watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6119 Lượt

chủ tịch liền vỗ nhẹ vào lưng cô.

Bức ảnh cuối cùng là tấm ảnh anh cười rất tươi đang nắm tay cô, cô thì mặt mày nhăn nhó tay cầm cây kem. Cô nhớ rồi, đó chính là làn hai người đi công viên, cô đang đòi anh mua thêm cây kẹo bông. Cô bật khóc thực sự, những giọt nước mắt rơi xuống trên trang album, ông nội mỉm cười hiền từ nhẹ nhàng xoa đầu cô.

Cô xấu hổ đưa tay quẹt nước mắt.

- Sao tự nhiên cháu lại khóc chứ! – Cô lí nhí nói. – Mà ông lấy bức ảnh này ở đâu ra thế?
– Nó đưa ông đấy! – Ông mỉm cười, nụ cười rất hạnh phúc.
– …
– Ông đã chuẩn bị cả album cho con của hai đứa rồi! Ở nhà một mình buồn buồn lại lật ảnh ra xem cho đỡ nhớ.

Hai mắt cô lại đỏ lên, nụ cười ngượng nghịu cũng nở trên môi. Ông hỏi thăm tìm hình học tập của cô ở trên trường, Dương Mẫn gãi đầu cười ngượng nghịu, cô học cũng bình thường, cứ bình bình mà tiến, chẳng nổi trội hơn ai. So sánh với anh, thật chẳng bằng một phần tỉ tỉ nữa.

Ông lại hỏi, cô ra trường định làm nghề gì? Cô gãi đầu không biết phải trả lời thế nào.

- Thật ra ông cũng không đòi hỏi gì cháu. – Ông nhẹ nhàng nói. – Chỉ cần cháu cảm thấy yêu thích công việc là được.
– Dạ.

Chiều, lúc về nhà không thấy cô đâu, anh liền lấy điện thoại ra gọi.

- Em đang ở đâu đấy?
– Em đang ở nhà ông nội, hihi, anh qua đây ăn cơm luôn nha, cơm nhà ông ngon lắm, vậy ha, thôi, em… hí hí, vậy ha, bye anh iu!

Cô nói xong trong điện thoại anh còn vọng ra những tiếng chụt choẹt. Anh bật cười tắt điện thoại và lái xe tới nhà ông nội, hình như cô đang làm cái gì mờ ám mà cưới rất gian manh khoái chí.

Lúc anh tới, ông nội và dương mẫn cùng người quản gia đang ngồi đợi anh. Nói là quản gia, nhưng ông Ngũ đã phục vụ trong gia đình anh rất lâu, từ khi anh còn bé, đối với ông nội anh, ông Ngũ luôn là người bầu bạn trong lúc cô đơn của tuổi già, anh cũng kính trọng ông.

- Vào đây ngồi đi con! – Ông nội anh hình như đang rất vui.
– Chào ông nội, chào chú. – Anh nói rồi kéo ghế ngồi xuống.
– Hiếm khi mọi người đông đủ thế này, thực sự hôm nay ông rất vui, phải chi thằng Kỳ và bạn gái nó cũng có ở đây thì hay biết mấy!

Nghe nói đến bạn gái của Thiên Kỳ, hai tai Dương Mẫn lập tức vểnh lên nghe ngóng, anh biết cô đang rất tò mò nên liền ra hiệu cho cô im lặng. Cô nhìn anh với vẻ khó chịu như muốn hỏi bao giờ.

- Về nhà! – Anh nói nhỏ.
– Ừ, nhớ nhá!
– Biết rồi!

Vậy là cô đành nén lòng tò mò xuống, bữa cơm rất vui vẻ, ông nội hình như vui lắm, ông vui nên cũng ăn ngon miệng hơn. Mọi người trò chuyện rất vui vẻ, còn anh cứ cắm cúi ăn chẳng nói gì.

- Minh này, ông đang tính thế này cháu xem được không.
– Sao hả ông?
– Nếu cháu dâu có em bé, hay là… gửi về đây cho ông nuôi…
– Không được! – Anh từ chối thẳng thừng.
– Tại sao không? – Ông không đồng ý. – Chẳng phải ông nuôi cháu rất tốt hay sao?
– Cái này… – Anh hơi chần chừ nhưng vẫn không đồng ý. – Nhất quyết không được! Con cháu cháu sẽ nuôi, chỉ thứ bảy chủ nhật cháu đưa nó tới thăm ông.
– Mày… – Bị anh bắt bí ông giận đỏ cả mặt. Thấy bàn ăn có nguy cơ thành chiến trường Dương Mẫn vội dàn hòa.

- Thôi mà! – Cô khẽ níu tay anh dưới gầm bàn rồi gắp thức ăn vào bát ông nội. – Ông và anh ăn đi, nguội hết rồi!

Nghe cô nói, cả hai mới hạ hỏa tiếp tục ăn cơm, ông Ngũ nhìn cô cười biết ơn, cô cũng mỉm cười gật đầu với ông.

Ăn xong, họ ở lại thêm một chút rồi về, lúc về cô ghé tai nói nhỏ với ông nội.

- Kệ ảnh đi ông, cháu sẽ bồng con tới chơi với ông thường xuyên luôn!
– Thật không? – Ông cũng hạ giọng.
– Thật! – Cô cười hi hi thơm vào má ông rồi chạy theo anh. – Chúc ông nội ngủ ngon!

Anh đi bộ mà cô phải vắt chân đuổi theo mới kịp.

- Đợi em! – Cô níu lấy tay anh.
– Em đi chậm thôi, ngã bây giờ! – Anh không hài lòng.
– Em nhớ anh quá! – Cô cười tít mắt nhõng nhẽo với anh.
– Làm gì mà phải nhớ, anh ở đây chứ có đi đâu đâu! – Anh ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong lòng lại cảm thấy vui.
– Hứ, không thèm thì tui hông nhớ nữa! – Cô bĩu môi hất tay anh ra.
– Hì hì! Dại gì mà không muốn! – Anh liền ôm lấy eo cô. – Chỉ có mình Mẫn khờ nhớ anh, anh không thích nó hờn thì khổ.
– Anh nói ai khờ? – Cô bị anh chọc cho tức đỏ mặt.
– Ấy chết, anh lỡ miệng. Ha ha ha. – Anh cười ngất, cô bị anh chọc quê thì vùng vằng xô anh ra.

Càng xô anh càng ôm cô chặt hơn rồi bất ngờ hôn vào môi cô. Lúc anh buông ra, hai má cô đỏ ửng dưới ánh đèn.

- Đồ xấu xa!
– Ha ha, thích lắm chứ gì, còn làm bộ!
– Tí nữa anh chở em đi mua khung ảnh nhé! – Cô biết càng lún sâu thì càng bị anh chọc cho ngóc đầu không nổi nên chuyển đề tài.
– Chi vậy?
– Bí mật, hì hì, nhớ ha! Em hay quên lắm đó, nhớ nha!
– Anh biết rồi!

Hai vợ chồng dắt tay nhau xuống con dốc nhỏ, anh bảo cô đứng đợi anh dưới một trụ đèn rồi đi lấy xe.

Dương Mẫn ngoan ngoãn đồng ý, đợi anh đi, cô lục túi lấy ra cái hình thằng bé đầu đinh cởi trần đứng cạnh bể bơi ra xem rồi mỉm cười khoái chí. Không biết cái quần anh mặc màu gì ấy nhỉ? Hôn Lên Đôi Môi Em – Chương 29
Trên đường về, anh ghé vào một cửa hàng tạp hóa mua khung ảnh cho cô, chọn tới chọn lui mới được một cái vừa ý, Dương Mẫn gật gù đưa anh đi tính tiền, anh hỏi mấy lần để làm gì cô đều không nói.

Về tới nhà, cô liền chui vào phòng khóa cửa nhốt anh ở ngoài, một lúc sau cô chạy ra, khoe với anh.

- Coi nè, đẹp hông!

Anh bị sock mất mấy giây.

- Em kiếm đâu ra cái hình này vậy? – Lần đầu tiên cô thấy anh có vẻ ngượng như thế.
– Ha ha ha, ai mà đẹp trai thế!
– …
– Cái quần anh mặt màu gì vậy? – Cô che miệng cười rất gian ác.

Phải mất gần mốt lúc anh mới phục hồi vẻ lạnh lùng vốn có.

- Lúc đó anh có hai tuổi, làm sao anh nhớ được! – Anh nhún vai. – Mà nếu em thích biết màu, anh sẽ cho em biết.
– … – Tới lượt cô đỏ mặt.
– Sao, muốn biết không?
– Không…

Nói rồi cô bỏ đi, đúng là toàn bị anh ức hiếp!

Nói thì nói như vậy thôi, chứ cô vẫn rất khoái cái tấm hình sexy ấy. Cô định đặt trong phòng khách nhưng bị anh cấm nên đành ôm vào phòng ngủ để ở đầu giường.

- Em muốn mở mắt ra là được nhìn thấy anh! – Cô giải thích.
– Vậy em thích cái thằng cu hai tuổi kia hơn ông chồng hai tám tuổi này chứ gì?
– … – Cô nhìn anh với anh mắt kì lạ. – Anh đang ghen với chính mình à?
– … – Đến lượt anh im lặng.
– Dễ thương mà, lúc anh còn nhỏ đã đẹp trai thế này rồi…
– Nịnh anh à?? – Anh bạo má cô.
– Đau… thật mà! – Cô cười khúc khích xoa xoa má rồi ôm lấy anh. Cơ thể anh rất ấm, đó là thứ hơi ấm mà cô cần. Cô tham lam hít lấy mùi đàn ông của anh.

- Ước gì con chúng mình cũng xinh thế. – Cô khẽ nói.
– Đương nhiên rồi! – Anh bĩu môi. – Con anh không xinh sao được.
– Nếu anh bị bệnh, thì điều anh muốn nghe nhất là gì? – Cô đột ngột hỏi.
– À… – Anh hơi suy nghĩ rồi nói. – Anh thích nghe nhất là câu: Anh ơi, em không léo nhéo làm phiền bên tai anh nữa nhé! Chúc anh ngủ ngon!
– Cái gì??
– Hì hì, giỡn thôi! – Anh cười xoa đầu cô. – Anh muốn được nghe em nói rằng “Em yêu anh!”!

Cô đỏ mặt gục đầu vào ngực anh.

- Nếu em nói vậy thì sao? – Cô thỏ thẻ hỏi.
– Thì anh sẽ khỏe lại ngay!
– Còn nếu không? – Cô dẩu môi.
– Thì anh nằm luôn cho em hầu hạ!
– Ừ, em sẽ nói. – Cô khẽ nói. – Em yêu anh, yêu anh nhiều lắm!

Lời nói của cô thực sự khiến anh rất cảm động, anh ôm lấy cô chặt hơn.

- Anh cũng yêu em!

Rồi cô bắt đầu thắc mắc tối chuyện của Thiên kỳ.

- Thế Kỳ yêu thư kí của anh thật hả?
– Ừ.
– Thật không?
– Anh đã “ừ” rồi mà!! – Anh chẳng hứng thú với đề tài này tí này.

Thế nhưng Dương Mẫn lại rất thích, cô vặn vẹo hỏi nhiều tới nỗi anh nổi cáu gắt lên.

- Em có thôi đi không? Vâng, em trai anh sắp cưới vợ, vợ nó là thư kí của anh, tên Bạch Khiết, còn nhà cô ta như thế nào, cha mẹ bao nhiêu tuổi, anh không biết! Được chưa?
– Vâng ạ!

Dương Mẫn dường như rất mê cái bức ảnh hai tuổi của anh, chỉ cần là lúc rảnh, cô sẽ lấy ra ngắm, anh không hiểu có cái gì khiến cô lại mê như thế. Đương nhiên anh không hiểu được tâm trạng của cô, cảm giác được ngắm anh lúc còn bé vô cùng thích thú.

Một hôm đi mua sắm, lúc cô mở ví ra tính tiền, cô thấy bức ảnh của anh đang nằm chễm chệ trong khung để hình của ví, đợi anh vè cô liền chìa ví ra hỏi. – Thủ phạm là anh?
– Ừ.

Cô chỉ hỏi như thế rồi gấp ví lại cất.

- Sao? Sao thế? – Anh bị cô làm cho tò mò.
– Hì hì, thì tự nhiên người ta đẹp trai ngon lành tình nguyện bỏ hình vào ví của em em vui chứ sao!

Anh phì cười.

- Nịnh giỏi nhỉ? – Anh ôm eo cô hôn chụt một cái.
– Hì hì, mà em đang lo.
– Lo gì? – Anh nhìn cô, đôi mắt rất sáng, rất đẹp.
– Lỡ em có… có thai, làm sao em đi học tiếp? Có thể lúc bụng chưa lớn em còn đến trường được, chứ…
– Anh sẽ bảo lưu kết quả lại cho em. – Anh hôn lên trán cô nói nhỏ.
– Được không?
– Ha, hiệu trưởng trường

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT