|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
luôn giữ được sự bình tĩnh, tác phong làm việc luôn chuyên nghiệp.
Nghe xong một lượt anh nhẹ nhàng mở từng tập tài liệu ra xem xét và vẫy tay cho cô
đi ra. Gần đây một chi nhánh ở nước ngoài của tập đoàn mắc phải kiện cáo về việc xả chất thải không qua xử lí ra môi trường. Thế nhưng, đó không phải là tất cả, vấn đề ở đây là việc chất độc trong rác thải đó ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe của người dân trong vùng. Theo một báo cáo y tế, trong vòng mười năm trở lại, tỉ lệ người chết vì mắc những bệnh thông thường như cảm cúm, sốt… nhiều đến mức đáng ngạc nhiên. Trong bản báo cáo có ghi đã ghi nhận rất nhiều trường hợp bị tàn phế phải cắt cụt một bên chân, thậm chí là tháo khớp trong khi trước đó chỉ bị một vết xước nhỏ.
Càng đọc anh càng cau mày. Vấn đề này thực sự rất nghiêm trọng, nếu bây giờ bị đưa lên truyền thông chắc hẳn sẽ gây nên một trận sóng gió trong dư luận, không ai lường trước được hậu quả đối với Doanh Chính.
Đọc xong tài liệu, anh cho gọi Bạch Khiết vào dặn dò cẩn thận từng việc.
- Cô nên trực tiếp gọi điện cho Vương Lâm, hai người nên cùng nhau sang bên đó khảo sát lại tình hình.
Triệu Thiên Minh là một nhân tài mới nổi trong vài năm trở lại đây. Trong một môi trường tranh giành quyền lực khốc liệt như Doanh Chính, anh không thể chỉ thăng tiến bằng tài năng mà còn nhờ cả một đội ngũ những người trẻ có tài đi theo phò tá trong thời gian đầu, Vương lâm và Bạch Khiết là hai trong số đó.
Còn nhớ lần đâu tiên anh bước chân vào tập đoàn, những thế lực kì cựu đã không ngại thủ đoạn nhắm cản bước tiến của anh, đó là thế lực của những kẻ đã cùng Triệu Doanh Chính sáng lập nên tập đoàn này. Nếu xét về công lao thì những kẻ đó quả là có công không ít nhưng một cỗ máy lớn như Doanh Chính mà lại vận hành bởi những bánh răng cũ kĩ thì trước sau gì cũng rã rời. Anh đã từng phải cúi đầu nhẫn nhịn, sức mạnh của Triệu Doanh Chính không thể bảo bọc cho anh khỏi nanh vuốt của những cổ đông lớn, anh đã phải đứng trên đôi chân của mình.
Khi còn làm điều hành nhân sự, đã tập hợp những người trẻ tuổi có tài năng và nhiệt huyết lại, dần dần thay thế họ vào những vị trí quan trọng mà trước đây chỉ giao cho những người “thân cận” nắm giữ. Cuộc cải tổ âm thầm của anh đã dấy nên một trận sóng ngầm, những kẻ cảm thấy mình có nguy cơ bị thay thế đã cố liên kết lại với nhau nhằm chống lại anh. Cuộc đấu tranh đó âm thầm nhưng vô cùng quyết liệt, đã làm chuyện lớn thì không ngại thủ đoạn, anh đã bằng mọi cách loại bỏ những chướng ngại lớn trên con đường thăng tiến của mình. Nhưng người anh đưa vào thay thế đều có thực tài và trung thành với anh, thói quan lieu hối lộ dần được xóa bỏ, nhân viên trong tập đoàn ngày càng tin tưởng, sự xó mặt của anh mau chóng trở thành một liều thuốc đắng chữa đi những ung nhọt trong tập đoàn.
Cho đến tận hôm nay…
- Anh hai!
Tiếng gọi của Triệu Thiên Kỳ khiến anh giật mình ngẩng lên.
- Vào sao không gõ cửa? – Anh khó chịu hỏi.
– Hì hì, ông anh lúc nào cũng thế. – Đã quá quen với vẻ cau có của anh trai nên Thiên Kỳ vẫn thản nhiên kéo ghế ngồi.
– Có chuyện gì thì nói mau lên!
Anh vẫn lạnh lùng nói, Thiên Kỳ thở dài đánh thượt không dám đùa giỡn gì thêm.
- Em tới đây là muốn đề nghị với anh…
– Đề nghi?? – Triệu Thiên Minh nheo mắt nhìn em.
– Ờ, người ta đề nghị đó! Vụ ô nhiễm lần này, anh cho em đi cùng Bạch Khiết ra nước ngoài giải quyết được không?
– Cái gì??? Thiên Kỳ thở dài, anh biết thế nào cũng thành ra thế này…
- Cậu không đùa chứ? Chuyện này rất nghiêm trọng…
– Em biết, nhưng…
– Tôi nói là không, chuyện này cứ để Bạch Khiết và Vương Lâm giải quyết! Chấm hết, mời cậu đi ra cho tôi làm việc.
– Anh à, lần này em nghiêm túc thật đó! – Thiên Kỳ vừa buồn vừa thất vọng.
– Nếu từ trước tới giờ cậu luôn thể hiện xuất sắc thì ắt hẳn tôi đã không từ chối như thế này, cậu hiểu ý tôi chứ? – Anh nói có phần tàn nhẫn, trong công việc anh rất phân minh, cái gì cũng rạch ròi.
Triệu Thiên Kỳ thở dài, biết chẳng thể nào xoay chuyển được ý nghĩ sắt đá của ông anh nên cũng không thèm nói nhiều.
Ai sống với Triệu Thiên Minh mà có máu tự ái không sớm thì muộn cũng bị anh làm cho phát điên. Cũng bới trái tính trái nết mà anh đã phải chọn cuộc sống một mình cô độc. Hôn Lên Đôi Môi Em – Chương 19
Một thời gian sau, Dương Mẫn dần quen với nhịp độ của cuộc sống, cô lẳng lặng hòa mình vào nhịp sống, thế nhưng có cái gì đó trong cô chết theo ngày hôm ấy.
Cách đây mấy hôm Johnson có gọi cho Dương Mẫn hí ha hí hửng luyên thuyên một hồi, hết hỏi thăm sức khỏe rồi lại bảo cô đi mua báo đọc, nghe đâu hình cô được đăng trên ấy. Dương Mẫn cũng ậm ừ đáp lại, Johnson lại hỏi cô có hứng thú tham gia nữa không, cô liền từ chối.
- Dạo này cháu… cháu bận lắm chú ạ…
– Oh, tiếc nhỉ,…
Hai người trao đổi thêm một chút rồi tắt máy. Dương Mẫn cất điện thoại vào túi rồi tiếp tục rửa bát. Một lát sau, Thiên Minh về. Cơm canh đã dọn sẵn, cô luôn dành cho anh một nụ cười để chào đón anh về.
- Hôm nay em nấu cháo gà đó! – Đôi môi cô chúm lại, đôi mắt long lanh vô cùng đáng yêu.
– Ừ, đợi anh thay đồ đã. – Anh mỉm cười hôn lên trán cô.
Đôi mắt cô long lanh hạnh phúc nhìn theo anh.
- Nhanh lên nhá, công người ta làm đấy!
– Ừ.
Anh mỉm cười. Anh rất ít cười, lúc cưới lại vô cùng đẹp trai, Dương Mẫn hai mắt long lanh nhìn anh đầy “thèm khát”.
- Sao em cứ nhìn chòng chọc người ta thế? – Anh khó chịu hỏi.
– Kệ em, đẹp trai người ta mới nhìn chứ!
Nói rồi mặc kệ thái độ tránh né có phần ngượng ngùng của anh, cô xáp tới ôm lấy cánh tay và tựa đầu vào vai anh.
- Anh nè.
– Gì?
– He he, chủ nhật này anh rảnh hông?
– Có gì thì nói nhanh đi. – Anh cau mày.
– Lại nhăn rồi!! – Dương Mẫn dẩu môi. – Em ở nhà chán quá à. Chủ nhật này anh đưa em đi công viên đi!
Anh liếc cô, Dương Mẫn cứ vờ như không thấy.
- He he, đi ăn nào, nguội rồi!
– Đừng có đánh trống lảng nhá! – Anh đột ngột tóm tay cô lại và cười hết sức gian manh.
– Lảng cái gì! Em đói! – Dương Mẫn bĩu môi.
– Cho anh hôn một cái tính sau!
Lời anh nói còn chưa kịp dứt môi, cô đã nhón chân lên ôm cổ anh hôn một cái rõ dài. Thiên Minh hoàn toàn bị bất ngờ.
- Ha ha ha, có mấy khi được hôn người đẹp trai? Mình thật là tốt số! – Dương Mẫn cười hết sức gian ác rồi co giò bỏ chạy.
– …
– Lêu lêu!! Bắt em đi! – Lại còn dám ngoái lại ghẹo anh.
Thiên Minh chỉ mỉm cười, có một chút cảm giác, có mùi kẹo chanh. Cái cô gái ngốc nghếch này…
- Lần sau chết với anh! – Anh lầm bầm rồi nhún vai bỏ đi.
Thấy anh không hưởng ứng gì cả thì Dương Mẫn mất hẳn khí thế, cô liền chạy lại gần níu lấy anh anh.
- Giỡn với anh chán quá à!!
Anh vẫn lạnh lùng, cô cứ tíu tít bắt truyện. Thực lòng anh rất muốn ôm lấy cô và hôn cho vài cái nhưng mà… anh thở dài, thôi thì đợi năm sau, chẳng biết anh phải đợi đến bao giờ…
- Nè, cứ ngồi cười cái gì đó, ăn đi!
…
Đêm thứ bảy Dương mẫn cứ trằn trọc mãi, thật ra đi chơi công viên chẳng có gì to tát, nhưng quan trọng đay là lần đầu tiên cô được chồng đưa đi.
Sao mà cái từ “chồng” nó to tát thế không biết!
Dương Mẫn vùi mặt vào gối khúc khích cười. Tự nhiên cô cảm thấy hạnh phúc qua, muốn ngồi bật dậy mà hét lên thôi. Công viên vào ngày chủ nhật rất nhộn nhịp, Dương Mẫn mới đó còn làm bộ hờn giận bây giờ cứ kéo tay anh vừa nói vừa cười tíu ta tíu tít.
Anh vốn không thích chốn đông người, phải là người quan trọng đến mức nào thì Triêu Thiên Minh kiêu ngạo mới thèm hạ cố mà dẫn đi chơi.
- Lại đây coi con hươu cao cổ nè anh!! – Dương Mẫn gọi thật to khiến anh hơi ngường ngượng. – Trời ơi, lấy lá mang lại đây nhanh lên!! Nó sắp ăn tay em luôn rồi nè!!
– Nói nhỏ thôi! – Anh cầm cành cây tới.
Không biết từ đầu hai cô gái trẻ chạy lại cầm theo cái máy ảnh.
- Anh có phải là… Triệu Thiên Minh không? – Một cô hồi hộp hỏi.
– Phải. – Anh còn chưa kịp nói thì Dương Mẫn đã láu táu chen vào. – Muốn chụp ảnh chung phải hông? Anh ơi, chụp với họ một tấm đi!!
Không biết có phải là cái duyên không, lần trước thì Thiên Kỳ, bây giờ lại là Thiên Minh, nhưng Triệu Thiên Minh đâu có phải là Triệu Thiên Kỳ.
- Xin lỗi! – Anh lịch sự lên tiếng rồi kéo tay Dương Mẫn đi.
– Chúng em là sinh viên kinh tê, thực sự rất ngưỡng mộ anh…
– Chụp với họ đi!! – Dương Mẫn cười tít mắt.
Nói rồi cô quay lại nháy mắt với hai cô gái.
- Hai bạn cho mình chụp với nha!
– Ờ, được được… – Hai cô gái kia hiểu ý liền gật đầu lia lịa.
Thật ra hầu như những sinh viên học kinh tế, quản trị bây giờ đều rất ái mộ Triệu Thiên Minh, thậm chí nhiều người còn thần tượng anh hơn cả ngôi sao màn ảnh. Anh là hình mẫu của sự hoàn hảo, đẹp trai, tài giỏi, bản lĩnh.
- Bạn là…
– Là vợ anh ấy nè!
Hai cô gái kia lập tức dồn ánh mắt ngưỡng mộ lên Dương Mẫn, oa, chắc là cô gái này cũng tài giỏi lắm.
Thiên Minh cau mày nhưng không nói gì. Dương Mẫn hăng hái kéo tay anh lại, vậy là hai vợ chồng đứng giữa, hai cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




