watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9851 Lượt

Thần Sâm. Thần Sâm giống như một máy khổng lồ, từng cái linh kiện đều không thể sơ suất.

Cho nên An Tiểu Tâm nhanh nhẹn giúp Anh Bồi chuẩn bị các loại đồ dùng cần thiết để đi bộ đường xa đến vùng đất hoang. Sau đó, cô phối hợp với các đồng nghiệp ở châu Phi, thu thập tài liệu, hoạch định hành trình, xác định nhân viên, mua các loại vật phẩm. Mấy ngày vội vàng đi qua, vừa nghĩ tới mấy ngày sắp tới có thể ở trên đại thảo nguyên của châu

Phi đi qua, tiến hành lần trải nghiệm đầu tiên của cô cho công tác thăm dò, chợt bắt đầu có chút hưng phấn cùng mong đợi.

Anh Bồi cùng các đại biểu tạm thời của Gabon ngồi ở bên trong phòng làm việc đơn sơ. Nhìn thấy bóng dáng An Tiểu Tâm chạy tới chạy lui, trong lòng buồn cười. Anh nghĩ thầm, An Tiểu Tâm là người đầu tiên trong tất cả mọi người ủng hộ anh tham dự vào đội thăm dò.
Rốt cuộc tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa , Anh Bồi cùng một nhóm bốn người, lái xe địa hình Toyota, lên đường. Lần này phạm vi thăm dò, chủ yếu tập trung ở hai tòa thành thị Gabon ước chừng 700 km trạm dừng chân trên đường. Tài xế là nhân viên chuyên ngành thăm dò-Lý Vũ, Anh Bồi ngồi ở kế bên tài xế. An Tiểu Tâm cùng một vị đồng nghiệp chuyên ngành thăm dò nữa là Chu Minh Bác tuổi trẻ tài cao ngồi ở hàng ghế phía sau. Chu Minh bác vừa trẻ tuổi lại đẹp trai, dọc theo đường đi, cùng với An Tiểu Tâm nói một số kiến thức cơ bản của công tác thăm dò này. Tại sao muốn thăm dò, chọn điểm thăm dò hợp lý có ích lợi gì. An Tiểu Tâm bị những thuật ngữ chuyên ngành của hắn như “ chiều dài sửa đường, độ cao cột điện” làm cho đầu óc choáng váng, chỉ có thể dùng kiến thức nông cạn cùng anh ta tán gẫu. Bọn họ khảo sát khu vực rất xa, đường chỉ toàn bùn đất làm xe lắc lư rất kịch liệt. Thỉnh thoảng đi qua thôn xóm, cũng chỉ có thể nhìn thấy nhà bằng vỏ cây đổ nát cùng những đứa trẻ thân thể trần truồng đứng ở ven đường chơi đùa.

Lúc xế chiều, bọn họ rốt cuộc cũng xuống xe bắt đầu thăm dò. Tiến vào một thôn trang địa phương thì những cư dân ở đây đều dùng ánh mắt kỳ dị nhìn bọn họ. Vì đây là địa phương quen thuộc Niya, Chu Minh Bác biết tiếng nên không sợ người khác làm phiền giải thích lý do đến đây của bọn họ.

Chỉ là, khi bọn anh muốn vào một mảnh ruộng tiến hành thăm dò thì gặp phải một chút phiền toái. Một người đàn ông da đen nói cái gì đều không cho bọn họ tiến vào trong ruộng của ông ta. Sau lưng người đàn ông còn có 3 người da đen. Vợ của ông ta trong ngực còn ôm một đứa trẻ hai, ba tuổi. Vô luận Chu Minh Bác giải thích thế nào, người đàn ông kia nhất định không cho bọn họ tiến vào. Trong lúc nhất thời mấy người nản lòng tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, không có biện pháp gì.

Buổi chiều mặt trời vừa độc lại nóng. An Tiểu Tâm cả người giống như là con cua bị đổ lên hấp, vừa khát lại vừa mệt mỏi. Cô đảo tròn mắt, đột nhiên từ trong túi tiền lấy ra mấy viên kẹo. Cô đi tới người phụ nữ da đen bên cạnh người đàn ông kia, lên tiếng cố gắng hết mức để cho mình cười đến thật thân thiện. Sau đó cô bóc ra một viên kẹo cho vào miệng đứa bé, lại đem kẹo còn lại trong tay nhét vào tay đứa trẻ khác. Đứa trẻ đó sau khi ngắn ngủi kinh ngạc, đại khái là nếm được vị ngọt, lập tức mặt mày hớn hở. Người phụ nữ da đen kia trong ánh mắt nhất thời cũng lộ ra sắc mặt vui mừng. An Tiểu Tâm chắp tay trước ngực làm động tác khẩn cầu, dùng tiếng Pháp hướng người phụ nữ kia đảm bảo sẽ tuyệt đối không đụng hư đất hoa màu. Bởi vì ngôn ngữ chính của Gabon là tiếng Pháp,người phụ nữ đó nghe hiển nhiên hiểu. Quả nhiên, người phụ nữ kia cùng chồng mình bàn với nhau mấy câu, sau đó ý bảo bọn họ có thể tiến vào ruộng thăm dò.
An Tiểu Tâm đắc chí hướng Chu Minh Bác nháy mắt mấy cái. Chu Minh Bác lập tức hướng An Tiểu Tâm đưa lên ngón tay cái, sau đó khiêng dụng cụ vào ruộng. Anh Bồi cười cười, không nghĩ tới An Tiểu Tâm bên người còn mang theo kẹo,cũng khom lưng khiêng dụng cụ lên đi vào theo. An Tiểu Tâm một tay đỡ nón cỏ, một tay chống nạnh, đứng ở đất đai bên ngoài nhìn bọn họ chuyên tâm làm việc.

Anh Bồi lúc này đem quần dài không thấm nước để sang một bên, lộ ra hai bắp chân thon dài cường tráng. Áo sơ mi một nửa đã bị ướt mồ hôi, phía trên hai nút áo không có che đậy, lộ ra lồng ngực màu đồng sắc bền chắc. Anh mang theo nón cỏ lớn, ánh mặt trời chiếu trên vành nón làm phủ xuống mát tuấn lãng ngũ quan của anh . Khuôn mặt anh đỏ ửng, trên trán dính mép tóc, mồ hôi đang không ngừng chảy xuống.

Lúc này Anh Bồi không còn là cái người thâm tàng bất lộ trong phòng làm việc mà lại lộ ra chút tà mị quý khí của phái nam. Cả người anh giống như là dấy lên nhiều bó lửa, tản ra cường tráng, thành thục, lực hút của lửa nóng. An Tiểu Tâm ánh mắt hoàn toàn bị anh hấp dẫn, cho đến khi Anh Bồi có điểm cảm ứng ngẩng đầu lên, nhếch miệng đối với cô lộ ra một nụ cười hiền hậu rực rỡ, An Tiểu Tâm mới hốt hoảng dời ánh mắt đi.

An Tiểu Tâm thật đúng là không có thói quen nhìn Anh Bồi cười như vậy. Cô thường thấy Anh Bồi ngậm khóe miệng, như có điều suy nghĩ, vẻ mặt cười như không cười, bất ngờ thấy anh không che giấu cười, thật đúng là cảm giác hồn phi phách tán. Nhất là Anh Bồi vừa mới lộ ra hàm răng trắng như tuyết, làm trước mắt cô giống như ngời sáng lên. Cô bất đắc dĩ đem nón cỏ đè thấp xuống, ngăn mắt mình không được nhìn về phía Anh Bồi nữa. Trong đầu đột nhiên hiện lên một quảng cáo kem đánh răng của Thái Lan, nam diễn viên chính chính là dùng một hàm răng trắng làm nữ chính hôn mê. Cô lầm bầm lầu bầu: “Không trách được vì sao Đinh Phổ Nguyệt lại mê như vậy, thật là gieo họa nha, gieo họa”.

Ngày thứ hai đoàn người liền đi xuyên qua một khu rừng nhiệt đới. Nơi này cây cối tầng tầng lớp lớp, đặc biệt rậm rạp. Bọn họ đem xe dừng ở bên ngoài núi, chia làm hai tổ, mỗi tổ cầm theo một máy GPS, một máy Laser- dụng cụ đo lường khoảng cách, một la bàn, một máy ảnh kỹ thuật số liền hướng bên trong núi sâu lên đường. Lý Vũ cùng Anh Bồi một tổ, Anh Tiểu Tâm đi theo Chu Minh Bác. Trong rừng rậm đường rất khó đi, An Tiểu Tâm gian nan giúp đỡ cầm dụng cụ đo lường cùng tiến hành ghi chép. Cây cối che khuất bầu trời ngăn trở ánh mặt trời, khiến trong rừng rậm có vẻ âm trầm khủng bố. Không biết vì cái gì, đi theo Chu Minh Bác làm cô không thực an tâm. Cô không ngừng dùng GPS cùng la bàn xác định vị trí của Anh Bồi cùng Lý Vũ. Một khi GPS không nhận được tín hiệu vệ tinh thì An Tiểu Tâm liền hô to gọi nhỏ gọi Lý Vũ. Lý Vũ sẽ đúng lúc nói cho cô biết vị trí của mình cùng Anh Bồi. Anh Bồi thấy trong rừng rậm yên tĩnh nghe được tiếng kêu bén nhọn của An Tiểu Tâm, lắc đầu, mỉm cười nói với Lý Vũ: “Phụ nữ, thực phiền”.
Rốt cục moi người cũng hoàn thành xong thăm dò, sau khi hội họp liền cùng nhau xuống núi. Cái gì gọi là lên núi dễ dàng xuống núi khó khăn, đường núi cao chót vót, rêu xanh mọc khắp mặt đất đặc biệt trơn trượt. An Tiểu Tâm hai chân run lên, dọc đường run run không ngừng. Ở một chỗ bị lở, cô một bước bị hụt, cả người liền trượt xuống. Anh Bồi đã sớm chú ý đến chân cô run lên. Ngay tại lúc cô trượt xuống trong nháy mắt liền một tay kéo lấy cô. Nhưng mà đà trượt xuống quá lớn. Anh Bồi cũng bị kéo theo xuống. Anh vẫn một tay ôm chặtmột bên hông của An Tiểu Tâm, một tay lung tung nắm cỏ dại bên sườn dốc , ngăn cản tình thế hai người trượt xuống. May nhờ An Tiểu Tâm cũng không ngu ngốc, hai tay cũng ở hai bên dốc nắm loạn, bắt được cái gì cũng không buông tay. Rốt cuộc hai người sau khi trượt vài mét liền ổn định thân hình. An Tiểu Tâm lúc này mới phát hiện ra tay Anh Bồi đang ghì ngang hông mình, lực lượng lớn đến nỗi làm cô sắp bị ghìm chết rồi.

Cô thở hổn hển nói: “Thả…Buông ra, tôi…Sắp bị anh ghìm chết rồi”.

“Cô thì không thể làm cho người ta an tâm một chút nào sao? Đường đi đã không tốt, thật không nên dẫn cô đi ra ngoài”. Anh Bồi cũng bị một trận kinh hãi, có chút nổi nóng rống cô. Mới vừa rồi cũng chỉ vì sợ An Tiểu Tâm té xuống cho nên nắm cô đặc biệt chặc như vậy.

An Tiểu Tâm tức giận tới mức mắt trợn trắng, không nói câu nào, chẳng qua là nhìn phía trên bọn Lý Vũ đang thả dây xuống, nỗ lực bò lên trên. Anh Bồi ở bên dưới nâng cô, ngẩng đầu lên thời điểm, không thể tránh khỏi thấy An Tiểu Tâm áo thun tay ngắn trắng noãn cùng eo cũng trắng nõn. Anh Bồi vội vàng dời đi tầm mắt, đột nhiên nhớ tới eo của An Tiểu Tâm ôm cảm giác rất tốt, không béo không gầy, vừa vặn.

Hai người dưới sự giúp đỡ của Lý Vũ cùng Chu Minh Bác bò lên, nhưng An Tiểu Tâm vẫn bị thương, bắp chân bên trái bị núi đá đâm một vết thương thật dài. May mắn vết thương không sâu, không chảy quá nhiều máu.

Xuống núi, lên xe, thật khó khăn trở về phòng nghỉ. An Tiểu Tâm khập khiễng ngồi trên tảng đá lớn bên ngoài tự mình xử lý vết thương. Anh Bồi đi tới, nhìn thấy An Tiểu Tâm lộ ra bắp chân trắng nõn, dùng dung dich ô-xy già trừ độc cho vết thương. Anh Bồi nhìn vết thương kia một chút, mặc dù không sâu, nhưng vừa đúng từ sau đầu gối lướt qua lòng bàn chân, trực tiếp đến mắt cá chân. Vết máu màu đỏ ở trên bắp chân trắng noãn nhìn thấy mà ghê. Nhìn An Tiểu Tâm dáng vẻ vụng về, Anh Bồi đoạt lấy thuốc nước cùng bông, đem chân An Tiểu Tâm tới, giúp cô bôi thuốc. Anh Bồi trước dùng một chút dung dịch ô-xy già bôi lên vết thương,

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT