|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
say giấc nồng, tôi mới dám mơ tưởng loại tình yêu dịu dàng ấm áp dứt khoát thật tươi đẹp biết bao.
Mà sau khi trời sáng, tôi vẫn chỉ là cô đơn với tâm tình xáo trộn.(Fany :tính bỏ đoạn này,nhưng thôi ta đã cố hết sức rùi ai còn ko hiểu thì ta cũng chịu)
Bài viết không dài, bình luận không nhiều lắm, thật đúng là một bài tùy bút. Anh Bồi ngưng mắt nhìn, chân mày càng nhíu càng chặt, chuyên tâm đến nỗi ngay cả Đinh Phổ Nguyệt gõ cửa đi vào cũng không phát hiện.
“Anh….Bồi” Đinh Phổ Nguyệt gọi, hiện tại đã tan làm, có thể kêu tên của anh đi?
“Ừ?” Anh Bồi sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn Đinh Phổ Nguyệt, lông mày khẽ nhíu, giương cao sách báo trong tay nói: “Đang có vinh dự được đọc đại tác phẩm của em đấy”.
“À?” Đinh Phổ Nguyệt mặt đỏ, lắp bắp nói: “Để cho anh chê cười, kỳ này bài viết là đến phiên tổ em, Khúc chủ nhiệm nhất định phải là em viết. Không có biện pháp, vì hoàn thành nhiệm vụ, tùy tiện cầm bài viết thật lâu trước đây tới nộp bài”.
“A, không nhìn ra em còn thích thơ ca.Nguyên Hảo Vấn không ngờ em cũng xem qua bài đó?” Anh Bồi rất có hứng thú nói.
“Người nào?” Đinh Phổ Nguyệt không giải thích được, cô thực ra thì cũng không thích thơ ca, cũng không Nguyên Hảo Vần là vị kia Di Sơn tiên sinh.
Anh Bồi như có điều suy nghĩ nhìn Đinh Phổ Nguyệ một chút, lắc đầu nói: “A, không có gì? Em tan ca trước đi, anh buổi tối còn phải làm việc”.
Đinh Phổ Nguyệt dựa vào trong ngực Anh Bồi, làm nũng nói: “Anh Bồi, anh rời đi hơn 3 tháng rồi, không muốn em sao? Em rất nhớ anh a”.
Anh Bồi không để lại dấu vết đẩy Đinh Phổ Nguyệt ra, trấn an cô nói: “Ngoan, em trở về chờ anh. Qua đoạn thời gian này, chúng ta cùng ngồi nói chuyện một chút”.
Đinh Phổ Nguyệt bất đắ dĩ, cắn cắn môi, lưu luyến rời đi.
Anh Bồi nhìn bóng dáng Đinh Phổ Nguyệt rời đi, ánh mắt dần dần lạnh xuống.
Không cần đoán cũng biết, bài viết này căn bản không phải là Đinh Phổ Nguyệt viết. Nếu như anh đoán không sai, bài viết này là xuất xứ từ bút tích An Tiểu Tâm. Chỉ là không biết, rốt cuộc viết lúc nào. Giữa những hàng chữ, tựa hồ đối với một người đàn ông cùng sinh tử có ý tứ tán dương đấy.
Anh Bồi bất giác nghĩ đến, ở bệnh viện Cape Town Shure Nam Phi đêm hôm đó, anh canh giữ ở bên giường An Tiểu Tâm, ngồi ở trong bóng tối, mượn ánh sáng nhạt ở bên ngoài cửa sổ, nhìn cô ở trong mộng giãy dụa đầu đầy mồ hôi lạnh nước mắt đầy mặt, rõ ràng nghe cô kêu một tiếng lại một tiếng: “Ẩm Uớt, Ẩm Uớt…”
Anh Bồi xoẹt một tiếng khép tạp chí, nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, đêm qua bộ dáng Sở Úc mượn rượu nổi lên trong lòng, lời của cậu ta vang bên tai: “Anh Bồi, tôi cảnh cáo cậu, đừng đụng An Tiểu Tâm. Nếu không chúng ta cũng không thể làm anh em nữa”.
“Mẹ kiếp” một câu nói tục từ trong miệng Anh Bồi tuôn ra, An Tiểu Tâm, tôi nhận tội, con mẹ nó cô đến tột cùng là có cái ma lực gì ! Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em – Chương 22
Đến khu vực thiên tai
Đột nhiên trong người không có tâm tình để ăn uống, Anh Bồi ngồi trở lại bàn làm việc.
Công việc, luôn luôn giúp anh đuổi đi tất cả những ý nghĩ rắc rối, phức tạp khác, bất kể gặp phải chuyện gì, chỉ cần có công việc, anh có thể chuyên tâm mà quên hết tất cả.
Nhưng mà hôm nay dường như có chút khác thường, các chữ trên văn kiện cứ loạn cả lên không vào đầu được, trong đầu luôn tràn ngập những hình ảnh của An Tiểu Tâm. Hình ảnh cô cười rộ lên như đứa trẻ được cho kẹo, bộ dáng cô thảm hại rơi xuống sông uống một bụng nước, khi cô đuổi theo bướm xanh hào hứng chạy khắp nơi, lúc cô sợ hãi kinh hoàng cả người đẫm máu…
Anh Bồi giật mình, hoang mang ném tài liệu qua một bên, kéo laptop sang lướt web. Nhưng tay bấm theo ý thức, anh bấm vào xem việc cứu trợ cho động đất ở Tứ Xuyên.
Vì vậy, một hàng chữ ngay lập tức đập vào trong mắt của anh: “Lúc 12:00 ngày 13 tháng 6, trận động đất Vấn Xuyên 8,0 gây dư chấn khu vực, tổng cộng xảy ra 11181 dư chấn, trong đó cấp 4.0 – 4.9 có 173 lần, cấp
5.0-5.9 có 26 lần, 6.0-6.9 xảy ra 5 lần, với cường độ lớn nhất là 6,4 “.
Anh Bồi giật giật mắt một hồi, xem qua các trang thống kê tài liệu, chỉ thấy phía trên chằng chịt các tin tức xung quanh cơn dư chấn. Anh Bồi xem qua mấy lần, một hồi hoa mắt, nơi xảy ra cơn dư chấn kia, viết không ít cụm từ” đập nước Đô Giang thành phố Tứ Xuyên” .
Thời điểm, kinh độ, vĩ độ được máy đo địa chấn ghi lại ở các nơi xảy ra động đất lớn.
12-6-2008 19:0331. 25103. 754. 0 Bành Châu tiếp giáp với đập Đô Giang
11-6-2008 8:0531. 2 103.6 4. 7 đập nước Đô Giang thành phố Tứ Xuyên
9-6-2008 1:3731. 3 103.6 4. 6 đập nước Đô Giang thành phố Tứ Xuyên
5-6-2008 1:2231. 2 103.6 4. 5 đập nước Đô Giang thành phố Tứ Xuyên
2-6-2008 6:1031. 2 103.6 4. 6 đập nước Đô Giang thành phố Tứ Xuyên
29-5-2008 6:0331. 3 103.6 4. 2 đập nước Đô Giang thành phố Tứ Xuyên
25-5-2008 23:2831. 0 103.5 5. 0 đập nước Đô Giang thành phố Tứ Xuyên
. . . . . .
Anh Bồi lần này không ngồi yên nữa, đẩy máy tính ra, đi thẳng đến phòng công tác cứu trợ trên tầng 12
Công ty Thần Sâm vì tốt hơn cho công việc sau này, đặc biệt tham gia cứu tế vận chuyển vật liệu. Vì vậy, Thần Sâm thành lập một văn phòng tạm thời, ” công tác cứu trợ”của văn phòng được người trực 24 giờ, để đảm bảo thông tin truyền từ khu vực thiên tai không bị gián đoạn
Lúc này đã là bảy giờ tối, trong phòng làm việc đèn đuốc còn sáng trưng, Anh Bồi không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa vào. Tạm thời phụ trách quản lí bộ phận Quan hệ xã hội, phó quản lý Hà đang đưa lưng về phía cửa, nóng nảy gọi điện thoại, hét ầm lên: “Cái gì? Có liên lạc? Thật tốt quá! Nói bọn họ chú ý an toàn, tìm chỗ an toàn phòng thân, chúng tôi đã yêu cầu lực lượng cứu viện, bảo họ nhất định phải cố gắng chịu đựng.”
Anh Bồi lướt mắt qua phòng làm việc, trừ mấy nhân viên đang trực bên ngoài, Khúc Như Y cũng ở đây. Không biết vì sao, trong lòng anh thấy nóng như lửa đốt!
Thấy phó quản lý Hà cúp điện thoại, anh mới trầm giọng nói: “Xảy ra chuyện gì?”
Mọi người trong phòng lúc này mới phát hiện ra Anh Bồi bước vào.Khúc Như Y cũng giật mình nhìn Anh Bồi, Hà phó quản lý liếc mắt nhìn Khúc Như Y, lau một đầu mồ hôi trả lời: “Chúng ta mới vừa nhận được tin tức từ một đội cứu hộ trong vùng thiên tai, vì bị ngăn cách bởi các cơn dư chấn ở vùng núi nên chỉ có thể liên lạc bằng điện thoại vệ tinh mà họ mang theo “
Anh Bồi lạnh giọng hỏi: “Là tiểu tổ tại khu vực nào?”
“Đập Giang Yển.”
Anh Bồi nghe câu trả lời như sét đánh, làm thần trí anh ngưng đọng nửa ngày trời.
Hồi lâu, anh hỏi: “Có ai bị thương hay không? Dư chấn có độ bậc bao nhiêu? Tổng cộng có bao nhiêu người?”
Anh hỏi cực nhanh, làm Phó quản lý Hà hoảng sợ tới mức nhanh chóng trả lời: “cấp 6.4. Tiểu tổ tổng cộng có 7 người, 6 nhân viên kỹ thuật, 1 hậu cần chăm sóc nhân viên. Trước mắt vẫn chưa có người nào bị thương vong, nhưng tình huống còn tương đối nguy hiểm. Con đường ra vào bị cắt đứt, bọn họ không ra được. Nếu như xảy ra dư chấn lần nữa, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm. Chúng ta đã liên lạc với bộ chỉ huy cứu tế, bọn họ đang sắp xếp cứu viện.”
“Tại sao không báo cáo với tôi? Tôi làm việc ở ngay tầng dưới, điện thoại di động cũng không tắt máy.” Anh Bồi thanh âm đè nén, nhưng mà mỗi người cũng có thể nghe ra bên trong như sắp nổi bão.
Phó quản lý Hà nhìn lại Khúc Như Y, nhỏ giọng nói: “Tôi đã sớm báo cáo cho Khúc chủ nhiệm rồi, Khúc chủ nhiệm cứ thực hiện bình thường sau đó cô ấy sẽ nói với anh . . .”
Gương mặt tuấn tú của Anh Bồi run lên, xoay người bước nhanh ra ngoài, vừa đi vừa giao phó Khúc Như Y: “Lập tức đặt vé cho tôi đi Thành Đô, tôi bây giờ ra sân bay. Nếu không có vé hành khách, hãy liên hệ với máy bay vận chuyển hàng hóa”
“Anh Bồi, anh không cần phải tự mình đi. Anh đã quên chuyện xảy ra ở Châu Phi? Thân thể anh còn chưa khỏe hoàn toàn, tại sao lại đi tới nơi nguy hiểm như thế được?” Khúc Như Y vội ngăn cản.
Anh Bồi dừng lại quan sát Khúc Như Y ba giây đồng hồ, sau đó nhàn nhạt mở miệng: “Tổng giám đốc để làm cái gì khi mọi người đang ở nơi nguy hiểm hả?”
Khúc Như Y nhìn chằm chằm Anh Bồi, đột nhiên nhận ra một điểm khác lạ. Nhưng khi cô chăm chú nhìn kĩ lại thấy Anh Bồi biểu tình bình lặng như trước chẳng có chuyện gì.
Anh Bồi không có thời gian đợi cô ngẩn người, nhanh chóng dùng di động giao phó Kỳ thư ký book vé máy bay cho mình.
Khúc Như Y chạy đuổi theo bước chân Anh Bồi, báo cáo lại: “Công ty mỗi ngành đều có người tham gia cứu tế. Văn phòng của chúng ta cũng đăng kí rất nhiều người, nhưng người của chúng ta lại không đủ, đúng lúc An Tiểu Tâm đi làm trở lại, nhất thời không có việc gì, cô ta lại đặc biệt dũng cảm muốn đi nên mới cho cô ấy đi.”
Anh Bồi mặt không chút thay đổi, chỉ lạnh giọng phân phó: “Lập tức sắp xếp lái xe đưa tôi ra sân bay.”
An Tiểu Tâm ngẩng đầu nhìn phía chân trời, mặt trời đã bắt đầu lặn, ánh nắng chiều chiếu xuống như lửa. Xem ra hôm nay lại phải ở trong núi qua đêm rồi. Cô thở dài, đem mì ăn liền bỏ vào hộp sắt đun trên lửa, 6 người đàn ông đang chờ mì của cô để bỏ bụng.
6a2b49ec6bc8c70bd994a69ff609d596_0009 copy
Nhóm này chịu trách nhiệm bảo trì các trạm cơ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




