|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
mình vừa buồn cười nói: “Ngày hôm qua là lúc nên phòng bị và ném tôi xuống, thì cô không làm, hiện tại thì không cần phải sợ tôi như thế, tôi sẽ không làm hại cô. Còn có, lúc tôi ăn cơm thích để cho tâm tình vui vẻ, cô cũng không cần quá khẩn trương, nếu không sẽ ảnh hưởng đến ý muốn ăn của tôi.” anh không khách khí ăn thêm một chén cháo lớn.
Mạc Tử Nhân thấy thế, cũng yên lặng cúi đầu ăn, nâng lên bát cháo khoai lang mẹ cô nấu.
Cho đến khi nồi đã thấy đáy, Hạ Anh Đông ăn no nên tâm tình có vẻ tốt hơn rất nhiều, Mạc Tử Nhân mới hỏi: “Annh dự
định khi nào thì đi? Có cần tôi giúp anh gọi tắc xi không?”
Câu hỏi đầu tiên của cô có ý tứ đuổi người mãnh liệt, vì vậy cô bổ sung thêm câu thứ hai để hòa hoãn một chút.
Cô mỗi chữ mỗi câu đều lộ ra ý phi thường không hoan nghênh anh tiếp tục ở lại, Hạ Anh Đông làm sao có thể nghe không ra chứ.
Cô bé này thật đúng là trong ngoài không đồng nhất, nhìn qua đơn thuần ngu đần, ẩn bên trong lại có cá tính quật cường như thế, nhớ tới tối hôm qua cô rõ ràng có thể cõng anh trở lại, anh liền cười, thật không dám tin tưởng cô rốt cuộc là làm sao có thể làm nhưu vậy được?
Ấn tượng khắc sâu nhất của anh đối với cô, chính là thói quen cắn môi của cô, hành động mờ ám kia có thể biểu hiện ra cô bất đắc dĩ, bất mãn hay đã cố gắng nhiều.
Lập tức, cô đang cắn môi dưới biểu hiện cô bất đắc dĩ.
Ăn no, anh cũng có khí lực cùng cô trêu chọc.“Cô như vậy là muốn đuổi tôi đi hay sao?”
“Tôi, tôi không có ý đó, chỉ là tôi nghĩ vết thương của anh đã được băng bó kỹ, nơi này cũng không phải là địa phương an toàn gì, đi nhanh một chút có lẽ tốt hơn.” Hoàn toàn là vì anh mà suy nghĩ, nhiều săn sóc a~!
“Không phải là có câu nói ‘Chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất’ sao? Cho nên nhà cô rất an toàn. Với lại hiện tại đi ra ngoài, người bên ngoài khẳng định vẫn còn tìm tôi, tôi đi ra tương đương với việc tìm con đường chết, cô đã cứu tôi nên cứu cho trót chứ!” anh lưu manh cười nói, lời nói làm cô không biết đường phản bác.
Mạc Tử Nhân quả nhiên tức giận đến nắm chặt tay thành quyền, còn cắn cắn môi dưới. Quả nhiên, cứu anh sẽ gặp hắc đạo, cô thật sự là tự chui đầu vào rọ mà, cô đúng là ngốc a~!
Không phải có câu người tốt sẽ được báo đáp sao? Báo đáp của cô đâu?! Cái này căn bản là thể hiện thế báo hay sao! “Tôi giúp anh báo cảnh sát.”
“Nếu như có thể báo cảnh sát, ngày hôm qua tôi đã chính mình đi tìm cảnh sát. Nếu như cô thật tình muốn tôi chết, vậy thì đi gọi điện thoại báo cảnh sát đi! Tôi khát, làm phiền cô cho tôi một ly trà.”
“Chúng tôi không có trà!” cô nghĩ thật muốn đem nồi đập lên mặt anh, dù sao anh đã bị đánh, được sủng ái đến nỗi cái mũi sưng lên nhìn không ra bộ dáng gì, đánh thêm vài cái nữa cũng không việc gì đi.
“Phiền toái cho tôi một ly nước sôi, cám ơn.” anh không khách khí, vẫn là nói rât lễ phép a~.
Mạc Tử Nhân thở phì phì đem nước đưa cho anh, ánh mắt lạnh lùng phảng phất như bắn ra hai tia hàn khí, thẳng thắn mà nói tính tình của cô rất tốt, cho tới bây giờ cũng chưa từng có người có thể làm cho cô tức giận đến nói không ra lời, người trước mắt này là người đầu tiên. “Kia, vậy anh muốn đợi bao lâu?”
“Cô bé, cô nói lắp a!” anh hảo tâm chỉ ra cô đang lo lắng, sợ hãi mà đến độ nói lắp.
“Tôi, tôi…… Tôi mới không có, đó là bởi vì, bởi vì……”
“Bởi vì sao?” anh mặt mày hớn hở hỏi.
“Bởi vì…… Tôi không thích anh, cho nên mới nói lắp.” Mạc Tử Nhân nói ra, vốn tưởng rằng có thể làm cho tâm tình mình tốt hơn, không nghĩ tới vẻ mặt bị thương của Hạ Anh Đông lại làm cho cô cảm thấy băn khoăn.
Không phải là cô đã nói quá đáng đó chứ? Cô cũng không phải là cố ý nói ác như vậy, ai bảo anh một chút cũng không đứng đắn, mà cô lại có chút sợ anh mới không thể lựa lời nói như thế, lần này thật sự nói sai a~, cô nên thu xếp làm sao đây? “Cái kia….”
Giương mắt len lén quan sát anh, thấy thần sắc anh hơi có vẻ cô đơn, cô lại càng cảm thấy xấu hổ. “A Đông, tôi vừa rồi, vừa rồi không phải cố ý nói như vậy, kỳ thật tôi không đòi……”
“Ưạ!” Một thanh âm thật dài cắt đứt áy náy của cô.
Mạc Tử Nhân nháy mắt mấy cái, nhìn nét mặt của anh từ cô đơn từ từ biến thành nụ cười.
“Ăn quá nhanh, vừa rồi dạ dày không quá thoải mái, ựa! Rốt cục đã khá hơn nhiều.” anh vỗ vỗ bụng, vẻ mặt có vẻ vô cùng nhẹ nhàng.
Nhưng vẻ mặt Mạc Tử Nhân khẩn trương.“Anh, anh đùa bỡn tôi có phải không? !”
Hạ Anh Đông trừng to mắt, cố làm ra vẻ vô tội. “Có sao? Tôi cái gì cũng chưa nói a!” anh đúng là chưa nói cái gì, chỉ là diễn kịch một chút, nhưng hành động ấy còn lưu manh hơn nói.
“Anh –” Mạc Tử Nhân tức giận đến nói không nên lời, trực tiếp dọn dẹp bàn ăn, đi đến phòng bếp rửa chén.
Anh cười cười hỏi: “Tôi có thể mượn điện thoại không?”
“Có thể.”Âm điệu của cô so với anh còn lạnh lùng hơn.
Hạ Anh Đông cười đến đau ngực, anh nén cười di chuyển đứng lên cầm lấy điện thoại.
“Uy.” Là thanh âm của chú.
“Chú, là con.”
“Anh Đông, con ở đâu? Có bị thương không? Xảy ra chuyện lớn như vậy sao con không nói cho chú biết?” Hạ Đạt khẩn trương hỏi.
“Con có cho người đi thông báo với chú.” Hôm nay anh chỉ còn có thể tin cậy vào chú của mình mà thôi.
“Thông báo?! Căn bản không có người tới tìm chú, chỉ khi bác Hứa của con đến nói cho chú biết, chú mới hay đã xảy ra chuyện lớn như vậy. Ông ấy nói con bị thương, có sao không?!”
Tối hôm qua trước lúc gặp Mạc Tử Nhân đi đường có lòng tốt giúp, lúc ấy phía sau anh còn có người theo sau, bởi vậy anh nhờ người tốt bụng kia thay anh thông báo cho chú biết, sau đó hai người bọn họ chia tay, xem ra người nọ không có đi thông báo. “Chú, Duẫn Hứa Thế Văn bán đứng con….con căn bản không rõ ràng còn có người nào muốn đối với phó với con nữa hay không, nếu trở về chẳng phải là tự chui đầu vào lưới hay sao?”
“Cái gì?!” Thanh âm Hạ Đạt tràn đầy kinh ngạc. “Làm sao có thể? Hắn là người bạn tốt nhất của ba con, có phải là hiểu lầm hay không?”
“Nhát chém con đầu tiên chính là hắn.” anh cũng không muốn thừa nhận, hết lần này tới lần khác đó là sự thật, Hạ Anh Đông nhàn nhạt nói xong, giữa hai người liền rơi vào một hồi trầm mặc.
“Vậy bây giờ con bình an không?”
“Tạm thời bình an, có hai mẹ con đã cứu con.” Kết quả chỉ có người không quan hệ là giúp đỡ anh.
“Vậy là tốt rồi……” Hạ Đạt cũng không nhịn thở dài.
“Chú, con không biết nên tin tưởng cái gì nữa… Nếu ngay cả bạn bè tốt nhất cũng sẽ phản bội, không biết cái cha bảo vệ tột cùng là gì? ” Cha anh chính không yên lòng là vị anh em này, anh mới đi theo cha bước chân lên con đường này, nhưng tình huống hôm nay làm cho anh sinh ra nghi vấn mãnh liệt.
“Thẳng thắn mà nói, chú đã sớm khuyên qua ba của con hãy chú ý, mong ông ấy đừng quá tín nhiệm vị anh em kia, dù sao cuộc sống chém giết cuối cùng cũng không có bảo đảm, bất quá đó lại là sự lựa chọn của ba con, ông ấy đã chính mình chịu trách nhiệm. Anh Đông, con thì khác, con còn trẻ, không cần thiết vì những người kia mà buông tha cho cuộc sống của chính mình, nếu như con đã giác ngộ, hãy thừa cơ hội này dứt khoát kết thúc hết thảy đi.” Hạ Đạt lại đem lời mấy năm trước nói lại.
Giữa hai người lại là một hồi trầm mặc.
“Con hiểu, nhưng con muốn xử lý thích đáng.” Trong lòng anh đã có dự định.
“Con bao giờ sẽ trở về? ”
“Tối hôm nay con sẽ về….” anh cũng không muốn quấy rầy hai mẹ con này quá lâu, không muốn họ tăng thêm phiền toái.
“Con ở đâu ? Chú sẽ đến đón.”
“Không cần, có người theo dõi chú, con sẽ tự mình về.”
“Cũng tốt, vậy con phải cẩn thận một chút, xảy ra chuyện gì thì điện cho chú hoặc Lập Dương. ”
“Chú, cám ơn chú. ”
“Đứa nhỏ ngốc, con là cháu ta, ta không chiếu cố con, thì ai làm đây? Mặc dù chuyện phát sinh như vậy làm cho người ta cảm thấy tiếc nuối, nhưng có thể làm cho con tỉnh ngộ, chú cảm thấy rất tốt, có đôi khi thất bại cũng là cơ hội tốt, ít nhất về sau ta không cần lại thay con lo lắng.” Hạ Đạt thâm tình nói.
Hạ Anh Đông cùng chú hàn huyên vài câu mới ngắt điện thoại, từ từ đi đến sân thượng nhìn ra bên ngoài.
Như chú Thành Như nói, mặc dù tiếc nuối, nhưng không biết tại sao tâm của anh lại có một cỗ cảm giác thiết thực, giống như là đã trông thấy trước…. Anh rốt cục có thể làm chuyện mình muốn.
Kết thúc như vậy, tin tưởng cha có thể lượng thứ cho anh.
Khe khẽ thở dài một hơi, anh quay đầu lại mới phát hiện xung quanh yên tĩnh cực kỳ, tựa hồ chỉ còn lại một mình anh. Nhìn chung quanh, ngoại trừ phòng ngủ khi nãy, còn có một cánh cửa khác cũng đang mở, vì vậy anh đi tới đứng trước cửa, thấy bóng lưng Mạc Tử Nhân, trước mặt cô còn bày ra vải vẽ tranh sơn dầu.
Cô giống như là đang vẽ cảnh trí ngoài cửa sổ, nhìn rất chuyên chú, nét bút chậm rãi, mỗi một bút dường như đã nghiên cứu kĩ lưỡng. Bộ dáng kia chính là cá tính của cô sao?
Anh nhìn thật lâu, như mê muội vì vẻ nghiêm túc của cô, anh cũng không cách nào dời mắt, cô giống như một tia ánh sáng hấp dẫn anh.
“Anh…… Không cần phải vẫn đứng ở đằng sau tôi như vậy, tôi không thể chuyên tâm được.”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




