watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6137 Lượt

từng ủi cho anh một cái áo nào, mà nói cho đúng thì cô cũng chẳng biết ủi quần áo.

Nghe tiếng cô ngáp, anh quay lại mỉm cười.

- Dậy rồi à? Em ngủ như heo ấy, chắc trời có sập cũng chẳng biết.
– Kệ em!

Dương Mẫn dụi dụi mắt lọ mọ đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.

Chiếc bàn chải nhỏ của cô được để ngay ngắn bên cạnh bàn chải của anh, bất giác Dương Mẫn mỉm cười, cảm thấy hết sức hạnh phúc.

Lúc cô đánh răng rửa mặt xong thì anh đã ăn mặc chỉnh tề. Nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ, cô bỗng thấy hối hận, đồ ăn sáng còn chưa nấu, lại để anh đi làm bụng đói. Nhìn mặt cô bí xị, anh nhẹ bật cười xoa đầu.

- Mai anh dậy thì gọi em dậy với! – Cô ngước mắt nhìn anh.
– Hì hì, tại thấy em ngủ ngon quá không nỡ gọi. Được rồi, mai anh sẽ gọi, dù sao anh cũng thích ăn đồ em nấu hơn.

Anh hôn lên trán cô rồi xách cặp đi làm.

Dương Mân bỗng thấy bâng khuâng quá đỗi, đây chẳng phải là cuộc sống mà cô ao ước hay sao, nhớ lại những ngày đầu khốn khổ, cô chợt mỉm cười.

Anh thay đổi, cô cũng thế, chẳng biết từ bao giờ cô đã yêu anh hơn, yêu hơn rất nhiều.

Sáng hôm ấy Bạch Khiết dậy muộn, cơ thể cô mệt mỏi dị thường, miệng cũng khô đắng. Cô vịn thành giường đứng lên thì lảo đảo ngã xuống.

-

Thôi chết rồi!

Bạch Khiết lẩm bẩm. Bây giờ cô mới nhận ra toàn thân mình nóng như hòn than, mọi thứ trước mắt cứ méo mó dần đi. Cô vội với tay lên đầu giường lấy điện thoại, đầu cô cứ hoa lên, Bạch Khiết gắng gượng nhìn vào màn hình, mọi thứ cứ mờ đi, đầu đau như muốn vỡ tung, cô cuống cuồng tìm số Vương Lâm.

- Anh mau đến đi… em… em không xong rồi…

Đó là giây phút cuối cùng cô còn nhận thức được trước khi ngã ra sàn nhà ngất lịm đi.

- Alo! Alo!

Đâu dây bên kia lo lắng hét lên nhưng chiệc điện thoại đã tuột khỏi tay cô.

Trong cơn mơ màng, Bạch Khiết lại mơ thấy hình ảnh một người đàn mặc áo trắng, ngồi bên chiếc giường trắng…

Mùi thuốc sát trùng là thứ mùi mà Bạch Khiết ghét nhất. Chỉ cần một chút thôi là cô đã cảm thấy buồn nôn, ớn lạnh.

Cô cố mở mắt ra nhưng thứ anh sáng kia cứ chiếu thẳng vào mắt cô.

- May quá, chị tỉnh lại rồi!

Có tiếng ai đó nói.

- Cảnh Liên…
– Trời ạ, bệnh quá lú lẫn hết rồi, em là Thiên Kỳ đây mà!
– À…

Cô ngước mắt nhìn lên. Lại là anh chàng đẹp trai ấy.

- Khi nãy tôi gọi nhầm cho cậu à?
– Ừ, còn tỉnh chán, thế mà cứ sợ bị sao rồi! – Thiên Kỳ mỉm cười đặt tay lên trán cô. – Chị bớt sốt rồi, lát nữa tình yêu của chị sẽ mang cháo đến, cứ yên tâm mà dưỡng bệnh đi!

Bạch Khiết phì cười, cậu ta lúc nào cũng thích bông lơn.

Thiên Kỳ ngồi trên chiếc ghế, hai tay tì vào giường bệnh chống cằm nhìn cô mà cười, cô vừa buồn cười vừa thấy kì cục. Hôn Lên Đôi Môi Em – Chương 22
– Nhìn tôi lạ lắm à?

Anh đang định trả lời thì cô y tá đưa tờ phiếu xét nghiệm tới.

- Anh là chồng bệnh nhân phải không?
– Phải!

Thiên Kỳ mỉm cười hết sức ranh mãnh, Bạch Khiết cũng bật cười, lại còn lắm trò như thế.

- Vợ anh ngất là do suy nhược cơ thể do làm việc quá sức đồng thời chị nhà lại đang có thai…
– Cái gì?? – Anh trố mắt nhìn cô y tá.

Nhìn gương mặt của anh, cô y tá liền cau mày trách.

- Sao anh vô trách nhiệm thế, vợ anh có thai mà lại không biết, đúng là…

Nói rồi cô y tá đặt tờ giấy xét nghiệm lên bàn, đồng thời lườm Thiên Kỳ một cái rồi mới bỏ đi.

- Chỉ được cái đẹp mã, thanh niên thời nay đúng là vô trách nhiệm, không hiểu sao lại cưới cái loại ấy làm chồng…

Cô ta đi rồi mà hai người còn nghe tiếng, Bạch Khiết bây giờ mới phì cười.

- Ha ha, cái tội nghịch ngu, tự dưng lại bị ch-ửi.
– Ai mà biết như thế chứ!

Anh lúng túng gãi đầu càng khiến cô buồn cười.

- À, mà tôi nhờ cậu chuyện này.
– Sao ạ?

Bạch Khiết thu lại nụ cười, gương mặt cô bỗng trở nen đăm chiêu.

- Cậu đừng nói cho Vương Lâm, à không… mọi người biết là tôi có thai.
– Hả? Anh ấy chưa biết?
– Lắm chuyện quá! Trả lời dứt khoát, có được hay không?
– Dạ, em xin thề ạ! – Anh làm bộ đưa tay lên trời. – Con Thiên Kỳ xin thề với trời, nếu mà để cho ai biết chị Bạch Khiết có thai con sẽ…

Bộ dạng của anh lại khiến cô bật cười.

- Thôi được rồi, cậu về đi làm đi, dù sao cũng phải cảm ơn cậu.
– Đợi anh Lâm đến rồi em về cũng được, mà chị cho em nợ cánh cửa nhà chị…

Nghe đến đây Bạch Khiết mới giật mình.

- Tại em cuống quá nên…
– Trời ạ. Thế cậu để vậy mà đi… đồ đạc của tôi…
– Mà chị đừng lo, em kêu thợ tới sửa xong rồi, haiz, chỉ thay cái khóa thôi. Mà em thay hẳn cho chị bộ khóa tốt rồi, ai đời cửa nẻo kiểu gì mà đạp có một cái đã…
– Cậu muốn chết hả?
– Thôi, em biết lỗi rồi mà!!

Miệng thì mắng, tay thì đánh nhưng lòng Bạch Khiết lại thấy biết ơn, , cậu mà không đạp cửa chạy vào không biết cô đã ra sao rồi. Nán lại với cô một lúc rồi Thiên Kỳ cũng ra về. Một mình Bạch Khiết ở lại, không biết bao giờ Vương Lâm sẽ tới, anh vốn rất quan tâm cô, không hiểu sao hôm nay lâu như vậy mà không tới. Có lẽ anh đang bận gì đó…

Cô lặng lẽ đặt một tay lên bụng, lần đâu cô làm mẹ đã bất cẩn như vậy, suýt nữa thì…

Y tá đã dặn là phải tĩnh dưỡng, ăn uống thật điều độ, thể trạng cô vốn không tốt, nếu cứ làm việc với cường độ lớn như thế, không ai dám chắc điều gì có thể xảy ra.

Căn phòng chỉ có một mình cô, Bạch Khiết bắt đầu cảm thấy bứt rứt khi phải nằm một chỗ và mở mắt ra nhìn mọi thứ xung quanh. Cô nhắm mắt lại, hi vọng giấc ngủ sẽ khiến thời gian trôi đi nhanh hơn. Dù Bạch Khiết là người phụ nữ kiên cường nhưng lúc này đây, cô rất cần một người đàn ông yêu thương che chở, cần một vòng tay bảo bọc cả hai mẹ con. Cô không thể trách Vương Lâm, công việc ở tập đoàn nhiều như thế…

Chẳng biết cô thiếp đi lúc nào, khi tỉnh lại nhìn lên đồng hồ treo tường đã thấy hơn một giờ chiều.

Vương Lâm vẫn chưa đến, Bạch Khiết vịn tay xuống giường ngồi dậy, lúc nhìn qua thì thấy có một hộp cháo đặt trên bàn, tự nhiên cô thở phào, lòng có chút an tâm. Sờ tay vào thấy hộp còn nóng, nụ cười lặng lẽ nở trên môi cô, chắc Vương Lâm đang đi đâu đó…

- Chị dậy rồi à?

Cửa phòng vừa mở ra, nụ cười đã tắt ngấm trên môi cô. Không phải Vương Lâm mà là Triệu Thiên Kỳ.

- Cậu…
– À, anh Lâm có việc bận, cần thu xếp nên nhờ em tới. Biết thế nào bà chị nhìn thấy cũng thế mà!

Lời giải thích của cậu phần nào đó khiến cô nguôi ngoai.

- Cảm ơn cậu!
– Không sao, chị ăn cháo đi! – Anh xoa xoa hai tay. – Em biết thấy em chắc chị không vui, nhưng để chị ở đây thì…
– Xin lỗi cậu. – Bạch Khiết không hiểu sao mình lại nổi nóng như thế.
– Thôi, chị ăn đi, em đợi chị ăn hết rồi về!

Bạch Khiết gật đầu, lòng cô cũng thấy áy náy vì cách cư xử của mình. Thiên Kỳ thì không bận tâm, cậu biết cô lúc này chỉ muốn ở bên Vương Lâm, nhưng cái kẻ phá bĩnh là cậu cứ chen vào, bảo sao không bực.

Cháo hơi nhạt, lại có mùi khê, nhưng tha có cái ăn còn hơn là không.

- Cháo cậu nấu à? – Bạch Khiết phá vỡ sự im lặng trước.
– Vâng, hì hì, xem để quên nên…
– Cũng không tệ, nói chung là còn ăn được. Không ngờ hôm nay tôi vinh hạnh được ăn cháo do cậu ấm nhà Triệu gia nấu, ha ha!

Anh cũng cười, gương mặt đẹp trai lúc cười lại càng dễ mến, Bạch Khiết chợt tự hỏi không biết chủ tịch lúc cười sẽ thế nào nhỉ?

- À, bao giờ thì tôi xuất viện được?
– Khoảng hai ngày nữa, bác sĩ bảo chị bị suy nhược, ờ… – Anh lục túi kiếm tờ giấy xét nghiệm. – Đau dạ dày, bị cảm nhẹ, tụt huyết áp, ôi mẹ ơi, nói chung là quá trời, chị ghê thật ấy, từng ấy bệnh mà…
– Xời, toàn mấy cái bệnh vặt.
– Lại thế rồi, vặt mà xỉu như thế! – Thiên Kỳ có vẻ không bằng lòng trước thái độ coi nhẹ sức khỏe của cô. – Chị không nghĩ đến mình cũng nên nghĩ đến đứa bé, thôi được rồi, nếu chị thèm làm việc quá thì thằng em sẽ lấy “công việc” đến cho chị làm!

Nghe cậu nói một dây, Bạch Khiết phì cười.

- Ở, cứ bảo Vương Lâm mang tới cho tôi là được! – Vâng. Em đã báo với phòng nhân sự và anh Hai em là chị nghỉ ốm rồi, chị đừng lo.
– Cảm ơn cậu.

Bạch Khiết mỉm cười, cô bỗng thấy biết ơn cái anh chàng trẻ con này. Kể ra lúc này đây có anh ở bên mình cô cũng thấy bớt cô đơn.

Nhìn Bạch Khiết, bàn tay anh bỗng siết chặt lại. Anh làm bộ quay mặt đi nơi khác để cô không nhìn thấy vẻ do dự trên mặt mình.

Anh thực sự rất lo cho cô, thật ra anh đã nói dối, rằng Vương Lâm đã nhờ anh đến chăm sóc cô. Y tá đã nói đừng để cô bị chấn động mạnh lúc này, nếu không sẽ nguy hại tới đứa bé.

- Sao vậy?
– À, em ra ngoài hút thuốc một lát nhé!

Không giống như ông anh Triệu Thiên Minh lúc vào cũng giỏi kiềm chế, Thiên Kỳ sống rất bản năng, những chuyện khó chịu thường không giấu được trong lòng.

Anh không ngờ Vương Lâm lại là tên ngụy quân tử như thế. Sáng nay lúc anh đi về, vốn định sẽ gọi điện cho Vương Lâm báo cho anh ta số phòng và bênh viện nơi Bạch Khiết nằm, vừa rút điện thoại ra, anh đã thấy Vương Lâm từ

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT