vá trinh, nên em muốn giỏi tiếng anh để sau này lấy chồng nước ngoài, người nước ngoài họ ko quan trọng trinh tiết bằng người việt nam, haha’, em lí giải rồi cười, nghe có phần trẻ con,nhưng điều đó trở thành động lực cho em, mình nghe câu chuyện của em, có cảm giác vừa vui vừa buồn, thứ em nói như bi kịch lại nói dễ dàng, với em hẳn chuyện mất trinh từng là thứ ám ảnh em.

-‘rồi sao nữa?’, mình hỏi, câu chuyện em nói về em làm mình muốn nghe.

-‘thì em lao vào học tiếng anh, học lại từ căn bản em học suốt ngày đi đâu cũng mang từ điển, đi đường mà thấy chữ tiếng anh nào em ko biết là em dừng xe lôi từ điển ra xem, học luôn nên từ từ vốn từ khá lên, học cũng khá dần’, em nói , mình có cảm giác em đang sống lại quãng thời gian đó, em sợ, em bơ vơ đơn độc và tìm động lực để cố gắng cho tương lai.

-‘em học tiếng anh ko phải như người ta, em học ko đi học thêm hay gì hết, em học vì nghĩ em phải sống phải lấy chồng, haha’, em nói tiếp. Mình cười vì em cứ nhắc tới chồng, em thích lấy chồng đến vậy àh?

-‘heo ham lấy chồng quá ha’, mình nói rồi cười.

-‘đó cũng là mục tiêu đó, mẹ em ko có chồng , đó là điều tệ hại kinh khủng khiếp. Anh ko biết ko chồng có con khổ sở như nào đâu. Nên em phải có chồng mà là chồng tốt nhất có thể, lấy cho cả phần mẹ em’, những thứ em nói, em lí giải rất đơn giản bình thường, nhưng nó cho thấy những thứ em cảm nhận và chịu đựng những gì. Mình nghe mà còn thấy đắng trong cổ họng. Mình thấy thương em. Mình ngồi sau nên chẳng thấy mặt em đang biểu lộ cảm xúc gì, vô tình lại chạm vào quá khứ.

Em chở mình về tới nhà, mặt em ửng đỏ vì nắng dù em có đeo khẩu trang. Mình càng nhìn em thì thấy em càng gầy, gầy đến mong manh, mình thấy thương thấy sợ mất em. Mình yêu em có thể nói là từ cái nhìn đầu tiên, sau đó là cứ tìm hiểu dần dần rồi tình yêu ngày càng nhiều, vụng về và nhiều trăn trở, em là chất gây nghiện đối với mình mà mình ko thể dứt ra được.

Trong đời rồi ai cũng sẽ gặp được 1 người mà mình yêu đến ko thể ngừng, yêu cuồng nhiệt và nồng cháy.

Tối, số điện thoại đuôi 37 gọi cho mình

-‘alo’, mình trả lời, mình sẽ ko việc gì phải đi gặp hắn trong khi ko rõ đó là ai

-‘bạn có sắp xếp cho mình 1 buổi hẹn đc ko?’, giọng nói đó nó, nghe có vẻ cẩn thận và sâu sắc

-‘bạn là ai, nói rõ ràng xem, mình ko đi gặp ng mình ko quen’, mình nói rõ ràng, muốn biết coi đó là ai

-‘bạn gặp rồi sẽ biết thôi mà’, ng đó nói, mình càng nghi ngờ, chẳng việc gì phải dấu tên.

-‘ohm, vậy thôi, mình ko rảnh’, mình nói rồi cúp máy luôn. Gặp thì còn rắc rối nhiều hơn chứ cũng có được gì đâu, 1 người ngay cả tên còn muốn dấu thì liệu sẽ nói gì với mình đây? Số điện thoại đó không gọi lại nữa. Mình cũng bỏ qua luôn chuyện đó dù có chút cảm giác bất an. Không biết mình

Trang: [<] 1, 62, 63, [64] ,65,66 ,77 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT