watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6142 Lượt

việc này ngay lập tức, dẹp ngay cái tên rách việc kia qua một bên, mau mau dành lấy những đồng tiền quý giá kia.

Dương Mẫn dở khóc dở cười, đến chính cô cũng không ủng hộ cô thì làm thế nào bây giờ?

- Triệu… phu nhân! – Johnson thấy Tiêu Á Lan lưỡng lự thì không hài lòng ra mặt. – Nếu cô đồng ý thì chúng ta sẽ viết hợp đồng ngay bây giờ, hà hà, cô chắc chưa có kinh nghiệm trong chuyện này nên Tiêu tiên sinh mới đắn đo như thế, nhưng tôi tin chắc cô sẽ hoàn thành xuất sắc bộ ảnh lần này…
– David! – Tiêu Á Lan cau mày ngắt lời. – Ông đừng ăn nói lăng nhăng nữa, ông có biết đây là ai không?
– Là con gái của tổng thống à? – Johnson nhún vai. – Nghề này cũng đâu có gì xấu, hơn nữa nếu cô ấy đã có tham vọng cộng thêm tài năng thiên bẩm như vậy mà từ bỏ thì uổng lắm! Dù có là con gái tổng thống thì tôi với ông cũng không bị đi tù đâu, ha ha…

Tiêu Á Lan khó chịu ra mặt nhưng không thể không thừa nhận Johnson đúng. Nếu không phải vì Dương Mẫn là cháu dâu Triệu Doanh Chính thì ông đâu phải đắn đo như thế.

- Dương tiểu thư, tôi hỏi, cô phải trả lời thật. – Tiêu Á Lan chỉnh lại gọng kính quay ra nói với Dương Mẫn.
– Dạ…
– Cô có thích công việc này không? Cô có đảm bảo sau khi kí hợp đồng với tôi cô sẽ nghiêm túc làm việc không?
– Cháu… – Dương Mẫn hơi sợ. Cô rất muốn nhận lời nhưng cô cũng không muốn Triệu Thiên Minh nổi khùng lên.
– Cô hãy trả lời dứt khoát với tôi, tôi cũng rất khó xử, mong Dương Tiểu thư hãy thông cảm.
– Cháu đồng ý! – Câu trả lời bật khỏi môi Dương Mẫn.
– Được, vậy chúng ta kí hợp đồng ngay đi, Dương tiểu thư hãy bỏ qua sự thất lễ của tôi, bộ sưu tập lần này đối với tôi rất quan trọng…
– Không sao đâu ạ. – Dương Mẫn xua tay. Cô đã quyết định thì cô sẽ chấp nhận. Cùng lắm Triệu Thiên Minh lại nổi điên lên rồi tống cổ cô ra đường.

Dương Mẫn vẫn cảm thấy quyết định của mình quá liều lĩnh, điên khùng, cô mà bị đuổi thì biết đi đâu mà sống? Dương Mẫn vốn rất nhát gan, không hiểu sao bỗng dưng nổi máu liều như thế.

Rất nhanh, Tiêu Á Lan lấy ra tờ hợp đồng. – Dương tiểu thư, mời đọc hợp đồng. – Tiêu Á Lan cứng nhắc.

Dương Mẫn đọc qua một lượt, cô suýt nữa bật ngửa ra đằng sau. Số tiền thù lao quá lớn, vượt quá tưởng tượng của cô rất nhiều, hóa ra chỉ cần làm người mẫu cho người ta chụp ảnh lại kiếm được nhiều tiền như thế, số tiền này nhẩm nhẩm cũng đủ cho cô mua vài ngàn cuốn luận cương.

- Có được không Dương tiểu thư?
– Được ạ! – Dương Mẫn gật đầu như gà mổ thóc.

Tiêu Á Lan cầm một bản, Dương Mẫn cầm một bản, đều có đầy đủ chữ kí của hai bên.

Lòng cô sung sướng muốn điên lên, lần đầu tiên trong đời cô sắp được cầm một số tiền lớn như thế! Dương Mẫn chỉ muốn ôm ai đó một cái rồi siết thật chặt cho nghẹt thở để giải tỏa nỗi sung sướng này.

Nhét bản hợp đồng và cặp, tự nhiên Dương Mẫn cảm thấy cặp nạng như nhét cục vàng.

Dương Mẫn cười toe toét cúi chào rồi bước ra khỏi phòng làm việc của Tiêu Á Lan. Cô sung sướng đến mức không còn biết trời trăng gì nữa, cứ thế vừa cười vừa đi, trên mỗi bước chân như có ngàn bông hoa nhỏ.

- Chị dâu! – Đột nhiên ai đó tóm tay cô, lôi cô về với thực tế.

Dương Mẫn ngơ ngác quay đầu lại, nụ cười ngốc nghếch vẫn còn nở trên môi.

- Sao thế? – Triệu Thiên Kỳ mỉm cười hỏi. Không ngờ lại gặp Dương mẫn ở đây. – Chị đến đây làm gì thế?
– Bí mật! – Dương Mẫn đưa tay lên môi với vẻ thần bí khiến Triệu Thiên Kỳ càng tò mò.
– Cái gì thế? – Triệu Thiên Kỳ ngứa ngáy hỏi.
– Muốn nghe không? – Dương Mẫn cười toe toét. – Muốn nghe thì ghé đầu lại đây!

Nhìn bộ dạng sung sướng của Dương Mẫn, Triệu Thiên Kỳ càng tò mò, anh cúi đầu lại gần cô.

“ Chụt!”

Dương Mẫn đột nhiên ôm cổ Triệu Thiên Kỳ hôn một cái! Triệu Thiên Kỳ trợn mắt nhìn cô, đưa tay sờ má.

- Chị…
– Ha ha, coi đỏ mặt kìa! Chị đang vui lắm! – Dương Mẫn cười ngốc nghếch. – Bữa nào chị đãi em ăn khoai nướng nhé! Giờ chị phải về đây!

Triệu Thiên Kỳ đứng ngây ra nhìn Dương Mẫn, anh không nghe được gì, chỉ thấy đôi môi hồng xinh liếng thoắng không ngớt.

- Nhớ giữ bí mật cho chị nhé, hi hi! – Dương Mẫn đặt tay lên môi. – Đừng nói với ai chị đã đến đây nhé!

Nói xong cô đây cửa bước ra tung tăng đi trên phố.

Chàng trai trong cửa tiệm cứ ngây ra như tượng, một tay ôm má, mắt cứ dõi theo cô.

Những cử động của hai người đều không lọt khỏi đôi mắt chữ O của hai chàng trai đứng gần Triệu Thiên Kỳ.

Vương Thái Thái hai tay ôm miệng, Khương Vĩnh Kiệt hai tay ôm đầu.

- Oh oh oh… my god! – Mãi một lúc sau, Khương Vĩnh Kiệt mới cà lăm lên tiếng.

Hai người sửng sốt nhìn Triệu Thiên Kỳ.

- Trời đất ơi! – Vương Thái Thái đột nhiên đấm mạnh vào lưng Triệu Thiên Kỳ.

Anh nhăn nhó hất tay thằng bạn ra.

- Ha ha! Trái đất đúng là tròn…
– Không phải! – Triệu Thiên Kỳ cau mày.
– Ha ha! Còn không phải nữa! – Khương Vĩnh Kiệt nhảy vào phụ họa. – Hai người ôm hôn giữa đám đông mà không có gì à?
– Ôm hôn cái đầu mày! – Triệu Thiên Kỳ nóng máu gườm tóe lửa.
– Ha ha, coi Triệu thiếu gia quê kìa mày! Vương Thái Thái không chịu buông tha. – Mày khai mau! Em nào thế? Nhà ở đâu?
– …
– Ể? – Khương Vĩnh Kiệt đột nhiên há mồm, mặt đầy vẻ kinh dị. – Chị dâu mày đấy phải không? Tao nghe mày gọi “chị dâu” rõ ràng…

Khương Chính Kiệt vừa dứt lời đã quay qua Vương Thái Thái, hai người nhìn nhau bằng ánh mắt kinh hoàng.

- Đừng nói… đừng nói… mày yêu cô ta nhé! – Cả hai cùng đồng thanh nói to.

Bây giờ cả hai mới hiểu ta thái độ lạ lùng của Triệu Thiên Kỳ suốt thời gian qua là vì đâu. Hóa ra Triệu Thiên Kỳ đã “trúng tà” của bà chị dâu.

- Oh my god…
– Không phải như tụi mày nghĩ đâu! – Triệu Thiên Kỳ đỏ mặt. Anh bỏ đi ra khỏi cửa hiệu.
– Ê! Thế còn quà cho Ami??

Hôn Lên Đôi Môi Em – Chương 11
Hôm nay là ngày giáo sư Trần báo điểm của đồ án.

- Trước khi trả đồ án cho các bạn, tôi có vài nhận xét. – Thầy Trần gõ gõ cục phấn lên bàn. – Các bạn làm vẫn mang tâm lí đối phó, ngày đến cả cái bìa đóng cũng chả nên hồn, nhiều người còn “thông minh” khi dịch lại các tài liệu nước ngoài có sẵn, xem ra các cô cậu bây giờ hơi bị xem thường ông già này rồi đấy! Đương nhiên, đi kèm với thái độ kiểu đó, tôi sẽ không chấm điểm cho các bạn, xem như chưa nộp bài!
– Thầy đừng có quá đáng thế chứ! – Một cậu học sinh đứng phắt dậy tức tối.
– Trò bảo tôi quá đáng? Được lắm, mời trò ra khỏi lớp!

Giáo sư Trần điềm nhiên ra trả lời.

- Người làm tôi hài lòng nhất lần này là Dương Mẫn. dương Mẫn là trò nào? Đứng dậy tôi xem nào?

Dương Mẫn không ngờ mình là người làm giáo sư Trần hài lòng nhất.

- Có lộn không vậy? – Đường Mật ngồi cạnh lầm bầm.

- Dương Mẫn làm rất tốt, mặc dù từ ngữ dùng còn sơ sài nhưng em đã biết làm đúng cách khi đi điều tra thị hiếu của người tiêu dùng. Cũng còn rất nhiều sai sót nhưng tôi vẫn chấm em điểm cao nhất! Các bạn nên nhớ, khi học tôi tốt nhất là hãy tự dùng cái đầu của mình. Đừng copy những khuôn mẫu đã có sắn, hãy để cái đầu chúng ta được tư duy, được sáng tạo, các bạn có hiểu không? Dù làm kinh tế hay làm nghệ thuật, cái đầu mới là quan trọng! Chỉ có bộ não mới biết sáng tạo, chỉ bộ não mới giúp ta kiếm tiền! Các bạn đã nhớ chưa?

Dương Mẫn không hiểu sao bao nhiêu chuyện tốt đều đến với cô liên tiếp như thế.

Tâm trạng cô đương nhiên rất phấn khởi.

Kể từ khi cưới Triệu Thiên Minh Dương Mẫn bất đắc dĩ phải trở thành “bà nội trợ đảm đang”.

Trưa nay lúc đang loay hoay dưới bếp, đột nhiên điện thoại trong túi rung lên.

- Alo, Dương Mẫn nghe.
– Tôi đây! – Âm thanh lạnh lùng quen thuộc.
– Sao? Em nấu cơm rồi đấy, anh đừng có nói là không về đấy nhé! Chúng ta đã nói…
– Nói lắm thế? – Giọng anh nghe có vẻ bực mình. – Ông nội bảo trưa nay qua nhà ông ăn cơm với họ hàng nhà tôi. Cô ăn mặc trang điểm đẹp vào, mười phút nữa tôi về đưa cô đi!
– Cái gì? Sao…

Cô chưa kịp nói hết câu tiếng “tút tút” đã vang lên phũ phàng.

- Này! – Dương Mẫn tức tối gào vào cái điện thoại.

Cô chán nản dọn dẹp bếp núc, tống hết đồ ăn đang nấu vào mấy cái hộp nhựa rồi nét vào tủ lạnh.

Sau đó Dương Mẫn ba chân bốn cẳng chạy lên phòng thay quần áo thật nhanh, cô biết tính Triệu Thiên Minh rất nguyên tắc, làm gì cũng đúng giờ, chậm một phút thôi cũng bị cằn nhằn tả tơi.

Triệu Thiên Minh y như chiếc đồng hồ điện tử, đúng mười phút sau anh đã có mặt trước nhà. Dương Mẫn một lúc sau mới cuống quýt chạy ra, cô liếm môi nhìn bộ mặt cau có của anh.

- Em…
– Nhanh lên! – Anh lạnh lùng ngắt lời.

Dương Mẫn ngoan ngoãn chui vào xe.

Triệu Thiên Minh nhăn nhó nhìn bộ đồ cô đang mặc. Chồng thì áo vét xám lịch lãm, vợ lại quần jean áo pull. – Cô không kiếm được cái áo sơ mi à? Hay váy cũng được, đã bảo…
– Nhưng em không có… – Dương Mẫn khổ sở nhìn anh.

Triệu Thiên Minh trừng mắt nhìn cô không nói gì.

Trên đường đi đến nhà ông nội, hai

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT