watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8013 Lượt

sao tôi phải đứng nhìn như thế? Tôi nhìn hai người đó đi cùng nhau, ở bên nhau sao? Tôi đâu phải người máy mà tôi có thể lờ đi!!??”
Không khí trở nên căng thẳng tệ hại. Đôi mắt đau buồn đến tột cùng của Thanh Linh khiến bất cứ sự tức giận nào trong lòng Vân Trang cũng nén xuống. Ban nãy cô nói cái gì vậy chứ? Cô nói Thanh Linh hèn nhát sao? Tại sao cô có thể không kiềm chế lại bản thân, nói thiếu suy nghĩ như vậy?
“Thanh Linh, em xin lỗi. Em không biết mình đã nói cái gì nữa…”
Thanh Linh cũng lặng im. Vân Trang không có tội tình gì, chỉ là Vân Trang quá lo lắng cho anh trai. Cô bé ấy tốt bụng và chỉ nói những suy nghĩ thật lòng. Trên đời này, con người làm tổn thương nhau, là chuyện thường tình. Chẳng ai có thể tốt mãi mãi được. Chẳng có ai có thể bình tĩnh, thấu hiểu nhau được nhanh. Vân Trang cũng chỉ là người như vậy thôi.
“Em không có lỗi, Vân Trang…”
“Ngồi mà đùn đẩy lỗi cho nhau, đều có lỗi hết thì nhận luôn đi, cứ làm như mình thánh thiện.” – Một giọng nói chua ngoa vang lên ngoài chùa.
Cả hai giật mình nhìn ra. Là Thanh Chi.
“Hế lô chị gái, nhớ em chứ?”
“Cô đến đây làm gì!!??” – Minh Thiên tức tối.
“Bình tĩnh nào, tôi đến báo tin thôi: Mạnh Bảo, Phương Nhi đã nằm trong tay tụi này, mời chị Linh đến thăm nhé!”
“Cái gì!!??” – Vân Trang đứng lên.
Thanh Linh suy nghĩ rất nhanh rồi nói:
“Vân Trang, Minh Thiên, hai người đi đi! Tôi sẽ không đi!”
Thanh Chi cau mày, Thanh Linh quá thông minh, nhận ra sự nham hiểm khi Thanh Chi “mời” cô đến chỗ Khánh Quang. Đúng là dụ dỗ Thanh Linh thì khó hơn lên trời, sự lạnh lùng và bình tĩnh kia đã giúp cho cô có suy nghĩ thấu đáo. Nhưng giờ Thanh Linh mới là “món ăn chính”, Minh Thiên, Vân Trang thì giúp ích gì chứ! Thanh Chi cười:
“Không đi sao chị, mẹ chúng ta đang ở đó đấy.”
Quả như dự đoán, Thanh Linh quay mặt lại đầy ngạc nhiên.
“Chị xem đây là ai.” – Thanh Chi lôi điện thoại ra giơ cho Thanh Linh xem một bức ảnh.
Bức ảnh đó chính là ảnh Thanh Thảo – mẹ Thanh Linh đang tàn tạ trong nhà giam. Thanh Linh không tin vào mắt mình nữa, chẳng lẽ đó chính là mẹ cô thật sao!!?? Thanh Chi cất ngay điện thoại, quay người đi:
“Bái bai, đi hay không thì tùy nhé!” – Cô ta nhảy ngay lên cái xe máy, phóng vụt đi.
Thanh Linh không đứng yên được nữa:
“Đuổi theo đi!”
Minh Thiên gọi một cái taxi rồi cùng nhau lên xe đuổi theo Thanh Chi. Có vẻ Thanh Chi cố tình đi chậm để chiếc xe đuổi kịp. Ngồi trong xe, Thanh Linh lạnh lùng nhưng ai biết cô đang rất hỗn loạn. Cô linh cảm được những âm mưu xấu xa khi dụ cô đến đó, nhưng cô làm sao có thể không đi? Khánh Quang giam giữ mẹ cô. Và hắn giam giữ người cô yêu…
Mạnh Bảo, Phương Nhi bị xích chặt tay lại, không có cách nào thoát được. Bà Ngân lại bị bắt về chỗ cũ. Những kẻ độc ác kia vẫn đứng ở bên ngoài canh gác. Một tên chạy vào:
“Thanh Chi sắp về tới nơi, cô ta đã dụ được Thanh Linh đến.”
“Tốt lắm! Khánh Vinh, hành động đi.” – Khánh Quang cười nham hiểm.
Khánh Vinh ngoắc tay ột gã võ sĩ. Gã này đi vào phòng giam của Thanh Thảo, lôi bà ra. Có vẻ như bà nhận thấy chuyện chẳng lành, hét lên ầm ĩ, giãy giụa, cố chống đỡ lại tên võ sĩ to khỏe. Nhưng người đàn bà yếu ớt thì làm sao làm gì được, bà bị lôi ra xềnh xệch.
“Con mụ điên này, vẫn còn cố chống cự sao? Treo lên!”
Gã võ sĩ buộc dây thừng quanh bụng bà, treo cao lên bằng một hệ thống dây treo khá công phu được đặt sẵn ở tầng hầm này. Nhìn kinh dị chẳng khác gì kiểu hành xác thời cổ, thiếu mỗi cái roi da nữa là quá giống rồi. Người đàn bà tội nghiệp la hét chán chê rồi ngất xỉu đi, nhưng chẳng kẻ nào thương xót cả mà chúng còn cười khoái chí. Tiếp theo, Khánh Vinh đích thân đi vào trong phòng giam Mạnh Bảo và Phương Nhi.
“Thằng khốn, mày cút ra! Đừng có đụng vào cô ấy!” – Mạnh Bảo hét lên.
“Tao không có đụng vào cô ta đâu, hehe.” – Hắn nhìn anh bằng ánh mắt đầy xảo quyệt.
“Mày…mày định làm gì!!??”
“Tất nhiên là ày xuống gặp Diêm vương rồi.”
“Khốn nạn! Mày biến đi!!!’ – Mạnh Bảo không cử động được tay nữa thì dùng chân đạp.
Nhưng Khánh Vinh đã tránh ngay cú đạp, rồi đáp trả bằng một cú đạp ngay giữa ngực Mạnh Bảo khiến anh quỵ xuống.
“Mạnh Bảo! Không, thằng kia, mày dám…” – Phương Nhi bất lực vì bị trói, cô tức không thể chịu nổi nữa.
“Ngồi đó ngắm đi nhé, Phương Nhi, xong sẽ đến lượt mày thôi.” – Khánh Vinh túm tóc Mạnh Bảo, quăng mạnh ra ngoài.
Mấy gã võ sĩ chỉ chờ có thế, buộc Mạnh Bảo treo lên. Phương Nhi kinh hãi và giận dữ, dây trói không chỉ trói tay mà cột luôn cô vào tường, không di chuyển nổi. Cô không thể đứng yên nhìn như thế này được! Khốn kiếp, cô mà thoát được thì có chết cũng không thể tha thứ cho những kẻ vô nhân tính kia!
Bỗng KẸT! Cánh cửa tầng hầm mở.
“Anh!!!!” – Tiếng Vân Trang từ đâu vang lên khiến Mạnh Bảo tỉnh người, quay ra cửa.
Vân Trang, Minh Thiên, Minh Phú đang thất kinh trước cảnh tượng nhìn thấy. Và Thanh Linh sững sờ tới mức đứng bất động mấy giây. Trên cao, mẹ cô và Mạnh Bảo…Trong phòng giam, Phương Nhi và bà Ngân…Dưới sàn, Vĩnh Sơn nằm ngất lịm vì bị đánh…
“Tóm lấy ba đứa kia!” – Khánh Quang ra lệnh.
Chưa hiểu gì thì Vân Trang, Minh Thiên, Minh Phú đã bị giữ chặt lại bởi ba tên võ sĩ lực lưỡng. Chỉ còn mỗi Thanh Linh đứng giữa những kẻ vô lại. Cô đã sập bẫy sao? Cô biết nhưng đâu nghĩ cái bẫy nó sẽ như thế này chứ?
“Thanh Linh, cô thông minh thật, suýt nữa bị lừa rồi.” – Khánh Quang cười.
“Muốn tính sổ thì cứ tìm nhau, cần gì phải hại những người xung quanh!” – Thanh Linh tức giận.
“Khánh Quang này đâu có thích như thế. Sao? Lo lắng lắm hả? Sinh mạng những kẻ này đang nằm trong tay cô đấy.”
“Cái gì?”
“Nhìn đi, Mạnh Bảo và mụ Thanh Thảo đang được treo trên kia, chỉ cần một phát đạn là đi đời.” – Khánh Quang rút ra một cây súng.
“Tao cấm mày, thằng già khốn!” – Thanh Linh thực sự không thể nào chịu nổi tên vô nhân tính này.
“Bình tĩnh nào, muốn cứu không, tao cho cơ hội.”
“Nói!”
Khánh Quang cười:
“Ba người này, Mạnh Bảo, Phương Nhi, Thanh Thảo, mày giết một trong ba người là hai người còn lại sẽ được sống!”
Chương 41: ĐỨNG SAU CHỈ VÌ LÀ NGƯỜI ĐẾN TRƯỚC

Thanh Linh sững sờ trước lời nói choáng váng của Khánh Quang, tất cả những người xung quanh kể cả là đệ tử của hắn cũng phải bất ngờ. Không thể tin Khánh Quang có thể ra cái điều kiện đó, coi như Thanh Linh có thông minh cỡ nào cũng không thoát khỏi sự gian ngoa và xảo quyệt của một gã đàn ông vô lại. Gương mặt lạnh lùng của Thanh Linh hiện rõ sự tức giận và có phần rối trí, tuy nhiên cô không dễ bị đánh bại nhanh:
“Vậy mày có chứng cớ gì để nói người đàn bà kia là mẹ tao?”
“Ái chà, chưa chịu tin sao? Mày nhìn cái gì ở chân bà ta kia!”
Thanh Linh ngẩng lên. Ở chân người đàn bà còn một vết sẹo dài.
Lại một mảnh ký ức nữa hiện về trong tâm trí. Ngày đó, cha cô bị giết, còn mẹ cô bị bắt cóc đi. Vì mẹ cô la hét, giãy giụa, không chịu đi, Khánh Quang đã chém một vết vào chân bà để bà quỵ xuống. Cô không thể quên được hình ảnh đó! Không bao giờ quên!
“Thanh Linh…Thanh Linh…” – Người đàn bà bị treo ngất xỉu nhưng vẫn mê man gọi tên cô vô thức.
Ánh mắt cô đau đớn, người cô run rẩy lùi lại một bước. Mẹ cô, sau bao nhiêu năm trời mất tích vô vọng, cuối cùng lại tìm thấy trong hoàn cảnh quá trớ trêu này!
“Thế nào, Thanh Linh? Mày chọn đi! Tao sẽ để một trong hai người được sống. Hoặc là giết bà mẹ đã bị điên loạn của mày. Hoặc là giết thằng con trai mà mày yêu hơn mọi thứ. Hoặc là trừ khử con bé đã cướp đi trái tim người mày yêu!”
Phương Nhi phẫn nộ nhìn hắn, định nói câu gì đó thì Thanh Linh đã quay lại nhìn cô. Phương Nhi giật mình, cô linh cảm chuyện chẳng lành. Lần nào cũng thế, dù có cố giấu cảm xúc thì Thanh Linh không giấu được gì qua đôi mắt. Lúc thì lạnh lẽo, lúc thì buồn thẳm, lúc thì đau đớn, và giờ đây là một ánh mắt tức giận xen lẫn giày vò.
“Linh…Linh định giết mình ư…?”
Thanh Linh không nói gì, chỉ giơ tay ra phía Khánh Quang. Hắn ta cười hiểu ý cô, đặt vào tay cô cây súng.
“Mày khôn lắm, cũng biết chọn người để giết. Thế là vừa có được mẹ, vừa có được người yêu, diệt khẩu con bé phá đám.”
“Im đi!” – Phương Nhi hét lên – “Lão già kia, mày sẽ phải trả giá!”
“Tao nói không đúng sao? Nếu không phải do mày, tao nghĩ là khi gặp lại nhau, Thanh Linh và Mạnh Bảo không còn phải đứng xa nhau với một khoảng cách nhất định như vậy. Nếu không phải vì mày, Mạnh Bảo đã có thể chạy tới bên Thanh Linh, vì người yêu của Mạnh Bảo là Thanh Linh, do mày đã làm lung lay, không đúng sao?”
“Mày câm đi!!” – Mạnh Bảo lấy hết sức hét lớn – “Lỗi không phải của Phương Nhi! Thanh Linh, em không thể làm như thế được! Thanh Linh, dừng lại đi!”
Thanh Linh vẫn lạnh lùng cầm cây súng tiến về phía Phương Nhi.
“Thanh Linh, em đừng giả vờ nữa! Anh biết em nghe anh nói! Anh xin em, đừng giết

Trang: [<] 1, 56, 57, [58] ,59,60 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT