|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đứa con gái kiêu ngạo lạnh lùng đó.”
“Ồ anh cũng ghét chị ta à? Anh là…”
“Tôi là Khánh Vinh, rất vui được gặp cô. Có vẻ cô không thích chị mình cho lắm nhỉ?”
“Nếu có một điều ước tôi chỉ ước đó không phải chị tôi để tôi có thể đến xé xác vì dám cướp đi Mạnh Bảo của tôi!”
“Ồ cô thích Mạnh Bảo sao?”
“Phải, anh ấy thật đẹp trai, tài giỏi và tốt bụng. Nhưng tôi chẳng xinh đẹp như Thanh Linh, chẳng bằng một góc của Thanh Linh, tôi chẳng có quyền gì được thích Mạnh Bảo cả…”
“Cô muốn Mạnh Bảo ghét Thanh Linh không?”
“Sao cơ?”
“Cô muốn anh ta ghê tởm Thanh Linh, muốn tránh xa cô ta không?”
“Được thế thì còn gì bằng nữa!”
“Nếu cô giúp tôi một chút, Thanh Linh sẽ bị tất cả mọi người xa lánh vì một bí mật động trời…”
“Bí mật gì thế?”
“Cô chưa cần biết, giờ cô chỉ cần giúp tôi thôi. Rồi cô sẽ sớm trở thành cô gái xinh đẹp nhất và dễ dàng chiếm được tình yêu của Mạnh Bảo.” – Môi Khánh Vinh vẽ nên nụ cười độc ác.
Tại nhà hàng hải sản lớn bên bờ biển, Mạnh Duy, Vân Hoa và Vân Trang chuẩn bị ngồi vào bàn ăn cơm trưa. Chợt nhận ra Mạnh Bảo chưa về, Mạnh Duy nói:
“Trang, con đi tìm anh về đi! Nó để quên điện thoại ở đây rồi nên không gọi được.”
“OK bố để con đi cho! Chắc anh lại đi chơi với chị Linh rồi.”
“Lại có bạn gái rồi à?” – Vân Hoa hỏi.
“Ơ thế mẹ không biết sao? Dạo này anh ấy mải yêu chị Thanh Linh nên chẳng chơi với con nữa, chán chết!”
“Thanh Linh? Cô vận động viên võ thuật mà nó nhắc đến suốt ngày đấy hả con?”
“Là chị ấy đó mẹ! Xinh lắm ý, lại còn giỏi võ, anh ấy lại chẳng đổ cái rầm rồi, hehe.”
“Cái thằng này lắm trò lắm cơ. Thôi gọi anh về ăn đi, trưa rồi.”
Vân Trang đội cái mũ cho khỏi nắng rồi nhanh chóng chạy đi tìm Mạnh Bảo. Giữa trưa nắng, bãi biển vắng chẳng có ai, đột nhiên Vân Trang nghe thấy tiếng cậu bé nào đó gọi to có vẻ hoảng sợ:
“Anh ơi, anh ở đâu thế? Anh!!!”
Vân Trang chạy về phía có tiếng gọi. Đó là một cậu bé khoảng 12, 13 tuổi, gương mặt khá dễ thương. Nhìn thấy Trang, cậu bé vội vàng chạy đến:
“Chị gì ơi, chị có thấy anh trai em không?”
“Anh trai? Em đi lạc à?”
“Vâng…Em mới đến đây nên chẳng quen đường gì, vì vậy mà…”
“Anh trai em là ai? Nói qua chị nghe được không?”
“Tôi đây, không cần nói nữa.” – Giọng nói ấy vang lên đằng sau.
Cậu bé vội vã chạy về phía chàng trai đang đứng đó, còn Vân Trang thì chỉ biết đứng nhìn. Chàng trai toát lên vẻ đẹp tuấn tú có gì đó cao ngạo, khiến người ta dễ bị hút hồn.
“Minh Phú, lần sau đừng chạy linh tinh nữa nghe chưa? 13 tuổi mà vẫn còn nghịch ngợm, làm sao anh đi tìm được.”
“Em biết rồi, anh Minh Thiên.”
Minh Thiên? Tên anh ta thật đẹp.
Vân Trang thấy hai anh em tìm được nhau cũng thấy mình đứng đó cũng bằng thừa, định quay người đi thì Minh Thiên gọi lại:
“Cô bé, chờ chút!”
“Sao ạ?”
“Tôi trông em, rất giống với tên đó…Em là em gái của Mạnh Bảo hả?”
“Vâng, anh cũng thông minh ra phết nhỉ?”
“Haizz thật xui xẻo quá mà, thằng anh trai của em đã cướp mất người đẹp của tôi đấy.”
“Ô anh cũng thích chị Thanh Linh à?”
“Ừ, nhưng cô ta chỉ đi với tên Bảo đó thôi, chán quá mà.”
“Ơ chị ấy kia thì phải…”
Minh Thiên nhìn theo hướng Vân Trang chỉ, một cô gái đang chạy từ xa đến, mái tóc, dáng vẻ kia còn ai vào đây nữa? Minh Thiên mừng rỡ vội vàng chạy lại:
“Này Thanh Linh, cô bỏ tên Bảo về với tôi rồi đấy hả?”
Cô gái dừng lại nhìn anh. Anh ngỡ ngàng, cô gái này giống Thanh Linh thật, nhưng nhìn gần thì có vẻ không giống…
“Ôi chị Thanh Chi, xin lỗi, em nhầm, đây là em gái của Thanh Linh.”
Thanh Chi không để ý đến Vân Trang mà chỉ nhìn Minh Thiên, cô cũng lờ mờ đoán ngay ra anh chàng này lại là một kẻ thích Thanh Linh. Đáng ghét, trông anh ta đẹp trai vậy, làm cô cứ tưởng vớ được một anh chàng rồi chứ! Đã thế thì…
“Anh quen chị tôi hả?”
“À ừ, cũng có quen…”
“Rất vui được biết anh, người quen của chị tôi thì vinh dự cho tôi quá!”
“Tôi cũng rất vui được biết cô. Cô rất xinh đẹp.”
“Cám ơn anh! Tôi đang đi tìm chị tôi để rủ chị ấy đến bữa tiệc tối nay, anh có đi không?”
“Tiệc gì thế?”
“Bữa tiệc này do một người mới đến đảo này tổ chức. Ông ấy là giám đốc của một công ty thời trang lớn chuyên về trang phục cho các vận động viên, cho nên cũng muốn mời các vận động viên của đảo này đến dự tiệc và xem các mặt hàng. Tất nhiên người quen của các vận động viên cũng có thể đến được. Anh đi cùng chúng tôi chứ?”
“Được rồi, cho tôi địa chỉ và giờ giấc, tôi đến.”
Không ai biết rằng, bữa tiệc ấy được tổ chức để tung ra những bí mật kinh hoàng…
Chương 17: NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
Đây là đâu thế này?
Phương Nhi từ từ mở mắt, xung quanh cô hình như tối om. Đầu óc cô nặng chịch, hình như cô vừa ngất đi một giấc dài. Cô cố gắng nhớ lại những gì xảy ra, hình như có kẻ đã chụp tấm vải lên đầu cô, tấm vải đó có thuốc mê nên cô ngất đi, và chuyện gì xảy ra thì cô không biết nữa. À, hình như chúng bắt cóc cô…
Bắt cóc ấy hả?? Phương Nhi giật bắn mình vội vàng ngóc đầu dậy, và nhận ra tay mình đang bị trói. Cô đang nằm trong một căn phòng bẩn thỉu, tối tăm, chất đầy rơm rạ. Có tiếng cười khả ố vang khắp phòng:
“Cô em xinh đẹp, tỉnh nhanh thế sao?”
Phương Nhi ngẩng lên. Hai gã đàn ông mặt trông xấu quắc mà dữ tợn đang ngồi chén rượu, thấy cô tỉnh thì liền bước tới. Cả hai “liêu xiêu” trước nhan sắc của Phương Nhi:
“Mày coi nè, con bé xinh thật đấy! Mắt to, da trắng, mũi cao, môi hồng,…hehe xem tao miêu tả cũng chuẩn ra phết.”
“Ờ lúc ngất đi trông đã muốn “ăn thịt” rồi, giờ thì tao lại càng muốn…”
“Ấy mày, phải đợi ông chủ quyết định đã, chưa chi…”
“Đợi lão ta về thì đến bao giờ, chúng ta cứ “thịt” con bé này rồi đưa cho ông chủ, sao đâu mà!”
Phương Nhi càng nghe càng thấy tức, hai tên lạ hoắc này đang luyên tha luyên thuyên cái quái gì vậy? Thật là không thể đùa với hai tên nhãi được mà.
“Chúng mày thôi lảm nhảm đi được rồi đấy, thả tao ra!”
“Uầy làm gì mà nóng, cô em đang bị trói, cứ ngồi đó phục vụ hai anh đi.”
“Chúng mày bị hoang tưởng à!!??” – Phương Nhi hét lên và…
Dây trói bị cô kéo mạnh đến đứt luôn!
Hai gã đàn ông ngã ngửa, kinh hãi trước sức khoẻ của cô:
“Cô em…khoẻ thế à…?”
“Không phải tao khoẻ, mà là do chúng mày mải uống rượu buộc dây trói cho tao quá lỏng!”
Cả hai gã toát mồ hôi, lỏng cái gì chứ, ừ thì cứ coi như không được chặt nhưng cứ tưởng con trai lực lưỡng mới kéo đứt được dây trói như vậy chứ đâu có nghĩ cô gái nhìn mảnh khảnh này có thể khoẻ đến mức ấy…Nghĩ đến đó hai gã đã “BỐP” – ăn trọn hai cú đấm của Phương Nhi, mấy cái răng nhanh chóng rời khỏi hàm. Sức khoẻ của Phương Nhi là sức khoẻ của một vận động viên võ thuật, đâu phải con gái bình thường mà hai tên nhãi ranh này dám khinh vậy! Bực mình, đang yên đang lành bị hai tên dê gái bắt cóc, mất mặt Phương Nhi quá mà.
Cô bực bội đạp cửa bước ra khỏi căn phòng thì giật mình khi thấy mình bước vào một cái sân lớn. Ô hoá ra cô bị bắt vào một cái nhà kho à? Nhà kho cũng không làm cô kinh ngạc bằng việc những gã trai to khoẻ đang đứng khắp sân. Trời đất, cô tưởng chỉ có hai gã yếu xìu kia, sao đào đâu mà lắm người vậy? Cô thật chẳng hiểu chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với cô nữa.
Một gã đứng ra nói:
“Cô không được phép ra khỏi đây cho đến khi ông chủ đến!”
“Lại thêm một thằng lải nhải.” – Phương Nhi nói thế rồi với lấy tay gã kia quật xuống đất.
Tất cả bàng hoàng, chỉ với một tay mà cô quật ngã được một gã đàn ông khá to khoẻ. Hắn cũng không kịp để ý nên lăn đùng ra đất luôn vì bị cô tấn công quá bất ngờ. Ngay lập tức, tất cả cũng xông vào bảo vệ cho đồng bọn. Thấy vậy, Phương Nhi không nói gì, chỉ cười nhạt rồi nhảy lên, bắt đầu những chiêu võ điêu luyện. Những gã này có khoẻ mạnh đến mấy thì cũng chẳng bằng những kẻ đã thi đấu võ thuật với cô. Đấm, đá, chém, quật, vật, lộn,…tất cả đều được Phương Nhi dùng để “tặng” ỗi kẻ to gan kia một chiêu. Chỉ với MỘT lần đánh mà tên nào cũng ngã gục, không kẻ nào có thể đụng được vào cô. Còn cô thì quên cả mệt, dẫu sao cô cũng đang tức vì bị bắt cóc vô cớ, nên cô phải trút giận cho hả dạ. Cô là thế mà, khi cô đã giận thì đừng có khiêu khích cô!
Cô vừa hạ được tên cuối cùng thì một chiếc xe ô tô rất sang trọng đỗ xịch trước lối vào sân. Kính cửa sổ xe hạ xuống hiện ra người đàn ông ngồi trong xe, mặc vest, đeo kính đen, trông có vẻ là một người nhà giàu. Ông ta hất hàm:
“Chà, cô gái khoẻ hơn tôi nghĩ!”
“Ông…” – Cô quay lại, quát – “Ông là kẻ bắt cóc tôi hả?”
“Nói gì mà nghiêm trọng thế, tôi chỉ chụp cái vải lên đầu cô và đá cho tên Bảo đó một quả thôi mà.” – Người đàn ông cao giọng, ra vẻ kiêu ngạo.
“Nói ngứa tai quá đi! Khốn thật, tôi và ông liên quan gì mà ông giở trò đó hả?”
“Xin lỗi nhé cô gái, tôi biết là cô chẳng liên quan gì, chỉ vì cô cầm cái này trên tay thôi.”
Phương Nhi kinh ngạc nhìn thứ mà gã đàn ông đang cầm. Chính là tấm ảnh của Mạnh Bảo – Thanh Linh mà Vân Trang đưa cho cô.
“Tôi thực sự tò mò không biết cô là ai mà có được tấm ảnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




