|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
kim tinh, hận mệnh rống lên một câu: “Chớ nói!”
Đang lúc ấy thì cửa phòng làm việc của Sở bị gõ. Hai người đều ngây người ra, Sở Úc trước phản ứng kịp thời, hít sâu một hơi, sửa sang lại biểu tình mình một chút, nói tiếng: “Mời vào.”
Anh Bồi thân hình ứng tiếng mà vào, lúc đi tới bên cạnh An Tiểu Tâm nhìn thấy sắc mặt cô trắng bệch không khỏi ngẩn ngơ.
An Tiểu Tâm khàn khàn cổ họng kêu một tiếng “Anh phó tổng tài”, cất bước muốn đi ra ngoài.
Nhưng là mới vừa rống Sở Úc dùng sức quá mức, đứng bất động không còn cảm giác, vừa mới cất bước dưới thì chân mềm nhũn, cả người liền hướng trên đất mà ngã xuống. Anh Bồi lanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, trong lòng bàn tay nắm cổ tay của An Tiểu Tâm có cảm giác một mảnh nóng bỏng, bất giác hỏi câu: “An thư ký, không có sao chứ?”
An Tiểu Tâm giống như cảm thấy tay nóng giống người Anh Bồi như nhau, vội đứng vững thân thể, rút tay của mình về, hồi đáp: “Không có việc gì, Anh phó tổng tài, tôi đi ra ngoài trước.”
Anh Bồi nhìn bóng lưng An Tiểu Tâm đi ra, vừa ngắm liếc một cái Sở Úc đang thất hồn lạc phách, nhún nhún vai, ngồi ở trên ghế sa lon nói: “Yêu phụ nữ mạnh mẽ cũng không hay.”
Sở Úc không để ý tới hắn, ngồi trở lại bàn làm việc, đôi tay án huyệt thái dương, nhắm mắt tới tận lực bình phục tâm tình của mình.
Anh Bồi nhìn hắn, mang theo nhạo báng đắc ý mà nói: “Sở Úc, cậu cùng An Tiểu Tâm rốt cuộc là chuyện lúc nào? Tôi thế nào không biết? Xem cậu bộ dáng cậu thất hồn lạc phách như vậy, tôi có chút tò mò.”
“Là chuyện cậu ra nước ngoài học.” Sở Úc chán nản đáp.
“Nếu đứt liền đứt đi, An Tiểu Tâm. . . . . . Bằng trực giác của tôi, cô là cái loại phụ nữ mà đàn ông thấy nên nhượng bộ lui binh, cậu xem bộ dáng cậu bây giờ có thể nói rõ vấn đề. Tôi xem Như Y không tệ, các ngươi rất thích hợp.” Anh Bồi giọng nói bình thản mà nói.
“Được rồi, cậu đừng loạn chút là Uyên Ương Phổ. Khúc Như Y rốt cuộc yêu người nào chỉ có chính cô ta biết, cô ta chỉ là một đứa trẻ bốc đồng tham muốn giữ lấy cực mạnh. Tôi không muốn cùng cô ta có quan hệ gì. Cô ta hủy đi lần thứ nhất của tôi là quá đủ rồi.” Sở Úc phiền não.
“Như Y thế nào? Chúng ta là nhìn cô ấy lớn lên, ngây thơ nhiệt tình, xinh đẹp hào phóng, gia đình hai bên lại vui khi việc thành, có cái gì không tốt?” Anh Bồi tò mò.
“Tốt như vậy làm sao cậu không cần?” Sở Úc thốt ra hỏi ra.
Sắc mặt của Anh Bồi trầm xuống, tự giễu cười một cái nói: “Tôi đề nghị qua mang cô ấy ra khỏi nước, nhưng là cô ấy không muốn. Nghĩ tới Anh Bồi tôi bị phụ nữ cự tuyệt vẫn là lần đầu tiên.”
Sở Úc hắc hắc nở nụ cười lạnh, “Khi đó Khúc Như Y mới mười sáu bảy tuổi, cô ấy không đi là bởi vì không thể rời bỏ ba mình. Nhiều năm như vậy cũng không ở chung một chỗ, cậu cho rằng cô ấy vẫn còn là đứa trẻ khi bé ngây thơ không hiểu chuyện đời sao?”
Anh Bồi nhíu nhíu mày, hắn còn là tương đối tin tưởng phán đoán của mình. Hắn dàn xếp ổn thỏa mà nói: “Tốt lắm, Sở Úc, cầu xin cậu kiềm chế tâm tính của mình thật tốt để mà lo cho công việc. Xem ra tôi phải suy xét đem An Tiểu Tâm điều đi nơi khác.”
“Anh Bồi!” Anh Bồi chưa bao giờ gặp qua thần sắc Sở Úc nghiêm túc như vậy bao giờ cả, vốn là ngũ quan ôn hòa thậm chí lộ ra chút mùi vị quyết tuyệt (kiên quyết tuyệt tình), chỉ nghe hắn nói: “Cậu khiến An Tiểu Tâm an an ổn ổn một mình, tôi cũng vậy sẽ làm tốt công việc của mình. Nếu cô ấy đi, tôi cũng đi.”
Anh Bồi nhìn Sở Úc một cái, thở dài, người này cưỡng đứng lên thật đúng là không có biện pháp. Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em – Chương 09
Hăng hái phản kháng
~~~~~~~
Buổi tối, Anh Bồi ở lại phòng làm việc làm thêm giờ, Đinh Phổ Nguyệt thân thiết bồi hắn. Nhưng hắn khát nước thì gọi điện thoại muốn cho cô rót ly cà phê thì đại tiểu thư – cô cũng không ở trên vị trí của mình.
Anh Bồi không thể làm gì khác hơn là tự mình ra ngoài tìm nước uống. Đi chưa được mấy bước, chỉ nghe thấy thanh âm Đinh Phổ Nguyệt hơi bén nhọn truyền đến.
“Khúc chủ nhiệm, An Tiểu Tâm cũng đã bệnh thành ra như vậy cô thế nào còn để cho chị ấy làm thêm giờ đây?”
“Tôi không để cho cô ta một người làm thêm giờ a, tôi không phải cũng ở đây thêm sao?” Khúc Như Y thanh âm trước sau như một mềm nhũn .
“Nhưng là bây giờ cô phải đi, lại gọi chị ấy ở lại chờ cái đó không biết từ lúc nào mới có thể fax qua.”
“Cô ta tại sao không được, cô ta là thuộc hạ của tôi, tôi có an bài quyền lời giờ làm thêm cho cô ta.” Khúc Như Y nói chuyện rất hữu lực, Anh Bồi nghe vào trong tai cảm thấy tiểu cô nương này đã trưởng thành, rất trấn được trường hợp. (Tiểu MT: muốn đá chết cái người này quá T.T)
“Nhưng là chị ấy đã ngã bệnh.” Đinh Phổ Nguyệt giọng căm hận nói.
“An Tiểu Tâm cũng không có cùng tôi nói cô ta ngã bệnh, nếu như cô ta sớm một chút nói với tôi, tôi có thể an bài những người khác. Nhưng là bây giờ người khác cũng tan việc, không có cách nào khác, chỉ có thể lưu lại cô ta.” Khúc Như Y trực tiếp phản kích lại.
“Khúc chủ nhiệm, đừng cho là tôi không biết mọi việc làm là cô cố ý làm khó An Tiểu Tâm, làm người không thể không chừa đường lui như vậy.” Đinh Phổ Nguyệt tính bướng bỉnh vừa đi lên là cái gì cũng không để ý.
Khúc Như Y lại cười a a lên, dùng kỳ dị ngữ điệu nói “Đinh Phổ Nguyệt, cô tại sao nói chuyện với tôi như vậy? Tôi là cấp trên của cô, cô như vậy có phải hay không là phách lối, bằng không là dựa vào cô là tình nhân của Anh Bồi?”
Đinh Phổ Nguyệt thật ra thì đối với cái từ tình nhân này còn rất là nhạy cảm, cô cùng Anh Bồi ở chung một chỗ là không hoàn toàn vì tiền đồ của hắn. Mặt của cô nhất thời liền đỏ lên, lập tức hỏi ngược nói: “Vậy còn cô? Tại sao cô ở nơi này làm mưa làm gió? Dựa vào thân phận là vợ tương lai của Anh Bồi? Tôi không chút nhìn ra cô có năng lực gì để ngồi lên vị trí này.”
Anh Bồi nghe thế lập tức không vui vẻ rồi, nói thế nào mà biến thành tình nhân của hắn cùng vợ tương lai chiến đấu. Hắn thanh ho một tiếng đi ra nói: “Kêu la cái gì đây? Đây là công ty, chú ý hình tượng một chút có được hay không.”
Ánh mắt đảo qua, hắn nhìn thấy An Tiểu Tâm thống khổ bám lấy đầu, cau mày. An Tiểu Tâm cũng nhìn được Anh Bồi, cô vốn không nguyện ý cùng Khúc Như Y xung đột, Đinh Phổ Nguyệt lại tự nhiên đâm ngang. Không có biện pháp, hiện tại Anh Bồi cũng ở đây, chuyện ngày hôm nay không phải mình nhẫn nhục chịu đựng là có thể giải quyết.
Cô nâng cao thân thể lên, đối với Anh Bồi nói: “Anh phó tổng tài, tôi muốn tố cáo Khúc Như Y chủ nhiệm xử sự bất công. Tôi là thành viên tổ thư ký tổng tài, phạm vi công việc không bao gồm phải xử lý sự vật của các tổ thư ký khác. Hôm nay rõ ràng là sự vụ của thư ký Hàn Mai, Khúc chủ nhiệm lại nhất định phải lưu lại tôi trực, tôi nhận thấy cô ta là cố ý gây khó dễ cho tôi.”
“Khụ khụ” Anh Bồi ho nhẹ một tiếng nói: “Khúc Như Y chủ nhiệm làm người phụ trách tổng tài, là có quyền hợp lý điều chế nhân lực.”
Khóe miệng An Tiểu Tâm vểnh lên, cười lạnh nói: “Nếu như quả thật hợp lý điều chế, tôi đương nhiên là theo sự phân phó của Khúc chủ nhiệm mà làm. Nhưng là hai tuần lễ nay tôi đã tăng thêm 8 ngày ban (tức là ở lại làm việc thêm ca, tối mới về), mỗi ngày làm thêm đều không phải sự việc của tổ thư ký tổng tài. Nếu như Anh Bồi phó tổng tài cho là Khúc chủ nhiệm để 8 vị thư ký nghỉ làm, mà để cho tôi ở bên ngoài tổ thư ký thêm 8 ngày ban là hợp lý điều chế nhân lực như lời nói, vậy tôi chỉ có thể tìm tổng tài khiếu nại.”
Anh Bồi không khỏi nhíu mày, cái An Tiểu Tâm này thật đúng là không thể coi thường, không trách được vì một ly cà phê cũng có thể cùng mình đấu tới cùng. Bình thường nhìn cô một bộ cười hì hì, đối cấp trên rất chân chó bộ dạng.
Không nghĩ tới thời khắc mấu chốt, thế nhưng
giống như một chú hổ con nhe răng như vậy. Cô là một nhân viên nhỏ, có thể ở trước mặt cấp trên như không kiêu ngạo không tự ti như vậy, lại hữu lễ hữu tiết vì mình tranh thủ quyền lợi, cũng coi như là hiếm thấy.
Hắn nhướng nhướng mày nói: “An thư ký, nếu không cô trước đi về nghỉ, chuyện lần này tôi sẽ cùng Khúc Như Y chủ nhiệm nói chuyện với nhau một chút, hiểu rõ một cái tình huống cụ thể.”
An Tiểu Tâm nhìn Anh Bồi nhíu mày một cái, cười lạnh một tiếng, cầm lên áo khoác ngoài liền hướng bên ngoài đi.
Cả người cô mềm nhũn một chút lực cũng không có, áo khoác bên trong áo sơ mi đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, ngẩng đầu đi phía trước vừa đúng lúc nhìn thấy một người đang đâm đầu đi tới.
Ngũ quan tuấn duật ôn hòa, dáng dấp cao ngất, áo trắng không tì vết….Cô chỉ cẩm thấy trước mắt bỗng tối sầm, ngực buồn bực, ngửa mặt liền hướng về sau mà ngã xuống.
“An An” Sở Úc dưới sự kinh hãi vọt tới, một tay nhận lấy An Tiểu Tâm vào trong ngực. Hắn vỗ vỗ mặt của An Tiểu Tâm, nóng nảy tra xét. Chỉ thấy sắc mặt cô ửng hồng, thân thể nóng bỏng, thần trí mơ hồ, Sở Úc cuống quít đem An Tiểu Tâm ôm ngang lên, cũng không thèm nhìn tới những người tại chỗ liền hướng nơi thang máy chạy đi.
Đinh Phổ Nguyệt theo bản năng muốn cùng đi, chỉ là đi hai bước, cô lại dừng lại.
Anh Bồi trầm giọng nói: “Đinh Phổ Nguyệt, cùng anh đi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




