|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhau là anh em (nhận làm ng yêu đấy hi) vậy mà…! Thật tình chẳng hiểu nổi. Hắn là người lạnh lùng rất ít khi biểu lộ cảm xúc ra ngoài chứ đừng nói là quan tâm 1 cách thái quá như vậy.
- Này! Sao cậu gắp cho tôi nhiều thức ăn như vậy? Định biến tôi thành heo à?
Hắn nhìn nó ra lệnh.
- Ăn đi! Đừng nhiều lời.
Nó gắp thức ăn bỏ vào bát hắn thành thử 2 người cứ gắp qua lại cho nhau.
- Thư anh gắp thức ăn cho thì nhận lấy và cảm ơn đi chứ!
Mẹ nó gắt khi thấy thái độ đó của nó. Nó ấm ức chu môi cãi.
- Nhưng ai bảo câu ta….?
Chưa để nó nói hết cái li của mình mẹ nó đã nghiêm giọng.
- Thư gọi bằng anh 2 đi học thế nào mẹ ko biết nhưng ở nhà phải có phép tắc.
Vâng! Đó chính là bà mẹ ko sinh ra nó nhưng đã nuôi dậy nó theo đúng phép tắc lễ nghi. Thư chẳng thể làm gì hơn ngoài việc lườm hắn 1 cái rõ là đáng yêu.
- Thôi được rồi! Ba có chuyện cần nói đây.
Ba nó im lặng nãy giờ chỉ nói có câu cả nhà im liền. Ông tiếp tục bài diễn thuyết.
- Tuần sau là sinh nhật Lâm ba muốn tổ chức 1 buổi tiệc để giới thiệu con với các nhà đầu tư. Con thấy thế nào.
Hắn đáp gọn lỏn và sấc sược.
- Ko thích.
Nó đá chân hắn quắc mắt lườm.
- Anh 2 đừng phụ lòng tốt của ba chứ?
- Được rồi thích làm gì thì làm.
Thư mỉm cười nhìn đồng hồ đeo tay vội đứng lên.
- Xin phép pamá con đi học.
Hắn chạy đuổi theo
- Đợi tôi với.
Thư ra tới sân tính leo lên chiếc xe đạp điện rồi chuồn lẹ thì hắn kéo lại.
- Sao vội vậy? Cho tôi đi nhờ đi.
- Ko! Xe môtô, xe hơi của cậu đâu? Đi xe đạp điện cậu ko sợ mọi người nói hotboy no1 của trường lại đi con xe cọt kẹt thế này à?
- Ko!
- Cậu ko sợ nhưng tôi sợ phan cuồng của cậu lắm ớ.
Hắn mệt mỏi day day thái dương.
- Cậu có cho đi nhờ ko thì bảo đây.
- ko! Hắn nghiến răng lườm nó, nó liền đổi ý- À! Ừ được hì!
Hắn leo lên xe và đèo nó tới trường. Đang đi hắn bỗng dưng hỏi
- Thư này cậu có lạnh kô?
- Ừ! Chút chút.
- Vậy ôm tôi đi!
Câu nói của hắn vừa truyền đến tai nó lập tức hắn được nhận 1 trưởng vào lưng.
- Ăn nói tầm bậy tầm bạ ko à.
“kít” hắn cố tình phanh gấp vì ko làm chủ được cũng vì nhất quyết ko cho hắn 1 cái ôm lên theo quán tính nó đập đầu vào lưng hắn.
- Chạy xe kiểu gì vậy?
- ai bảo ko chịu bám chắc.
- Hứ! Cậu mà ko chạy cẩn thận tôi đá cậu xuống xe đó.
Hắn lại tiếp tục chạy xe và có chút thất vọng vì kế hoạch thất bại. Còn về phần Thư chẳng hiểu tại sao nó muốn ôm hắn nhưng ko thể. Cứ mỗi lần đưa tay ra nó lại rụt lại đầu óc nó lúc đó chỉ nghĩ về Quân, về những ngày 2 đứa chạy xe đạp dưới mưa. Nó sợ khi nó ôm hắn hạnh phúc mong manh vốn đã vỡ vụn ấy sẽ lại hóa thành ngàn mũi kim chích vào tim nó. Hắn thì khác, hắn yêu nó nhưng hắn biết rằng trái tim nó chưa có chỗ cho hắn nên hắn sợ nếu cứ cố ôm chọn nó vào lòng thì sẽ chỉ khiến khoảng cách giữa 2 người trở nên xa hơn mà thôi.
Buổi chiều tan học hắn lại đèo nó trên con đường xám xịt lạnh ngắt. Hắn nhất quyết ko chịu về nhà sớm mà đèo nó dong khắp thành phố.
Ban đên những ánh đèn cao áp đổ ặp xuống lòng đường, những ngọn đèn nhấp nháy từ 1 vài quán cafê phát sáng trong đêm như hàng ngàn, hàng vạn vì sao lấp lánh. Trong cái khung cảnh lãng mạn này hắn quyết định gửi lại xe đạp ở 1 ga ra và cùng nó đi bộ dạo phố. Trên con đường gió thổi lạnh buốt nó xoa xoa 2 lòng bàn tay lại với nhau cằn nhằn.
- Cậu quả là khùng. Lạnh thế này còn bắt tôi đi bộ cùng cậu.
Hắn nhìn nó nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đang lạnh cứng của ai kia.
- Lạnh lắm sao?
Nó cố gắng rụt lại nhưng hắn nắm thật chặt.
- Yên đi nào chỉ 1 chút thôi.
Nó cũng thấy ấm, ấm lắm nên nó cứ để yên như vậy. Được 1 lúc thì nó bất chợt rụt lại chạy về phía trước được chừng vài bước nó quay lại đưa tay ra.
- Cậu có tiền lẻ ko?
Hắn cười cho sự lầm tưởng của mình, cứ nghĩ nó đưa tay ra cho hắn nắm nào ngờ là để đòi tiền lẻ.
- Cậu hỏi tiền làm gì? Hôn tôi 1 cái rồi thích gì tôi mua cho.
Nó nghiến răng nghiến lợi lườm hắn.
- Đồ keo ko cho thì thôi.
Nó lục lọi túi sách còn vẻn vẹn có 10 ngàn bạc nhưng sao nó vui thế? Tí tửng kéo hắn về phía bên kia đường nơi 1 bà lão già đang bán gánh hàng dong lúc chiều muộn. Nó ngồi xuống lễ phép dùng 2 tay đưa tờ 10 ngàn ra.
- Bà ơi bán con 2 trái bắp nướng.
Bà lão móm mém cười đưa cho nó 2 trái bắp còn khuyến mại cả 1 bọc khoai lang nóng hổi.
- Đây của cháu.
Nó ngạc nhiên.
- Sao nhiều vậy bà. Cháu ko lấy đâu.
Nó trả lại nhưng bà lão cười hiền.
- Tặng cháu đó! Dù gì cũng khuya bà cũng đang tính dọn hàng nên cháu cứ cầm đi.
- Nhưng mà….!
- Ngoại! Ngoại ơj!
Nó chưa nói hết câu thì từ đằng xa 1 đứa trẻ nhỏ khoảng 5, 6 tuổi ăn mặc phong phanh, rách rưới chạy lại đỡ lấy gánh hàng. Bỗng dưng nó khóc nước mắt chảy dài trên gồ má rớt xuống bọc khoai lang. Hình như nó trông thấy hình ảnh của mình ở trong đó. 1 con bé mồ côi cũng như đứa trẻ này đây. Đến áo cũng ko thể mặc ấm. Nó nghĩ mình thật may mắn khi được những người tốt bụng cưu mang . Hắn đứng đó và biết nó đang khóc vì thương bà lão. Hắn kéo tay đứa bé gái lại moi trong túi ra tờ 500 ngàn đưa cho đứa trẻ.
- Cho bé này.
Đứa bé ngẩn tò te, bà lão vội kéo đứa bé lại và khéo từ trối.
- Cảm ơn cậu nhưng chúng tôi ko thể nhận.
Hắn dúi tờ tiền vào tay bà lão.
- Bà làm ơn nhận đi coi như tụi con mua chỗ khoai lang này.
Bà lão mỉm cười.
- Các cháu thật tốt bụng chúa sẽ mang hạnh phúc đến cho 2 cháu.
Bà lão quay đi hắn nhìn theo bóng dáng 2 bà cháu dần lần vào bóng tôi. Nó đứng ở đó nước mắt ngắn dài chứng kiến hết mọi việc hắn làm chẳng hiểu sao nó thấy yêu hắn hơn. Hắn tiến về phía nó dùng những ngón tay mảnh dẻ gạt đi nước mắt cho nó.
- Đừng khóc! Tôi đau lắm.
Hắn dỗ tưởng nó sẽ nín nào ngờ nó khóc to hơn. 1 tay nó nhất quyết ko buông bọc khoai lang, 1 tay nó cố ôm chọn thân thể hắn mà khóc, mà để cho nước mắt rớt xuống đôi vai hắn. 1 cái ôm ko tron vẹn nhưng sao hắn thấy lòng ấm áp thế? Ước gì thời gian cứ mãi đóng băng tại thời điểm này để hắn có thể cảm nhận hơi ấm của con tim, cảm nhận được toàn bộ mùi hương trên cơ thể nó. Cuối cùng thì hắn cũng được nó ôm. Nhưng khoảnh khắc này sao nhanh quá? Nó buông hắn ra nở nụ cười tươi rói với khuôn mặt tèm nhem trông đáng yêu đến nỗi hắn phải khẽ bật cười. Nó lau sạch đi nước mắt rồi đưa cho hắn trái bắp.
- Cho cậu này.
Hắn nhận lấy, nhìn trái bắp và khẽ nhún vai.
- Sao cậu tham thế?
Nó ngoạm trái bắp.
- Bà lão cho tôi chứ đâu có cho cậu.
- Này! Ko biết đâu! chia đều đi.
Nó làm mặt qủy và bỏ chạy.
- Never!
- Cậu đứng lại cho tôi!
- hềhề ko ngu.
- Đứng lại.
Tiếng cười đùa, tiếng châm chọc nhau cùng tiếng đập hạnh phúc của con tim loãng dần trong đêm đông tuy lạnh nhưng thật ấm áp.
_______
P/s : Các bạn hãy luôn nhớ rằng cuộc sống xung quanh ta còn rất nhiều mảnh đời bất hạnh. So với họ chúng ta là những người may mắn. Hãy biết chân trọng những gì mình đang có và hãy cứ cho đi đừng tiếc chi rồi sẽ đến lúc bạn nhận ra bạn chẳng mất gì cả. Hạnh phúc sẽ tìm về với những trái tim biết yêu thương, chia sẻ và đồng cảm. Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc – Chương 09
Làm người yêu tôi nhé!! ~ Có hôn ko thi bảo?
Hắn nắm tay nó leo lên đỉnh ngọn đồi lộng gió, nó thắc mắc.
- Sao cậu lại đưa tôi tới đây?
Hắn hướng mắt về phía xa.
- Bởi vì tôi thấy cậu hp mỗi khi lên đây. Có phải cậu đã cất dấu hp ở đây ko?
Nó im lặng như muốn lé tránh toàn bộ câu hỏi. Hắn lại mạn phép đặt lên môi nó 1 nụ hôn ngọt ngào. Lần này nó ko cưỡng lại mà phối hợp ăn ý với hắn. Nụ hôn nồng nàn vương chút sương khuya. Hắn hôn xong rồi lại kéo nó vào lòng xiết thật chặt như thể sợ vỡ mộng.
- Bỏ tôi ra đi đau quá!
Hắn càng xiết chặt hơn.
- Ko buông! Tôi phải phạt em vì giám để tôi yêu đơn phương em 1 thời gian.
- Hứ! Ai mướn?
- Trái tim tôi mướn. Làm người yêu tôi nhé!
Nó đẩy hắn ra khiến hắn có chút hụt hẫng. Đôi mắt hắn nói cho nó biết hắn buồn thế nào. Theo phản xa của 1 trái tim lạc lối hắn lùi lại dành cho nó 1 khoảng cách an toàn. Nhưng thật bất ngờ nó chủ động chạy đến tặng hắn 1 nụ hôn còn nồng nàn hơn cả lúc nãy làm hắn phải mất vài giây để ổn định lại. Chưa kịp thoát khỏi cú sock này thì nó lại cười và nói.
- Người ta đồng ý mà! Sao chưa gì đã bỏ chạy vậy?
Hắn rất đỗi xung sướng nhưng vẫn chưa thể tin đó là sự thật. Hắn cũng ngây thơ lắm! Lấy tay véo má mình 1 cái rõ đau làm nó phải bật cười rồi lại quay sang nó.
- Đây là thật hay là mơ.
Nó nín cười.
- Là thật! Được chưa.
Hắn vẫn ngơ ngác đưa tay sờ lên môi cười mỉm hp.
- Vậy nói em yêu anh đi!
Nó ngượng chín mặt chỉ biết cúi đâu ngắm những ngón chân nghịch ngợm dưới lền cỏ. Thấy nó im lặng hắn chạy lại nắm vai nó.
- Nói đi!
Thấy cái bộ dạng xót ruột của hắn nó mỉm cười.
- Vâng! Em yêu anh.
Hắn nheo mắt.
- Bé quá anh ko nghe rõ.
Nó nhắc lại lớn hơn.
- Em yêu anh! Em yêu anh! Được chưa?
- Chưa! Lớn hơn chút nữa đi!
Nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




