watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6131 Lượt

Dạ, em ăn ngay!

Dương Mẫn đáp như cái máy rồi chạy xuống bếp.

Mùi cháo thơm phức. Cô múc một tô đầy, thơm thật đấy, Triệu Thiên Minh đúng là cái gì cũng giỏi.

Cô ăn thử một muỗng, quả là rất ngon!

Dương Mẫn tự nhiên cảm thấy rất hân hoan! Cô mỉm cười hồn nhiên, quên luôn những bức xúc lâu nay dồn nén trong lòng.

Quả thật Triệu Thiên Minh nấu cháo ngon quá, cô xì xà xì xụp húp một hơi. Ăn hết một tô cô lại vét nốt chút cháo trong nồi.

Sao anh ta nấu ít thế nhỉ?

- Hóa ra đây là bệnh của cô!

Triệu Thiên Minh khiến Dương Mẫn giật mình, suýt nữa đánh rơi cái nồi xuống đất. Cô đỏ bừng mặt.

- Em đói…
– Ừ, đói!
– Thật mà!
– Thật!
– …
– Tôi có nói gì đâu!

Triệu Thiên Minh nhún vai rồi quay người bỏ lên phòng khách. Dương Mẫn hai má đỏ bừng tay cầm muỗng, tay cầm nồi nhìn theo, mất mặt chết đi được! Sao anh ta cứ như ma quỷ, toàn xuất hiện những lúc kịch tính nhất thế hả trời!! Xấu hổ chết mất!

Triệu Thiên Minh đúng là rất biết giữ hình tượng, anh vẫn làm ra vẻ lạnh lùng trước mặt Dương Mẫn dù đang rất buồn cười.

Tự nhiên anh thấy Dương Mẫn giống y con heo màu hồng in trên áo cô.

Đúng là rất biết chọn trang phục!

Cái cách cô tiếc rẻ vét nồi làm anh rất hài lòng. Cháo anh nấu đúng là rất ngon. Tự nhiên anh không còn cảm thấy ghét Dương Mẫn như mấy ngày đầu cô dọn tới đây nữa.

Dương Mẫn ăn xong rửa vát úp lên giàn rồi ra sân tưới cây.

Sân nhà Triệu Thiên Minh rất rộng, trồng rất nhiều loại hoa. Bản năng nghề nghiệp của Dương Mẫn lại nổi lên, cô đi một vóng quanh các luống hoa xem xét, chốc chốc lại gật gù hoắc lắc đầu. – Mẫu đơn mà trông thế này à? – Cô cau mày nhận xét. – Hoa hồng sao lắm cành thế này? Thảo nào bông bé tí!

Xem ra tên thợ làm vườn là tay nghiệp dư rồi.

Nhìn những bông hoa trồng không đúng cách hay chăm sóc không đúng kĩ thuật, Dương Mẫn tự nhiên thấy “ngứa nghề”.

- Được rồi! – Dương Mẫn gật gù.

Cô phải chỉnh lại một chút mới được! Ban đầu, Triệu Thiên Minh cho rằng Dương Mẫn có một chút vấn đề về đầu óc.

Chẳng là mỗi sáng Dương Mẫn dậy rất sớm, một việc tưởng như bất khả thi với cô. Nấu nướng xong, cô lại lượn ra vườn đào đào xới xới rất hăng. Ban đầu anh tỏ vẻ thờ ơ, không thèm quan tâm, anh ăn sáng xong thì lên xe đi làm thế nhưng lâu ngày anh cũng tò mò. Không hiểu cái cô ngốc này làm gì mà cứ đào xới vườn hoa của anh suốt như thế. Không khéo cô ta phá hỏng mất!

Cứ cái đà này triệu Thiên Minh cảm thấy rất không ổn.

Một buổi sáng, sau khi ăn sáng xong, thay vì lên xe đi làm như mọi khi, Triệu Thiên Minh lại đi ra vườn xen Dương mẫn đang làm cái gì.

…Bước chân từ phố khuya về bỗng nghe lòng thấy rã rời
Người ra đi phương xa bỏ lại mình tôi
Vẫn nghe lòng thấy trông chờ, vẫn nghe lòng thấy thương nhớ
Ngoài vườn khuya lá rơi ngỡ bước chân người
Ngày xưa đó ta đâu nào hay hoài mộng mơ bên nhau tháng ngày…

Dương Mẫn vừa say sưa hát, vừa xới đất xung quanh một gốc hoa hồng. Cô vùi vào đất một ít bột gì đó đen đen, đoạn lấp đất lại. Sau đó cô cầm kéo cắt đi rất nhiều cành, bụi hồng chẳng mấy chốc trụi lủi. Triệu Thiên Minh cau mày, rốt cuộc cô ta “cải tạo” hay “phá hoại” khu vườn của anh vậy?

- Cô làm cái trò gì thế?

Dương Mẫn giật mình quay lại. Gương mặt cô lem luốc như mặt mèo, trán lấm tấm mồ hôi nhưng đôi mắt lại long lanh sinh động.

- Em đang chữa lại khu vườn của anh đấy! – Cô phủi phủi tay. – Anh xem! Hoa hồng này là giống tốt mà người làm vườn không biết cách chăm sóc, hoa gì mà bé tí, lại ít thơm.

Nói xong cô lại đưa tay diễn tả như sợ anh không hiểu.

- Giống hồng nhung Bun-ga-ri mà trồng hoang dại như vầy thì đúng là uổng, anh đợi mà xem, em sẽ khiến nó nở hoa to bằng này này!

Nói đoạn cô xòe bàn tay ra.

Anh vẫn cau mày nhìn cô. Thú thật là anh không có lấy một phần trăm lòng tin nào vào những gì Dương Mẫn nói.

Thấy anh có vẻ nghi ngờ, cô lại tiếp tục giảng giải.

- Hoa hồng nhung rất ưa bóng mát, trồng thì dễ nhưng trồng cho đẹp thì khó lắm. Anh xem, ai lại đem bụi hồng trồng ngay giữa vườn thế này? Hoa hồng này nở ra nhìn như đồ chết đói ý, hương cũng chả có bao nhiêu.
– Xem ra cô rành quá nhỉ? – Triệu Thiên Minh cười ruồi giễu cợt.

Dương Mẫn ngốc nghếch không nhận ra vẻ châm biếm của anh, cứ tưởng anh khen liền cười toe toét.

- Anh yên tâm giao hết cho tôi! Bảo đảm với anh khu vườn nhà anh sẽ hoàn toàn thay đổi!

Nhìn vẻ mặt tự tin của Dương Mẫn, Triệu Thiên Minh liền xoa xoa hai tay.

- Thôi được rồi, tùy cô thôi! Nhưng mà làm hỏng thì tự móc tiền ra mua đền lại cho tôi đấy nhé! – Anh nhún vai lạnh lùng.
– Ờ! – Dương Mẫn có vẻ tự ái. – Đương nhiên là không thể hỏng rồi, anh đợi đấy mà xem! Nếu tôi làm được, anh thưởng cho tôi cái gì?
– Ái chà! – Triệu Thiên Minh phì cười. – Để xem…
– Phải dắt tôi đi mua sắm, chịu không?

Triệu Thiên Minh liếc Dương Mẫn bằng con mắt kinh doanh, trước khi cá cược, một người kinh doanh giỏi phải biết xem tỉ lện thắng thua là bao nhiêu.

Anh vẫn còn cho rằng Dương Mẫn dở hơi.

- Thôi được! Như vậy đi!
– Yeah! – Dương Mẫn sung sướng reo lên. – Anh thua chắc, he he!

Triệu Thiên Minh kiêu ngạo đời nào coi lời nói của cô vào đâu, anh quay lưng bỏ đi, để mặc Dương Mẫn hí ha hí hửng. Hôn Lên Đôi Môi Em – Chương 09

Dương Mẫn mang tiếng là vợ Triệu Thiên Minh nhưng suốt thời gian chung sống với anh, cô chưa cầm một đồng nhà họ Triệu. Không biết mẹ cô đã kiếm được bao nhiêu từ cuộc hôn nhân Kim Cương này nhưng Dương Mẫn chỉ cảm thấy đối với cô, nó thật bình thường.

Cuộng sống của Dương Mẫn đã bước vào một nền nếp mới, đó là Học – Dọn dẹp – Nấu Cơm – Làm vườn – Làm việc nhà.

Cô vẫn chỉ là con bé Dương mẫn luôn thiếu tiền tiêu vặt. Dương Mẫn không muốn nhờ vả người khác về mặt tiền bạc. Dù dạo gần đây có rất nhiều việc cần phải chi tiên và cô thì hiện không có một xu dính túi nhưng cô không hề ngửa tay xin ai một đồng.

Trước đây, một tuần cô còn được ba phát tiền tiêu vặt nhưng giờ đây, cô đã là vợ người ta, cô tự cảm thấy không nên nhận những đồng tiền của ba. Suy cho cùng, ba cô đâu có dư giả gì, mỗi sáng ông cũng phải nhịn uống cà – phê.

Dạo gần đây biên độ sử dụng cuốn Luận cương Kinh tế ngày càng nhiều. Dương Mẫn toàn phải coi ké Đường Mật, những lúc ở nhà thì biết lấy ai mà coi ké? Những lúc giáo sư Trần cho bài tập cần tra cứu, Dương Mẫn lại cuống cuồng chạy đôn chạy đáo mượn chô này chỗ kia, riết một hồi chính Dương Mẫn cũng thấy cáu.

Cuối cùng cô hạ quyết tâm, nhất định phải mua quyển Luận cương chết tiệt này!

Và điều khả thi nhất để có tiền lúc này là đi làm thêm.

Không phải Dương Mẫn chưa nghĩ đến chuyện này nhưng cô không có can đảm, cô cũng tự biết mình không giỏi giang, đầu óc cũng không đủ thông minh, dễ bị dụ dỗ… nói chung là rất khó kiếm việc.

Thế nhưng tình thế lúc này không có tiền thật không xong. Mà Triệu Thiên Minh thì hoàn toàn không có hi vọng nhờ vả gì.

Hôm đó là ngày chủ nhật. Buổi trưa, cô không ngủ trưa mà thức dọn dẹp nhà cửa thật sạch, đem quần quá giặt sạch, phơi nắng,… Dọn dẹp xong xuôi cũng gần 3h, cô thay quần áo, rồi ra khỏi nhà.

Dương Mẫn không biết phải tìm việc ở đâu. Cô bắt xe bus đến khu trung tâm, ở đó có rất nhiều tấm bảng tuyển dụng. Hi vọng cô sẽ kiếm được một việc gì đó.

Sau một hồi bách bộ quanh các khu phố, Dương Mẫn vẫn chưa tìm được việc gì thích hợp. Đa phần nội dung của các tờ tuyển dụng nói về nội dung như:

• Cần tuyển nữ nhân viên phục vụ, yêu cầu ngoại hình chuẩn, dáng đẹp, ngực đẹp, ăn mặc mát mẻ đến quán Karaoke ABC.
• Tuyển công nhân bốc vác, yêu cầu sức khỏe tốt, làm việc siêng năng, đến gặp anh Tài ở bến cảng.

Vẫn vân và vân vân. Cuối cùng cũng tìm được một vài tờ giấy tuyển gia sư. Dương Mẫn vui mừng gọi điện tới thì họ trả lời đã có gia sư rồi. Khiến cô lại rơi vào thất vọng.

Sau khi xem qua tất cả các tấm bảng tuyển dụng, Dương Mẫn thở dài. Lẽ nào ông trời thật sự không muốn giúp cô, cô đang rất rất rất cần tiền, ông có biết không?

Tâm trạng của Dương Mẫn vô cùng nặng nề, cô cảm thấy mình thật vô dụng, cái gì cũng không làm được, cái gì cũng làm không xong.

Cơn gió hanh hanh thổi qua, cuốn bay những chiếc lá trên mặt đất.

Những tấm bảng chớp xanh chớp đỏ của khu phố thời trang thượng lưu hiện ra trong tầm mắt cô.

Con người ta khi đã rơi vào trạng thái thất vọng toàn tập thì sẽ không còn để ý tới những bước chân của mình. Dương Mẫn cũng không ngoại lệ. Cô để mặc cho đôi chân tự do, đầu óc cứ vẩn vơ suy nghĩ, càng nghĩ càng buồn, càng chán nản.

Con phố thời trang hoa lệ dần hiện ra với những showroom bắt mắt, những bộ quần áo với đủ mọi chất liệu, phong cách đang nằm kiêu hãnh trong tủ kính.

Dương Mẫn nhìn những bộ đồ rất đẹp của các nhà thiết kê với ánh mắt thèm thuồng và bất lực. Có nhìn cũng chả làm được gì, càng nhìn lại càng đau lòng, thế nên Dương Mẫn cúi đầu đi thẳng một mạch. Ở thành nông thôn, người ta có thể thấy mặt trời xuống núi. Còn ở thành phố, người ta chỉ có thể thấy mặt trời “xuống” các tòa nhà

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT