watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9829 Lượt

chút.”

“Về điều này thì không chắc chắn được nha, em ngủ rất say, cái này anh cũng biết nha.” Đinh Phổ Nguyệt khiêu khích nói.

Anh Bồi đi tới trước cửa, xoay người lại yên lặng quan sát Đinh Phổ Nguyệt mấy lần, không nói lời nào.

Đinh Phổ Nguyệt bắt chéo tay trước ngực, nở nụ cười lạnh: “Thế nào, sợ em làm chuyện xấu sao? Ha ha, em cho anh biết, từ nay về sau, em ở trước mặt An Tiểu Tâm sẽ không nhắc đến anh một chữ nào đâu.”

Anh Bồi nhíu mày lại, quả nhiên, lời nói chua ngoa của Đinh Phổ Nguyệt vang lên: “Em sẽ không nói tha thứ, em sẽ không nói buông tay cũng sẽ không nói lời chúc phúc. Em sẽ nhìn chị ấy đau lòng, nhìn chị ấy giày vò chính mình, cũng giày vò anh. Anh Bồi, anh đừng nghĩ không có gì là làm không được, vần đề của anh và An Tiểu Tâm không phải chỉ ở em thôi đâu, An Tiểu Tâm là một người cố chấp, anh cảm thấy, anh có thể kiên trì chờ đợi đến một ngày chị ấy hoàn toàn chấp nhận anh sao?”

“Tôi không muốn cùng cô thảo luận vấn đề của tôi và An Tiểu Tâm bởi vì đó là chuyện của tôi cùng cô ấy.” Anh Bồi nhấn mạnh hai chữ “tôi và cô ấy” hết sức rõ ràng.”Quan hệ giữa tôi và cô đã sớm kết thúc.Chính cô là người quyết định bắt đầu, kết thúc cũng là theo cách thức đã thảo luận. Tôi hi vọng cô không có bất cứ tình cảm gì với tôi nữa.Đặc biệt là không có tình yêu, về phần hận, cô cứ tự nhiên cũng được.”

Đinh Phổ Nguyệt mở cửa chính, điệu bộ cung kính, cười lạnh nói: “Được lắm, Anh Bồi Phó Tổng , tôi sẽ chống mắt chờ đợi, xem anh làm thế nào cạnh tranh với một người đã chết.”

Ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ của Anh Bồi khẽ rung động, anh hơi mím môi, lặng lẽ bước ra ngoài, mặc cho Đinh Phổ Nguyệt đập cửa rầm trời.

Đinh Phổ Nguyệt chống nạnh, đặt ngồi trên ghế sa lon, cảm giác buồn bực trong lòng đã xả ra cũng không ít. Ánh mắt của cô nhìn quanh gian phòng khách nhỏ, cảm thấy nơi này hình như có chút thay đổi.Khi ánh mắt vô tình lướt qua chiếc bàn nhỏ thì cô vô cùng kinh ngạc. Cô đưa tay cầm lấy chiếc đồng hồ quả quýt đặt trên bàn xem tỉ mỉ, mặt ngoài chiếc đồng hồ có chút cũ kĩ, lẩm bẩm nói: “Haizz, Anh đại thiếu động long thật rồi, vật quan trọng như vậy cũng yên tâm để ở nơi này?”

Đột nhiên truyền tới âm thanh ầm ầm, thì ra là An Tiểu Tâm lao ra từ phòng ngủ chạy thẳng đến nhà vệ sinh. Đinh Phổ Nguyệt đảo mắt, uể oải đi theo, nhìn thấy An Tiểu Tâm đang quỳ gối bên cạnh bồn cầu, cực kỳ khổ sở nôn mửa. Đinh Phổ Nguyệt nhíu nhíu mày, nhấn hai lần yết hầu, mới thấy đem mùi rượu ép xuống nổi.

An Tiểu Tâm nôn đến chẳng biết trời trăng gì, Đinh Phổ Nguyệt ở bên cạnh nói nói mát: “Chậc chậc, không thể uống cũng đừng uống…, thật là tự làm tự chịu mà.”

An Tiểu Tâm thế nhưng nghe được cô nói chuyện, ngẩng đầu lên hỏi câu: “Cô là ai?” Sau đó lại vùi đầu tiếp tục ói.
Thật đúng là ai cũng không nhận ra? Đinh Phổ Nguyệt tức giận đáp: “Em là Đinh Phổ Nguyệt.”

An Tiểu Tâm gương mặt đầy nước mũi nước miếng, sững sờ lầm bầm lầu bầu nói: “Đinh Phổ Nguyệt? Không biết.”

“A, Ẩm Ướt đâu?” An Tiểu Tâm đột nhiên nhớ tới mới vừa rồi bên cạnh còn có người kia mà.

Đinh Phổ Nguyệt thật sự không nhìn nổi, lấy khăn lông ướt giúp An Tiểu Tâm lau mặt nói: “Xem chị là bộ dáng gì đây, cái gì mà Ẩm Ướt, Ẩm Ướt, làm người ta buồn nôn, tến đó đã sớm chết rồi.”

“Cô gạt người!” An Tiểu Tâm kích động kêu lên, nhéo cách tay Đinh Phổ Nguyệt, lực mạnh đến kinh người..

“A!” Đinh Phổ Nguyệt bị đau kêu lên, cô tức giận hất tay An Tiểu Tâm ra, “Được được, chị giữ Ẩm Ướt của chị cả đời đi, chị cứ như vậy ở góa luôn đi. Tốt nhất là phải hung ác nhục nhã Anh Bồi một phát, để cho anh ta nếm thử mùi vị không có được , thay em hung hăng xả giận. . . . . .”

Đáng tiếc, lời của cô chưa nói xong, An Tiểu Tâm lại vùi đầu tiếp tục sự nghiệp nôn mửa.

Đinh Phổ Nguyệt từ từ bình tĩnh lại, vô lực đem thân thể tựa vào bồn rửa tay bên cạnh, yên lặng nhìn An Tiểu Tâm ói như điên không ngừng.

Trong chốc lát, trong nhà vệ sinh chỉ có tiếng nôn mửa của An Tiểu Tâm, trong không khí lại tràn đầy mùi rượu hôi thối.An Tiểu Tâm thì mặt máy nhợt nhạt, nước mắt giàn giụa.

Không biết có phải nhìn chằm chằm vào An Tiểu Tâm quá lâu hay không, Đinh Phổ Nguyệt cảm thấy mắt cay cay, cô lẩm bẩm mắng: “An Tiểu Tâm, chị đúng là ngu ngốc, ngu ngốc đến chết mất thôi.”
An Tiểu Tâm tỉnh dậy vì cơn khát.

Cô vô tri vô giác từ trên giường bò dậy, loạng choạng tới phòng bếp, nhắm mắt từ trong tủ lạnh lấy ra một chai nước suối.Ừng ực uống hơn nửa chai, cuối cùng cũng đem cơn khát ép xuống.

“A ôi” cô không chút sức lực day day thái dương, nhe răng từ phòng bếp đi ra, đầu đau như búa bổ. Cô đến bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, ý thức từng điểm từng điểm khôi phục dần. Ừ. . . . . . Ngày hôm qua mẹ kết hôn, sau đó uống rượu, sau đó mình lại đi uống…, sau đó thì sao?

Cô chợt cúi đầu nhìn áo ngủ trên người,ai đã đưa cô trở về nhỉ? Ai thay quần áo cho mình? Sau lại xảy ra chuyện gì? Cô có làm chuyện gì mất mặt hay không? Ô, cô đem đầu đặt vào bàn thủy tinh lạnh băng, MD về sau uống rượu nữa thì ta sẽ không họ An.

“Yên tâm đi, là em đưa chị về .” Một giọng nữ uể oải truyền tới.

An Tiểu Tâm giật mình, vọt một cái đứng lên, nhìn về phía ghế sa lon. Lúc này mới phát hiện ra Đinh Phổ Nguyệt đang đắp chăn mỏng nằm ngủ trên ghế sa lon. Bộ dáng Đinh Phổ Nguyệt nhìn rõ ràng không được ngủ ngon, mắt sưng lên, vừa duỗi người vừa nói: “Quá muộn nên em không đi, chiếc giường trong phòng kia chị để đâu rồi? Hại em trên ghế sofa lăn lộn cả đêm.”

An Tiểu Tâm le lưỡi một cái, sau khi Đinh Phổ Nguyệt đi cô đã đem phòng kia đổi lại là thư phòng rồi, còn có giường nào nữa .

Cô ngượng ngùng nói: “Em có thể cùng chị ngủ chung mà, ngủ không ngon sao? Để chị đi làm bữa sáng?”

Đinh Phổ Nguyệt trợn to mắt nhìn An Tiểu Tâm, ngồi dậy

vén chăn lên nói: “Em mới không cần cùng chị ngủ, tránh để thối bệnh chết. Chị nhìn thời gian một chút đi, bữa sáng gì, bữa trưa cũng qua rồi. Em muốn đi về, hẹn gặp lại.”
“Em không tắm qua sao?” An Tiểu Tâm nhìn cô vẫn còn bộ dạng buồn ngủ.

“Không, em đi, em không muốn ở lại lâu hơn nữa.” Đinh Phổ Nguyệt mở cửa chính, phất tay một cái thong thả ra ngoài.
An Tiểu Tâm mệt đến độ không suy nghĩ nổi nữa, mắt thấy cửa chính khép lại, đành phải nghe theo tiếng gọi thân thể, chạy nhanh như gió vào phòng ngủ nhảy lên giường, một bên thề không bao giờ uống rượu nữa, một bên khép mắt lại tiếp tục ngủ.

Không biết ngủ được bao lâu, lần này chính xác là An Tiểu Tâm bị đánh thức.

Âm thanh ồn ào làm cô mở mắt, nghe một hồi mới phản ứng được là tiếng chuông cửa, còn có điện thoại cố định trong phòng khách kêu.

Cô choáng váng đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ánh tà dương như lửa, đã là chạng vạng tối. Cô lảo đảo đi đến phòng khách nhận điện thoại, nghe giọng nam êm dịu vang lên: “Còn đang ngủ? Nhanh lên một chút mở cửa.”

“Ai vậy?” An Tiểu Tâm không sao nghe rõ được, bên kia điện thoại đã cúp. Đau đầu đi đến mở cửa chính, vẻ lạnh lùng của Anh Bồi thoáng lên ý cười, sảng khoái tinh thần đứng ở đó.

An Tiểu Tâm dụi dụi con mắt, nuốt nước miếng một cái, cảm thấy não bị chập mạch cực lợi hại rồi, cô lắp bắp nói: “Anh, không phải tới dùng cơm chứ? Tôi uống nhiều quá, không có. . . . . . Không chuẩn bị. . . . . .”

Anh Bồi đẩy cô đang chắn ở trước cửa, đổi xong dép, đi vào phòng khách nhỏ giơ lên cái gì đó trong tay đặt trên bàn.

“Thứ gì vậy?” An Tiểu Tâm tò mò từ phía sau anh ngoẹo cổ nhìn, hình như là thức ăn trong siêu thị.

Anh Bồi mắt liếc nhìn An Tiểu Tâm, nói: “Đi tắm đi.”

“Vậy còn anh?” An Tiểu Tâm yếu ớt hỏi, trong lòng nghĩ, tôi lại không nấu cơm, anh ở đây làm gì?

“Thật là thúi , An Tiểu Tâm, cô có phải hôm qua không tắm không hả?” Anh Bồi bịt bịt lỗ mũi, làm ra bộ mặt không thể chịu nổi được.

An Tiểu Tâm lúc này mới như ở trong mộng bừng tỉnh, nhớ tới mình làm tổ trên giường cả một ngày, say rượu xong cũng không để ý, bộ dáng bây giờ nhất định cực kỳ đáng sợ.

Mặt cô đỏ lên, như gió chạy vào nhà vệ sinh, không hề nghi ngờ nhìn trong gương thấy bản thân buộc tóc đuôi gà cùng đôi mắt gấu mèo 0.0, còn có áo ngủ thì nhăn nhúm. Cô than một tiếng, chạy ra ngoài lấy quần áo, trở lại vội vàng mở nước tắm rửa.

Bồn tắm rất nhanh được đổ đầy nước, cô thoải mái chui vào, thư thái trong làn nước ấm áp, bàn tay xoa bóp cơ bắp trên cơ thể, cũng buông lỏng tâm tình. Cô tựa vào trong nước nhắm mắt lại, ừ, thật sự nghĩ cứ như vậy mà ngủ.

Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, An Tiểu Tâm từ từ nhớ lại. Ngày hôm qua làm sao mà uống nhiều rượu như vậy đây? Giống như cùng một mỹ nữ uống rượu với nhau, sau lại. . . . . . Sau lại. . . . . . Sau lại có một người đàn ông tới tìm mình, người kia là Ẩm Ướt? Không đúng, nhất định là nằm mơ. Trong mộng, còn giống như. . . . . .

An Tiểu Tâm đột nhiên mở hai mắt ra, trong mộng giống như hôn môi!

Cô sờ sờ môi của mình, đúng, nhất định là nằm mơ. Chỉ là cảm giác này cũng quá chân thật , rất hồi hộp, rất ngọt ngào, rất kích động. Cô nhớ tới loại lửa nóng ngọt ngào đó, trong lòng giống như thỏ con lo lắng,

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT